|
|

Quyển 3 - Chương 117: Hồi cung


“Tiểu Thanh.”

Nhìn thấy nàng, Vân Yên vui mừng gọi, đi về phía nàng.

“Tiểu...

Công chúa.”

Tiểu Thanh nhìn thấy nàng cũng rất xúc động, muốn đi tới nhưng lại bị binh lính gắt gao ngăn lại.

Long Hạo Thiên cau mày nhìn nàng, hẳn là các nàng rất thân quen, bèn phất tay, ra hiệu cho binh lính đang ngăn cản buông nàng ra.

“Công chúa.”

Ngay lập tức Tiểu Thanh vội chạy tới trước mặt nàng, chưa kịp nói lời nào thì nước mắt đã rơi.

“Tiểu Thanh, thật sự là ngươi? Ngươi vẫn chưa trở về sao?”

Vân Yên ôm lấy nàng, sự vui mừng lúc gặp lại không thể diễn tả bằng lời.

“Công chúa, Tiểu Thanh vẫn chưa trở về, Tiểu Thanh vẫn một mực chờ công chúa.”

Tiểu Thanh rưng rưng nhìn nàng, cuối cùng hôm nay cũng đã gặp được công chúa.

“Tiểu Thanh...”

Vân Yên cảm động nhìn nàng, dùng tay sờ lên mặt nàng rồi lại ôm chặt nàng.

“Công chúa, nô tỳ muốn ở cùng một chỗ với người, người dẫn theo nô tỳ tiến cung đi.”

Tiểu Thanh nhìn nàng cầu xin.

Lúc này Vân Yên mới quay lại nhìn Long Hạo Thiên, buông Tiểu Thanh ra rồi đi đến trước mặt hắn: “Vương, Tiểu Thanh đã hầu hạ thần thiếp từ nhỏ đến lớn, lần đó Lâm mama nói Vương căn dặn không cho phép thần thiếp dẫn người tiến cung, nàng liền một mực chờ ở ngoài cung.

Thần thiếp muốn cầu xin Vương cho phép nàng tiến cung cùng thần thiếp.”



“Chuẩn.”

Long Hạo Thiên phân phó, hiếm có một nô tỳ trung thành như vậy.

Hơn nữa, chỉ là một nô tỳ cũng không phải là chuyện gì to tát.

“Cám ơn Vương.”

Khóe môi Vân Yên nở nụ cười, xoay người liền kéo theo Tiểu Thanh cùng đi.

Tiểu Thanh lên xe ngựa cùng nàng, lại tiếp tục khóc, nói: “Công chúa, nô tỳ rất nhớ người.”



“Tiểu Thanh, ta cũng rất nhớ ngươi.

Ngươi đó, thật là một nha đầu ngốc, tại sao không trở về cùng bọn họ?”

Vân Yên nhịn không được trách cứ, nàng một thân một mình ở bên ngoài, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?

“Nô tỳ muốn ở cùng một chỗ với công chúa, công chúa ở đâu nô tỳ sẽ ở đó.”

Tiểu Thanh thật lòng nói.

Nhìn thấy nàng trung thành như vậy, Vân Yên thực sự không thể không cảm động, hiếm có người nào lại có tình có nghĩa như nàng.

“Công chúa, người có khỏe không? Bọn họ có làm khó người không? Lần đó, sau khi phải rời khỏi công chúa, nô tỳ vẫn luôn lo lắng.”

Tiểu Thanh cầm lấy tay Vân Yên.

Mỗi ngày, nàng đều đến cửa cung hỏi thăm, nhưng bởi vì không quen biết những người ở bên trong nên hoàn toàn không thể hỏi được tin tức gì.

“Tiểu Thanh, ta rất khỏe, ngươi thì sao? Ngươi sống thế nào? Có khỏe hay không?”

Vân Yên cẩn thận nhìn nàng, mấy tháng không gặp nàng đã gầy đi.

“Công chúa, nô tỳ cũng rất khỏe.

Bây giờ gặp được công chúa, nô tỳ thật sự rất vui.”

Tiểu Thanh vui mừng nói, chờ đợi suốt mấy tháng cuối cùng cũng không uổng phí.

Sắc mặt Vân Yên bỗng hơi cứng lại, nói: “Tiểu Thanh, ngươi thật sự muốn tiến cung cùng ta sao?”

Thật ra nàng không muốn cho Tiểu Thanh tiến cung để sống cuộc sống như vậy, suy cho cùng thì cuộc sống như vậy thật sự quá khổ.

“Công chúa, từ nhỏ nô tỳ đã hầu hạ người, người ở đâu nô tỳ sẽ ở đó.”

Tiểu Thanh thật lòng nói, biết là công chúa muốn tốt cho mình.

“Tiểu Thanh, cám ơn ngươi.”

Vân Yên thật sự cảm động vì Tiểu Thanh không muốn tách rời, vẫn luôn muốn bầu bạn cùng nàng.

“Chúng thần tham kiến Vương, chúc mừng Vương chiến thắng trở về, Long triều thiên thu muôn đời.”

Đột nhiên ngoài xe ngựa vang lên những tiếng hô vang.

Vân Yên vén rèm xe ngựa lên liền thấy đã đến cửa cung, đại thần đang quỳ gối trên mặt đất, trong lòng thở dài, nàng lại trở về hoàng cung này.

“Đứng lên hết đi.”

Long Hạo Thiên cưỡi ngựa đi ở phía trước.

“Thần cung nghênh Vương, cung nghênh nương nương hồi cung.”

Đại thần đứng dậy, cùng hô.

“Thần thiếp cung nghênh Vương hồi cung.”

Rất nhanh, thanh âm của nữ nhân liền vang lên, là các phi tử của hắn, ai nấy đều trang điểm rất xinh đẹp, mong muốn hấp dẫn ánh mắt của hắn.

“Nô tỳ, nô tài cung nghênh Vương hồi cung.”

Thái giám, cung nữ cũng quỳ khắp trên mặt đất.

Long Hạo Thiên xuống ngựa, rồi cho xe ngựa đưa nàng về thẳng Tử Yên các, điều này cũng hợp với tâm ý của Vân Yên, nàng không thích náo nhiệt cũng không thích lối nói chuyện khách sáo giả dối.

“Nương nương, người đã trở lại.”

Tử Liên đã đợi ở nơi đây từ sớm, nhìn thấy nàng liền lập tức nghênh đón, tò mò nhìn Tiểu Thanh ở bên cạnh nàng.

“Tử Liên, đây là Tiểu Thanh, hầu hạ ta từ nhỏ đến lớn, sau này chúng ta sẽ cùng ở một chỗ, các ngươi hãy chăm sóc lẫn nhau.”

Vân Yên giới thiệu với nàng.

“Chào Tiểu Thanh tỷ tỷ.”

Tử Liên ngọt ngào gọi.

“Chào Tử Liên tỷ tỷ.”

Tiểu Thanh cũng lễ phép chào lại nàng.

“Được rồi, các ngươi cứ gọi tên của nhau, không cần khách khí.”

Vân Yên cười nói: “Sau này Tử Yên các của chúng ta sẽ náo nhiệt hơn rồi.”



“Dạ, sau này nô tỳ sẽ cùng Tiểu Thanh hầu hạ nương nương.

Nương nương người có mệt hay không? Nô tỳ đã chuẩn bị xong điểm tâm và nước tắm.

Người muốn ăn điểm tâm trước hay là tắm rửa trước?”

Tử Liên vừa hỏi vừa đỡ nàng.

“Tắm rửa trước đi.”

Vân Yên nói, nàng không đói bụng nhưng lại hơi mệt.

“Được, vậy nô tỳ đi chuẩn bị cho nương nương.”

Tử Liên đỡ nàng đi vào trong phòng, rồi liền đi chuẩn bị những thứ khác.

Vân Yên tựa vào bên giường, cố gắng nhắm mắt lại.

“Công chúa, người nằm ở trên giường để nô tỳ xoa bóp cho người.”

Tiểu Thanh nói, việc này là thái y cố ý dạy cho nàng.

“Được.”

Vân Yên gật đầu nằm xuống.

Tiểu Thanh nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng.

“Nương nương.”

Tử Liên đem theo vài thứ đi tới.

“Xuỵt.”

Tiểu Thanh vội vàng ngăn cản, không cho nàng quấy nhiễu nương nương.

Lúc này Tử Liên mới rón rén đi tới, liền thấy nương nương nằm trên giường đã ngủ say, nhẹ nhàng nói: “Vậy ta đi ra ngoài chuẩn bị bữa tối cho nương nương trước, có việc gì ngươi cứ gọi ta.”



“Chờ một chút, ta cũng đi.”

Tiểu Thanh gật đầu rồi mới nhẹ nhàng giúp nàng đắp chăn.

Nàng muốn làm quen với hoàng cung này càng sớm càng tốt.
 

Bình luận

Back to Top