|
|

Quyển 2 - Chương 45: Uy hiếp



Thái y vội vàng chạy tới vừa định kiểm tra lại cho nàng thì thấy nàng gắt gao ngậm chặt miệng.

Ông khó xử nói:“Nương nương, mời người há miệng ra để thần kiểm tra.”

Vân Yên không thèm để ý, mắt nhắm lại tựa như không nghe thấy gì, mặc cho máu tươi từ trong miệng không ngừng chảy ra, nàng đã ôm quyết tâm phải chết.

“Nương nương, mời người há miệng ra để thần kiểm tra.”Thái y khó xử nói thêm lần nữa.

Nàng vẫn như cũ không hề phản ứng lại.

“Mở ra…”Long Hạo Thiên lập tức lấy tay bóp miệng nàng, biết là nàng cố ý, hắn dùng lực mạnh hơn bóp chặt lấy cằm nàng.

Miệng Vân Yên lập tức bị bắt mở ra, nghĩ muốn ngậm lại nhưng chỉ cảm thấy một trận đau đớn, chỉ có thể dùng ánh mắt trừng hắn, để tỏ vẻ phẫn nộ của mình.

“Mau kiểm tra đi.”Long Hạo Thiên ra lệnh.

“Dạ, Vương.”Thái y vội vàng kiểm tra, giúp nàng cầm máu, hơn nửa ngày mới đứng dậy nói:“Vương, đã không sao rồi, chỉ là đầu lưỡi bị thương, nghỉ ngơi vài ngày, uống thuốc vào sẽ khỏi.”

“Được, ngươi lui xuống trước đi.”Long Hạo Thiên phân phó.

‘Dạ, thần cáo lui.’

Lúc này hắn mới đi đến trước mặt nàng, nhìn chằm chằm nàng, con ngươi ngập tràn lửa giận, đưa tay giúp nàng vén mái tóc đang bị xõa tung ra :‘Muốn chết cũng phải hỏi xem bổn vương có đồng ý hay không đã?’Tay dùng lực, răng rắc một tiếng, làm cho cằm nàng trở lại như cũ.

Vân Yên cười lạnh, người muốn chết hắn cũng có thể ngăn cản sao? Nàng có thể cắn lưỡi một lần, đương nhiên có thể cắn lần thứ hai, tuy rằng hiện tại rất đau, nhưng nàng chết còn không sợ, còn để ý gì đau đớn?

‘Đừng cho rằng ta không biết ngươi đang nghĩ gì? Muốn chết đúng không? Nếu ngươi chết bổn vương lập tức xuất binh tấn công Vân Triều.’Long Hạo Thiên lấy tay vuốt cằm nàng, lạnh giọng uy hiếp nàng.‘Nếu không có cách nào chế phục ngươi, ngươi nghĩ ta sẽ để cằm ngươi trở lại như cũ sao?’

Vừa muốn cắn xuống, Vân Yên nghe được lời hắn nói liền giật mình. Ở nơi này hắn ngang nhiên dùng Vân Triều để uy hiếp chính mình ư. Nếu mình chết, hắn tấn công Vân triều vậy chẳng phải nàng đã phí công sức từ đầu, hóa ra chết cũng không do mình quyết định.

‘Tự ngươi suy nghĩ cho rõ ràng đi, Bổn Vương thì không vấn đề gì.’Long Hạo Thiên cố ý nhìn nàng nói.

‘Đê tiện…’Từ cổ họng Vân Yên phát ra hai chữ không rõ ràng, nhắm mắt lại không muốn nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn. Hiện giờ nàng chỉ có thể dùng mạng của mình đổi lấy yên ổn cho Vân triều.

Lệ Phi ở bên cạnh nhìn thấy Vương lúc này, tuy rằng bình thường cũng rất lãnh khốc, nhưng mà nàng chưa bao giờ nhìn thấy Vương có thể khiến người ta cảm thấy sợ hãi như vậy.

Long Hạo Thiên lạnh lùng liếc nàng, mới hạ lệnh:‘Người đâu?’

“Vương có gì dặn dò?”Tiểu Thuận Tử đi vào hành lễ nói.

“Sai người đưa nàng trở về.”Long Hạo Thiên phân phó.

‘Dạ, nô tài tuân mệnh.’Tiểu Thuận Tử đáp.

‘Vương, không bằng đến Vân Vụ các để thần thiếp hầu hạ người tốt hơn.’Lệ Phi đi tới, mê hoặc quyến rũ tựa vào trước ngực hắn. Mặc dù hắn đáng sợ, bản thân vẫn muốn lấy lòng hắn, ai bảo hắn chính là người chi phối mọi thứ của mình chứ.

‘Bổn Vương muốn yên tĩnh một chút, ngươi về trước đi.’Long Hạo Thiên mặt lạnh như băng đẩy nàng ra,.

‘Dạ, thần thiếp tuân mệnh.’Lệ Phi lập tức hành lễ, thức thời lui ra ngoài.

Long Hạo Thiên sắc mặt âm trầm rời khỏi.

 

Bình luận

Back to Top