|
|

Quyển 4 - Chương 137: Vì người ở lại


Trong khoảnh khắc Long Hạo Thiên nhìn thấy nàng, thậm chí có chút kinh ngạc, nàng rõ ràng không có trốn.

“Nô tỳ tham kiến Vương.”

Tiểu Thanh nhìn thấy hắn đi tới, vội vàng hành lễ.

Vân Yên bình tĩnh nhìn Long Hạo Thiên đi đến trước mặt mình.

Nhìn thấy gương mặt mà nàng đã rất quen thuộc tràn ngập phẫn nộ.

Quả thật nàng đã quen với việc… quen với việc thấy hắn phẫn nộ, quen với việc thấy hắn lãnh khốc.

Khóe môi mang theo nụ cười thản nhiên.

“Thần thiếp tham kiến Vương.”



“Thật to gan, ngươi dám dùng kim bài miễn tử đi cứu người.”

Long Hạo Thiên giữ chặt cánh tay của nàng, phẫn nộ nhìn nàng, cũng tự trách bản thân nhất thời sơ sẩy.

“Vương, đó là người thân của ta, đừng nói là dùng miễn tử kim bài, cho dù có dùng tánh mạng của ta, ta cũng sẽ không tiếc.”

Vân Yên nhìn hắn, nếu nàng không dám, sao nàng có thể làm như vậy, dù sao cha và ca ca cũng đã rời khỏi đây, nàng đã không có gì vướng bận, hắn cũng không có lý do gì để uy hiếp nàng.

“Ngươi cứ như vậy mà xem thường tính mạng của mình sao?Chẳng lẽ ngươi luôn sống vì bọn họ?”

Long Hạo Thiên nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của nàng, hắn chán ghét vẻ mặt không sợ hãi như vậy của nàng.

“Chẳng lẽ Vương không biết, cuộc đời của nữ nhân không thuộc về chính mình, mà chỉ là sống vì người khác sao? Ở nhà thì vì cha mẹ, xuất giá thì vì phu quân, về già thì vì con cái.

Ta không có con, mà phu quân của ta…”

Nàng tạm dừng một chút, nhìn hắn, sau đó nói tiếp: “Không nên nói đến phu quân của ta, bởi vì hắn cũng là phu quân của người khác, mà hắn cũng không để ý ta, cho nên ta chỉ còn lại cha mẹ của ta. Mạng của ta đương nhiên thuộc về bọn họ.”



“Hừ hừ, cả đời của nữ nhân đều là vì người khác mà sống, nhưng ngươi cũng đừng quên, lúc ở nhà là vì cha mẹ, sau khi xuất giá là vì phu quân.

Mà ngươi hiện tại phải sống vì bổn Vương, cho nên, mạng của ngươi là của bổn Vương.

Về phần bọn họ thì phải xem tâm trạng của bổn Vương.

Ngươi cho là bọn họ có thể trốn thoát ra ngoài sao?”

Long Hạo Thiên hừ lạnh, khi nghe nàng nói đến hai chữ phu quân, trong lòng tự dưng có một loại cảm giác rất kỳ quái.

Tim Vân Yên đập nhanh một chút,tuy rằng nàng cũng lo lắng vấn đề này, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tỉnh: “Bọn họ đương nhiên có thể chạy thoát, có lẽ người khác trốn không thoát, nhưng ngươi đừng quên cha ta là Vân Hổ.”



“Vân Hổ thì thế nào? Đừng quên ông ấy đã già, và còn bị bổn Vương bắt.

Ngươi cho là ông ta còn có thể chạy thoát sao? Nếu không tin, vậy ngươi cứ chống mắt lên mà xem, coi bổn Vương làm cách nào để đưa bọn họ đến trước mặt của ngươi? Có điều, người đưa đến trước mặt ngươi, chính là người chết.”

Long Hạo Thiên vô cùng tự tin có thể bắt được bọn họ.

Tâm Vân Yên nhịn không được thoáng run rẩy một chút, nhìn hắn với ánh mắt hiện lên một tia kinh hoảng.

“Ngươi muốn giết ta cha sao?”



“Không phải bổn Vương muốn giết ông ta, là ngươi muốn giết ông ta.

Nếu ông ta thật sự ngu ngốc, bổn Vương cũng sẽ không làm khó dễ ông ta, nhưng lần này ông ta lại bỏ trốn, vậy thì bổn Vương chỉ còn cách giết ông ta, bởi vì bổn Vương sẽ không để cho ông ta trở lại Vân triều, tạo cho bổn Vương thêm một đối thủ đáng gờm.”

Long Hạo Thiên nói, hắn chính là muốn trong lòng nàng run sợ.

“Nhưng, không phải ngươi cũng nói cha ta đã già rồi sao? Tại sao ngươi lại phải sợ ông ấy chứ?”

Tâm Vân Yên bắt đầu thấp thỏm, lo lắng không yên, nói thật, nàng thật sự không có nắm chắc, cha có thể chạy thoát được hay không, nếu bị hắn bắt lại, hắn thật sự sẽ giết cha sao?

Long Hạo Thiên biết nàng đang sợ hãi, lại cố ý nói với nàng: “Ái phi, không bằng chúng ta quay về hoàng cung chờ tin tức.”



Vân Yên nhìn thấy tà khí trong mắt hắn, lập tức bỏ tay hắn ra, tại sao hắn lại phải ác độc như vậy?

“Lập tức truyền lệnh xuống dưới, sau khi tìm được người, giết không tha.”

Long Hạo Thiên căn dặn người bên cạnh.

“Dạ, Vương!”

Thị vệ vừa định xoay người rời đi

Vân Yên vội vàng gọi hắn lại: “Chờ một chút!”



Thị vệ dừng bước, chờ ở một bên, nàng kiễng mũi chân nhẹ nhàng nói bên tai hắn : “Vương, người có biết vì sao thần thiếp không rời đi không?”



“Vì sao?”

Long Hạo Thiên vô thức hỏi ngược lại, không biết nàng đang giở trò gì.

“Bởi vì thần thiếp không muốn rời khỏi người.”

Vân Yên nói từng chữ từng chữ thật rõ ràng bên tai hắn.

Long Hạo Thiên lại chỉ nhìn chằm chằm nàng, “Nói vậy là có ý gì? Ý ngươi là ngươi yêu thương bổn Vương sao?”



“Đúng vậy.

Thần thiếp yêu người!”

Vân Yên gật gật đầu, tiếng trả lời thật trong trẻo,thậm chí lúc đó nàng còn có chút hoảng hốt, nàng không biết là nàng đang diễn trò hay thật sự thương hắn.

“Ha ha ha ha!!”

Long Hạo Thiên đột nhiên cười ha hả, nhìn nàng châm chọc: “Ngươi cho là bổn Vương sẽ cần tình yêu của ngươi sao? Cho dù ngươi yêu bổn Vương thì thế nào? Nữ nhân yêu bổn Vương thật sự nhiều lắm.”



“Thần thiếp hy vọng người buông tha cha thần thiếp.”

Vân Yên nói, nàng chỉ hy vọng dùng tình yêu để đổi lấy một tia nhân tính cuối cùng của hắn quay về.

“Nếu bổn Vương nói không thì sao?”

Long Hạo Thiên đã biết đây mới là mục đích cuối cùng của nàng.

Yêu hắn? Tại sao hắn không có cảm giác.

“Nếu Vương không tha, ta có thể làm được gì? Nếu cha chết rồi, ta cũng không có gì đáng để vướng bận, thà chết ở trên tay ngươi, chứ ta không có cách nào để đối mặt với ngươi.

Nếu không thể rời khỏi nơi này, ta nghĩ ta sẽ theo bên cạnh ông ấy.”

Vân Yên nói, nếu họ nhất định phải chết, nàng cũng không muốn sống nữa.

“Ngươi lại dùng cái chết để uy hiếp bổn Vương?”

Long Hạo Thiên tức giận trừng mắt nhìn nàng.



“Ta không có uy hiếp ngươi, nếu ngươi giết cha ta, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi còn có thể ở lại cạnh nhau sao? Nhưng mà ta biết ngươi sẽ không để ý,nữ nhân yêu ngươi nhiều như vậy, ngươi làm sao còn cần tình yêu của ta.

Vậy xin mời ngươi đi đi, ta chờ tin tức của ngươi.”

Vân Yên nói xong lập tức đi về phía trước, không hề quay đầu lại.

Sắc mặt Long Hạo Thiên xanh mét nhìn chằm chằm theo bóng dáng của nàng, biết rõ nàng đang uy hiếp, cũng biết rõ tiếng yêu thốt ra từ miệng nàng chỉ có lệ hoặc là diễn trò, nhưng không biết tại sao tâm của hắn lại thoáng rung động.

“Vương, có đi hay không?”

Thị vệ còn chưa nói xong đã bị hắn ngắt lời.

“Nếu tìm được bọn họ, nhớ kỹ, không thể làm bọn họ bị thương.”

Long Hạo Thiên phân phó, hắn sẽ không để cho Vân Hổ trở lại Vân triều.

“Dạ, thuộc hạ tuân mệnh.”

Thị vệ lĩnh mệnh đi.

Tiểu Thanh đi ở phía sau, đúng lúc nghe được những lời này, vui mừng chạy nhanh vài bước đuổi theo nàng, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, vừa rồi Vương phân phó, nếu tìm được lão gia, cũng không được làm tổn thương bọn họ.”



Bước chân Vân Yên từ từ chậm lại, trong ánh mắt nàng mang theo một tia ngạc nhiên vui mừng.

“Là thật sao?”



“Vâng, nô tỳ chính tai nghe được.”

Tiểu Thanh ra sức gật gật đầu.

Thì ra hắn cũng không phải là kẻ máu lạnh như vậy, thì ra hắn cũng quan tâm đến cảm nhận của mình.

Không hiểu sao trong lòng xuất hiện một loại cảm xúc vui sướng khó tả, nàng quay đầu về phía sau nhìn hắn, bất chợt đối diện với ánh mắt hắn.

Nhìn thấy ánh mắt hắn không giống như trước đây, có lẽ trước đây nàng đã xem nhẹ, không để ý, dường như cười với hắn, rồi nàng lại tiếp tục đi về phía trước.

Long Hạo Thiên lại bị nụ cười của nàng làm cho thất thần, không hề cố ý làm ra vẻ quyến rũ, nhưng nụ cười thật tươi mát tự nhiên. Nơi sâu nhất trong đáy lòng hắn xúc động, hắn mới đột nhiên phát hiện, có rất nhiều chuyện đã thay đổi kể từ sau khi gặp được nàng, chỉ là hắn không phát hiện ra mà thôi.

.

.
 

Bình luận

Back to Top