|
|

Chương 12


“Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!”

Từ Mễ Tô đè trên người Diệp Kỳ Nặc, tàn bạo mà bẻ mạnh tay “rơm rác” của anh

Diệp Kỳ Nặc bị đánh nhắm chặt mắt, nằm trên mặt đất, đầu quay về một hướng, tứ chi bày ra tư thế chữ đại, mặc cho cô đánh lồng ngực mình.

Khi anh nhếch nhác đút hai cuộn giấy vệ sinh vào mũi để cầm máu, còn bị nặng nề mà té nhào xuống đất, trước ngực sau lưng đều đau làm anh nổ đom đóm mắt thì điều duy nhất anh chú ý tới, lại là hương thơm của người cô sau khi tắm…

“Thật là lạ…” Lỗ mũi anh đút chặt giấy vệ sinh, làm thế nào có thể ngửi thấy rõ ràng mùi trên cơ thể cô được đây?

Giơ tay lên sờ sờ giấy vệ sinh trên mũi, xác định vẫn an toàn ở nguyên tại chỗ.

Vừa mới chat webcam nói chuyện nhưng không cẩn thận xảy ra cảnh xuân ngoài ý muốn, làm cho anh thiết thiết thực thực hiểu, em gái bánh ngọt thật

đã trưởng thành.

Mặc dù cô trang điểm giản dị, lời nói cởi mở, đã làm cho anh cảm nhận được rằng cô đã trưởng thành, nhưng tại sao những thứ này cũng không có tác động bằng cơ thể trần trụi mà thành thục mềm mại này.

Trong nháy mắt thấy cô trần truồng, anh không nhịn được dùng máu mũi chào hình ảnh trong máy tính, trực tiếp biểu đạt ra nội tâm kích động mãnh liệt nhất của anh.

Thật sự là quá kích thích!

Làm sao anh có thể sinh ra hứng thú và tình thú với em gái nhìn từ lúc nhỏ tới lúc lớn được?

Anh bi thảm bắt đầu thấy chán ghét bản thân, cảm giác mình giống như một ông chú kì lạbiến thái.

“Từ Mễ Tô, có lời gì từ từ nói, trước tiên em xuống khỏi người anh có được hay không?” Anh cảm thấy bụng dưới của anh sẽ nổi lên biến hóa bất cứ lúc nào, anh sợ sẽ dạo đến cô.

Vừa rồi Từ Mễ Tô với khí thế mạnh mẽ, đá văng cửa phòng anh, đánh thật mạnh về phía sau anh, hai chân liền sải bước ngồi lên trên lưng anh, hai tay tức giận đấm loạn một trận, lúc này mệt mỏi ngưng tay, thở hổn hển tức giận trừng mắt nhìn anh.

Cô bởi vì vừa thẹn vừa tức, cả khuôn mặt tròn đều nhiễm sắc hồng. Hai gò má bộ dạng trắng nõn nà, một lần nữa làm cho anh tán thưởng nước da trời sinh của cô.

“Anh dám nói của em là bánh bao?” Ánh mắt điên cuồng của cô bốc lên lửa cháy bừng bừng.

“Xin lỗi, xin lỗi, là do anh nói quá nhanh.” Anh thành tâm xin lỗi vì mình đã nói lỡ lời.

“Có lầm hay không? Hiện tại em mới mười chín tuổi mười tháng, cũng là trong miệng anh thiếu, nữ, chưa, trưởng thành, mà hiện rại đã đạt cup C! Chưa tới một, hai năm, nhất định sẽ còn tiếp tục trưởng thành hơn nữa, mà anh lại dám nói em là bánh bao hấp? Anh thấy của en rất dẹt à?”

Cô nắm lấy cổ áo anh, cúi người nhằm vào anh mà gầm thét.

“Không dẹt, không dẹt, em không dẹt một chút nào cả!” Anh giống như sợ hãi liều chết gật đầu, bày tỏ một trăm vạn phần đồng ý đối với lời nói của cô.

“Bị anh nhìn thấy hết sạch, còn bị anh nói thành bánh bao hấp? Em nợ anh à?” Cô tiếp tục mắng.

“Dạ dạ dạ, tiểu nhân đã sai! Mễ Tô, van em xuống đây trước đi!” Vẻ mặt của anh có chút không tự nhiên.

Mặc dù chẳng biết tại sao bị đánh, nhưng anh vẫn dũng cảm thừa nhận tất cả mọi thứ.

Chỉ là… tương đối nguy hiểm… cô tại trên người anh nhích tới nhích lui! Anh cảm thấy nếu cô tiếp tục ngồi trên lưng anh mà giày vò hai mươi giây nữa, chỉ sợ anh cũng muốn nổ tung!

“Anh sờ, anh sờ, sờ một cái xem! Em không có cúp C sao? Có hay không? Có hay không, có hay không ____” cô tức giận đến mức hoàn toàn mất lý trí, cầm tay anh đưa về phía ngực mình nhấn một cái –

Ách… Ách…

Chuyện này…

Anh thở dốc vì kinh ngạc, cặp mắt chợt đăm đăm.

Khi bàn tay ấm áp dán lên trước ngực mình thì cô mới bỗng chốc tỉnh táo lại.

Cô lôi kéo tay của anh, cứng đờ tại chỗ, không biết nên phản ứng ra sao, hô hấp không tự chủ được ngừng lại, động tac cũng tại chỗ hóa đá.

Sau khi phát hiện mình làm chuyện gì, một cảm giác muốn chết điên cuồng quét đến cuốn lấy cô, Mễ Tô gắt gao nhìn anh chằm chằm, mặc dù trên mặt không có biểu tình gì, thật ra thì nội tâm đã hoàn toàn hỏng mất, vì sự kích động của mình mà hối hận không thôi, thiếu chút nữa thì rên rỉ thành tiếng rồi.

Hai người như lâm vào bước đường cùng, lúng túng nhìn nhau chằm chằm, không ai dám cử động trước, giống như chỉ cần bất cứ ai vừa động, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ theo.

Căn phòng trở lên yên tĩnh khiến thần kinh người ta căng thẳng, tiếng hít thở hai bên không đồng nhất lại dồn dập quẫn bách giống nhau, ẩn náu bên trong sự yên tĩnh, tiếng có vẻ đặc biệt lớn.

Mễ Tô liền khóc lên.

Cô hoàn toàn không biết nên làm gì, chỉ có thể giả chết giống đà điểu, tay nhỏ bé vẫn nắm tay anh đè trên ngực trái của mình, trong lòng tuyệt vọng không ngừng diễn luyện 158 kiểu chết.

Lúc này, đáy lòng Diệp Kỳ Nặc sáng như tuyết khác thường, mà lại mãnh liệt không dứt.

Anh biết, giữa anh và Mễ Tô, vật gì đó đã thay đổi.

Bọn họ đã... không trở về được.

Hai mươi năm qua, giữa hai người bọn họ vẫn duy trì tình cảm anh em nhà bên nhàn nhạt, không có tình nghĩa quá sâu, cũng không có quá nhiều tiếp xúc.

Anh biết Mễ Tô vẫn có cảm tình đối với mình, nhưng là ngày trước, tuổi của cô thật sự quá nhỏ.

Anh vào trung học thì cô mới lên tiểu học; lúc anh lên đại học, cô cũng mới tốt nghiệp tiểu học. Anh tiếp tục nghiên cứu,làm lính, giải ngũ, đi làm, hình như có rất ít cơ hội chạm mặt với cô. Cho đến sau khi cô ra nước ngoài, cơ hội chung đụng giữa hai người bọn họ thậm chí thấp đến con số lẻ.

Không ngờ nghỉ hè năm nay Mễ Tô trở về nước quỷ thần xui khiến do anh đi đón, mà từ đó trở đi, số lần tiếp xúc giữa bọn họ nhiều hơn, phương thức chung sống cũng hoàn toàn không giống với trước kia.

Là cái gì đã làm cho quan hệ của bọn họ thay đổi?

Là do nàng lớn lên, cự ly bọn họ được kéo gần lại?

Hay là do anh không hề phát hiện ra, vẫn không biết em gái bánh ngọt nhà bên lại ngon miệng như thế này?

Đối với bất kỳ người đàn ông nào mà nói, sẽ không có bao nhiêu người cảm thấy hứng thú đối với cô gái nhỏ như em gái mình.

Nhưng là, anh phải thừa nhận, Mễ Tô sắp hai mươi tuổi, cả người toát ra sức hấp dẫn thanh xuân, khiến anh không có cách nào rời mắt được.

Lòng bàn tay của anh đặt trên ngực trái của cô, tần suất đập của tim nàng đang mất dần trong tay anh.
 

Bình luận

Back to Top