|
|

Quyển 4 - Chương 180: Yêu đương vụng trộm


Trong phòng, Long Hạo Thiên giúp nàng cởi giày, dùng thuốc nước nhẹ nhàng giúp nàng xoa lên cổ chân hơi sưng đỏ. “A…”

Vân Yên nhịn không được thở nhẹ. “Đau lắm sao?”

Long Hạo Thiên nhìn nàng, hắn đã cố gắng làm rất nhẹ nhàng rồi. “Vương, nhẹ một chút.”

Vân Yên hơi làm nũng gật đầu, thấy hắn quan tâm mình khiến trong lòng nàng tràn ngập ngọt ngào. “Đau cũng cố chịu, phải dùng thuốc nước xoa vào mới nhanh khỏi được.”

Long Hạo Thiên nói, nhưng vẫn nhẹ tay hơn rất nhiều so với lúc trước. Vân Yên đương nhiên cảm nhận được, khóe môi hơi cong lên. “Được rồi, ngày mai hẳn là sẽ ổn thôi, không sao đâu.”

Long Hạo Thiên đứng dậy nói. Vân Yên liền giữ chặt tay hắn: “Vương muốn đi đâu?”

“Đương nhiên phải đến Ngự thư phòng rồi, còn có một đống tấu chương đang chờ Bổn Vương.”

Long Hạo Thiên nói. “Hôm nay nghỉ ngơi đi, không được sao? Ở bên thần thiếp được không?”

Ánh mắt Vân Yên nhìn hắn cầu xin. “Vì sao?”

Long Hạo Thiên cũng nhìn nàng chằm chằm.

Sao nàng lại chủ động yêu cầu hắn ở lại? “Không vì sao cả, chỉ là đột nhiên rất muốn Vương ôm thôi.

Vương yên tâm, thần thiếp khẳng định sẽ không bị người dọa cả người run rẩy.”

Vân Yên nghịch ngợm nói. Long Hạo Thiên bị nàng chọc cười, xoay người ngồi vào bên giường nói: “Được, đêm nay Bổn Vương sẽ ở lại.”

“Lên đây đi.”

Vân Yên dịch vào bên trong để chừa chỗ cho hắn nằm xuống. Cùng nhau nằm ở trên giường, Vân Yên không khỏi xoay qua nhìn hắn ở bên cạnh, mũi của hắn cao cao, lông mi cũng dài hơn, còn có môi…. “Đang nhìn gì?”

Long Hạo Thiên vừa nghiêng đầu liền thấy nàng đang nhìn mình chằm chằm. “Vương, chàng biết không? Bộ dáng của chàng thật sự khiến người ta ghen tỵ.”

Tay Vân Yên trượt trên mặt hắn: “Lông mi của chàng, mũi của chàng còn có môi của chàng… A.”

Nàng còn chưa nói xong thì hắn đột nhiên há miệng ngậm lấy ngón tay nàng, một luồng điện liền từ ngón tay truyền khắp toàn thân nàng. “Á…”

Nàng nhịn không được hét lên một tiếng, nhìn dấu răng trên ngón tay mình.

Hắn dám cắn nàng. “Nữ nhân, nhớ kỹ đừng khen ngợi khuôn mặt một nam nhân là đẹp, bởi đó là vũ nhục hắn.”

Long Hạo Thiên nhìn ngón tay của nàng bị mình cắn đau, nói như cảnh cáo. “Thật là kỳ quái.

Vì sao nữ nhân đều thích người khác khen ngợi mình xinh đẹp, còn nam nhân lại không thích như vậy?”

Vân Yên lẩm bẩm, biết rõ còn cố hỏi. “Bởi vì nữ nhân đều thích hư vinh, bởi vì nam nhân càng hi vọng người khác xem trọng năng lực của mình hơn.”

Long Hạo Thiên nhìn nàng, đạo lý đó chẳng lẽ nàng không hiểu? “Cũng phải, nhưng mà bản lĩnh của Vương là thiên hạ vô địch, dung mạo cũng là độc nhất vô nhị.”

Trong Lòng Vân Yên hơi đắc ý nói, nam nhân xuất sắc như vậy chính là cha của con nàng. “Từ lúc nào miệng lại ngọt như vậy?”

Nàng của bây giờ cùng trước kia hoàn toàn rất khác biệt. “Có sao?”

Vân Yên lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ thiếp ăn mật quên không lau miệng?”

“Ha ha…”

Long Hạo Thiên nhịn không được bị nàng chọc cười, chồm người lên, lấy tay giữ chặt đầu nàng: “Để Bổn Vương nếm thử xem.”

Đột nhiên bị hắn hôn nhưng Vân Yên lại không hoảng sợ, ánh mắt nhu tình nhìn hắn, chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay ôm thắt lưng hắn, từ từ đáp lại hắn. Một lúc lâu sau, bọn họ mới rời nhau ra, thở hổn hển nằm xuống cạnh nhau, mười ngón tay nắm chặt.

Trên mặt Vân Yên đều là ý cười nhàn nhạt, hắn không có tiến thêm một bước là vì lo lắng cho đứa bé ở trong bụng nàng sao? Nghĩ đến có khả năng đó khiến trong lòng nàng thật hạnh phúc. Long Hạo Thiên nhắm mắt lại, khiến dục vọng trong cơ thể từ từ dịu đi. Thật kỳ lạ, lúc hắn muốn cởi bỏ vạt áo của nàng lại đột nhiên nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng nàng.

Hắn tình nguyện chịu đựng thân thể xúc động mà dừng lại động tác, sợ xâm phạm tới nàng.

Sao hắn lại có thể có loại cảm giác này? Chẳng lẽ đây là tình thương sao? Tình thương của cha con? Có lẽ là hắn thật sự chờ mong đứa trẻ này. Vài ngày sau ở Vân Vụ các. “Nương nương, nô tỳ đã dò hỏi được rõ ràng, Vương và Yên phi nương nương xuất cung là vì tướng quân Vân triều -- Vân Hổ, bị Vương giam ở ngoài cung.”

Xuân Nhi hồi đáp. “Vân Hổ là ai?”

Lệ phi hoàn toàn không biết gì về ông cả. “Ông ta là tướng quân tiếng tăm lừng lẫy của Vân triều, nghe nói rất được mọi người kính trọng.

Bởi vì bại trong tay Vương cho nên mới bị Vương giam cầm, nhưng Vương lại rất hậu đãi ông ta.”

Xuân Nhi đáp. “Vậy sao?”

Ánh mắt Lệ phi nhíu lại.

Cho dù ông ta là tướng quân Vân triều nhưng nàng ta lại là công chúa, vốn không có gì liên quan đến nhau.

Tại sao hai người họ lại ở cùng một chỗ? Thoạt nhìn thật bình thường nhưng vì sao Lệ phi lại cảm thấy có gì đó không thích hợp. “Nương nương, có gì không ổn sao?”

Xuân Nhi nhìn thấy vẻ mặt của nàng, liền biết nàng đang hoài nghi. “Bổn cung cũng không rõ lắm, nhưng mà ngươi phải luôn luôn chú ý nàng ta cũng như chú ý Vân Hổ kia, biết không?”

Lệ phi căn dặn, nàng ta đã tìm nhiều cơ hội để xuống tay với Vân Yên nhưng đều không thành công.

Hiện tại chỉ có thể theo dõi rồi lựa cơ hội xem xem có thành công hay không. “Nô tỳ đã biết.”

Xuân Nhi đáp. Vân Yên nằm ở trên ghế, miệng ăn nho do Tử Liên đưa cho, nhàn nhã mãn nguyện. “Nương nương, có chua không?”

Tử Liên hỏi, nàng ngửi thấy hương vị liền cảm thấy rất chua. “Chua sao? Ta không thấy chua.”

Vân Yên nói xong lại ăn thêm một quả, đứng dậy nói: “Vương hẳn là đã làm xong việc rồi.”

“Dạ, đã đến giờ ăn trưa rồi, hẳn là đã xong.

Nương nương muốn đến dùng bữa trưa cùng Vương sao?”

Tử Liên gật đầu hỏi. “Đi thôi, đi xem thế nào.”

Vân Yên hé miệng cười. “Dạ, nương nương.”

Gần đây nương nương thật vui vẻ.

Tử Liên dìu nàng, nương nương vui vẻ, nàng đương nhiên cũng vui vẻ. Vân Yên để cho Tử Liên đỡ mình, vừa đến Ngự thư phòng liền thiếu chút nữa đụng vào công công đang vội vã đi tới. “Nô tài tội đáng muôn chết.

Xin nương nương thứ tội.”

Công công vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ. “Công công đứng lên đi.”

Vân Yên phân phó, liền nhìn thấy trong tay công công cầm bảo kiếm của Long Hạo Thiên, mày hơi nhăn lại nghi hoặc: “Công công, đang êm đẹp, ngươi lấy kiếm làm gì?”

“Nương nương, là Vương muốn nô tài lấy.”

Công công hồi đáp. “Vì sao Vương lại muốn lấy bảo kiếm?”

Vân Yên nhìn công công, chẳng lẽ hắn muốn luyện kiếm ở Ngự thư phòng sao.

Dường như không thể có khả năng này. Lúc này công công mới nói: “Nương nương, vậy nô tài nói ngắn gọn.

Là Linh phi nương nương cùng nam nhân ngoài cung yêu đương vụng trộm, bị Vương bắt được.

Hiện tại Vương muốn giết bọn họ.”

Công công nói một hơi. “Cái gì?”

Vân Yên chấn động, vội vàng hỏi: “Linh phi là ai?”

Sao nàng lại không hề có ấn tượng gì cả. “Nương nương, nô tài không có thời gian giải thích, Vương đang chờ nô tài.”

Công công lo lắng nói rồi đi vào bên trong. “Tử Liên, ngươi có biết Linh phi là ai không?”

Vân Yên nhìn nàng hỏi. “Nô tỳ không biết.”

Vẻ mặt Tử Liên mờ mịt lắc đầu. “Chúng ta vào trong kia xem.”

Vân Yên xoay người đi vào bên trong.
 

Bình luận

Back to Top