|
|

Quyển 4 - Chương 146: Vô tình quấy rầy


Đến bữa tối Vân Yên vẫn không ăn, chỉ ngồi trầm tư trước cửa sổ, nàng cảm thấy nàng thật bất lực và cô đơn.

Trước kia còn có Hắc Ưng trợ giúp nàng, mặc kệ mục đích của hắn là gì, nhưng tóm lại là có sự trợ giúp của hắn, nhưng giờ hắn lại đột nhiên rời đi, làm nàng cảm thấy có chút không thích ứng, con người đúng là thật kỳ quái.

Ngự thư phòng.

“Thế nào, đã tìm được nơi ở của bọn họ chưa?”

Long Hạo Thiên nhìn tứ đại thị vệ trước mặt hỏi.

“Hồi bẩm Vương, đã tìm được rồi.

Bọn họ đang ở tại một ngôi miếu hoang ở trong nội thành, giả dạng thành những tên ăn mày.”

Bọn họ hồi đáp.

Tên ăn mày? Thật là khó tin a, vì Long Hạo Thiên thật sự không thể tưởng tượng được Vân Hổ đường đường là Đại tướng quân lại có thể giả dạng thành một tên ăn mày, có lẽ thực ứng với câu nói: Đại trượng phu co được dãn được.

“Vương có muốn thuộc hạ bí mật bắt bọn họ trở về hay không?”

Bọn họ chắp tay hỏi

“Không cần, các ngươi chỉ cần chú ý hướng đi của bọn họ thật chặt chẽ là được, trước khi bắt giữ không cần quấy rầy bọn họ, chỉ cần canh chừng bọn họ thật kĩ, không cho bọn họ lén lút trốn ra khỏi thành là hoàn thành nhiệm vụ.”

Long Hạo Thiên phân phó.

“Dạ, thuộc hạ hiểu được.”

Tứ đại thị vệ lĩnh mệnh nói, tuy rằng bọn họ không rõ Vương tại sao phải làm như vậy.

Ba ngày sau.

“Tiểu thanh ngươi đã trở lại, thế nào?”

Vừa nhìn thấy nàng, Vân Yên liền khẩn cấp hỏi

“Tiểu thư, cho người.”

Tiểu Thanh lại đưa tờ giấy trong tay cho nàng.

Vân Yên mở ra thì thấy vẫn giống y như hai ngày trước, bọn họ vẫn mạnh khỏe, nàng không cần lo lắng.

Vân Yên cất tờ giấy lại, nàng biết Long Hạo Thiên cố ý thả lỏng, không cho điều tra kỹ trong thành, nhưng canh giữ chặt cửa thành chính là ý muốn cho bọn họ chịu khổ sở.

Nàng chờ không được nữa, nàng muốn đi hỏi Long Hạo Thiên một, chút đây là ý tứ gì, là muốn vây cha nàng đến chết? Hay là muốn cho cha chủ động đầu hàng?

“Nô tài tham kiến nương nương.”

Công công ở trước cửa ngự thư phòng hành lễ.

“Ta muốn gặp Vương.”

Vân Yên nói.

“Nương nương, chờ nô tài đi thông báo.”

Công công nói

Rất nhanh công công bước đi ra, lấy tay làm một động tác thỉnh.

“Nương nương mời vào.”



Vân Yên nhẹ nhàng đi thẳng vào, nhưng không nghĩ đến Lệ Phi đã ở nơi này, hiện tại còn đang ngồi ở trong lòng ngực hắn, nhìn thấy nàng tiến vào, trong ánh mắt rõ ràng có mang một tia khiêu khích.

“Yên muội muội đến rồi.”



“Thần thiếp tham kiến Vương, Lệ Phi nương nương.”

Vân Yên nhẹ nhàng thi lễ, không để ý tới khiêu khích và dáng vẻ châm chọc của nàng ta.

Cũng cùng một hoàn cảnh, chẳng qua hôm nay các nàng trao đổi vị trí một chút, nhưng dường như chính mình và nàng ta lại không giống nhau, không có ghen tị, thứ có nhiều nhất chính là thê lương, vòng tay ôm ấp của hắn thật ấm áp, nhưng sự ấm áp ấy lại cấp cho quá nhiều nữ nhân.

“Có việc gì sao?”

Long Hạo Thiên ôm thắt lưng Lệ Phi, nhìn nàng hỏi.

“Có việc.”

Vân Yên đứng dậy nhìn hắn.

“Nói.”



Vân Yên liếc mắt nhìn Lệ Phi một cái.

“Nô tỳ có việc muốn nói riêng với Vương, Nếu hiện tại Vương không rảnh, vậy nô tỳ sẽ chờ, bây giờ nô tỳ xin cáo lui trước.”

Nói xong nàng đã nghĩ lui ra ngoài.

Nhưng Long Hạo Thiên gọi nàng lại từ phía sau, buông tay khỏi Lệ Phi, phân phó: “Ngươi đi xuống trước.”



“Dạ.”

Vẻ mặt Lệ Phi tức giận bất bình, nhưng không thể không lui xuống, lúc đi ngang qua nàng, hung hăng trừng mắt liếc nàng một cái.

Ánh mắt kia sắc bén như muốn giết người, hận không thể băm nàng thành trăm mảnh.

Vân Yên biết nàng ta hiểu lầm, Nàng ta nghĩ rằng nàng muốn đến phá hư.

Nàng thật sự là vô tình.

Nhưng hiện tại nàng không muốn giải thích, cũng không nghĩ sẽ giải thích.
 

Bình luận

Back to Top