|
|
Biên Hoang Truyền Thuyết

Biên Hoang Truyền Thuyết

Thể loại : Kiếm Hiệp , Quân Sự
Tác giả :    Tình trạng : Hoàn thành
Nguồn :  Chưa biết  Ngày cập nhật : 17-08-17   Đánh giá : 7/10 56

Bối cảnh của truyện là vào thời Đông Tấn (317-420) Loạn bát vương làm nhà Tây Tấn suy yếu trầm trọng. Hàng loạt tông thất có thế lực và tài năng bị giết, khiến hoàng tộc khủng hoảng nhân sự không có người phò trợ. Chiến tranh xảy ra khiến nhiều vùng bị tàn phá. Các bộ tộc ngoại vi thừa cơ xâm nhập và làm loạn Trung Hoa. Do khủng hoảng nhân sự, các vị vương nhà Tấn phải dùng tới các tướng sĩ người “Hồ” và họ nhân đó phát triển thế lực. Một bộ tướng của Thành Đô vương Tư Mã Dĩnh (tham chiến bát vương) là Lưu Uyên[1] đã lớn mạnh trong lúc các sứ quân họ Tư Mã giết hại lẫn nhau. Khi loạn bát vương chấm dứt, Tư Mã Dĩnh đã bị giết; trong 8 vương chỉ còn lại Đông Hải vương Tư Mã Việt nắm quyền trong triều. Lưu Uyên phát triển thành cánh quân độc lập. Năm 304, Uyên xưng làm vua, lập ra nhà Hán, sử gọi là Hán Triệu. Uyên mang quân đánh chiếm đất nhà Tấn. Trước khi Lưu Uyên nổi dậy, Lý Đặc, Lý Hùng ở Tây Thục đã nổi lên chống Tấn từ năm 302, cát cứ Tây Xuyên mà nhà Tấn không còn khả năng quản lý. Tháng 11 năm 306, Huệ Đế Tư Mã Trung bị giết, Hoài Đế Tư Mã Xí được lập lên thay. Nhà Tấn không dẹp nổi sự làm loạn của các ngoại tộc người Hồ tràn lan khắp trung nguyên. Năm 310, Lưu Uyên chết, con là Vũ Đế Lưu Thông lên thay. Năm 311, Thông tấn công kinh thành Lạc Dương, bắt sống Tấn Hoài Đế và nhiều triều thần nhà Tấn. Trong cuộc tấn công của Lưu Thông, quân Tấn thất bại nhanh chóng do không đủ mạnh và các sứ quân nhà Tấn đều chỉ nhân loạn lạc để phát triển cơ đồ riêng, không có bụng cứu vua. Vua Tấn bị bắt nhưng vẫn không ai lập vua thay để có chính lệnh điều khiển “thiên hạ” cứu vãn tình thế. Mãi tới năm 313, nghe tin Hoài đế bị Lưu Thông giết hại, một bộ phận triều thần lập Tư Mã Nghiệp lên nối ngôi ở Tràng An, tức là Tấn Mẫn Đế. Năm 316, Lưu Thông lại đánh chiếm Tràng An bắt sống Mẫn Đế. Tấn Mẫn Đế làm tù binh rồi bị Lưu Thông giết chết. Nhà Tây Tấn diệt vong. Tồn tại từ năm 265 đến năm 316 Trong lúc ấy thân thuộc nhà Tấn bỏ chạy từ phía bắc về phía nam và tái lập nhà Tấn ở thành Kiến Khang, nằm ở phía đông nam Lạc Dương và Trường An, gần Nam Kinh ngày nay, dưới quyền Lang Nha Vương (琅邪王) Tư Mã Tuấn. Các họ lớn ở đó gồm có Chu 朱, Cam, Lữ, Cổ, Chu 周 ủng hộ Lang Nha Vương tự phong làm vua, tức là Nguyên Đế của triều Đông Tấn (東晉, 317-420) khi tin tức về việc Trường An thất thủ bay tới phương nam. Bởi vì các vị vua triều Đông Tấn thuộc dòng dõi Lang Nha vương, vốn là chi dưới trong họ Tư Mã, các nước Ngũ Hồ đối nghịch không công nhận tính chính thống của nó và lúc ấy họ gọi Tấn là "Lang Nha". Chính quyền Đông Tấn quân phiệt và đầy mâu thuẫn tồn tại 104 năm. Trong thời kỳ đầu, chính lệnh ở miền bắc đã mất nhưng một số tướng lĩnh giữ thành phía bắc vẫn theo nhà Đông Tấn mà chống Ngũ Hồ như Lưu Côn, Lý Củ, Vương Tuấn. Trong khi đó ở miền nam, trong số các tướng lĩnh, một số người cũng muốn bắc phạt để dẹp loạn Ngũ Hồ (điển hình là Tổ Địch), nhưng vì nội bộ luôn chứa đựng mâu thuẫn nên không thể tiến hành chính sách bắc phạt trường kỳ, do các tướng lĩnh địa phương gây loạn, điển hình là hai cuộc nổi loạn Vương Đôn và Tô Tuấn. Do không có sự phối hợp đủ mạnh của miền nam, các thành phía bắc dần dần bị cô lập và cuối cùng bị quân Ngũ Hồ đánh chiếm. Có mấy lần Đông Tấn có cơ hội bắc phạt tốt, như lúc Hán Triệu bị quyền thần Lặc Chuẩn tiêu diệt (319) hay nhà Hậu Triệu bị Nhiễm Mẫn tàn phá (350) nhưng vì nội bộ lục đục nên Đông Tấn không thể làm cuộc "trung hưng"...
Chương 1: Vung roi quất xuống nước
Chương 2: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 3: Thoát nạn trong gang tấc
Chương 4: Hùng tài đại lược
Chương 5: Các pháp các sư
Chương 6: Hoang thiên đại pháp
Chương 7: Trại đêm nấu rượu
Chương 8: Xà hiết mỹ nhân
Chương 9: Thái bình ngọc bội
Chương 10: Hoạn nạn chân tình
Chương 11: Hung hoài đại chí
Chương 12: Tần Hoài chi nguyệt
Chương 13: Thiếu mất một chút
Chương 14: Hiểm tử hoàn sinh
Chương 15: Tỵ nạn chi sở
Chương 16: Di Lặc dị đoan
Chương 17: Vì họa được phúc
Chương 18: Dị đoan tà thuyết
Chương 19: Liễu ám hoa minh
Chương 20: Ngư mục hỗn châu
Chương 21: Hoàn thành nhiệm vụ
Chương 22: Phá vây thoát thân
Chương 23: Chia đường chạy
Chương 24: Ơn tri ngộ
Chương 25: Tiêu Dao yêu giáo
Chương 26: Tiêu Dao Đại Đế
Chương 27: Ngự long chi quân
Chương 28: Ánh mắt động lòng người
Chương 29: Biệt vô thoái lộ
Chương 30: Đồng hồ Đan kiếp
Chương 31: Đệ kế huynh vị
Chương 32: Đại chiến tiền tịch
Chương 33: Phì Thủy chi chiến
Chương 34: Phì Thủy lưu tuyệt
Chương 35: Phe tề mạc cập
Chương 36: Tham tao yếu hại
Chương 37: Đan kiếp chi nạn
Chương 38: Hỏa băng dị tượng
Chương 39: Nam Bắc song hùng
Chương 40: Tống quân thiên lý
Chương 41: Kiếp hậu dư sinh
Chương 42: Tránh trát cầu tồn
Chương 43: Di Lặc nam lai
Chương 44: Minh tranh ám đấu
Chương 45: Sĩ thứ chi biệt
Chương 46: Phi lai hoanh họa
Chương 47: Thiết xỉ thống hận
Chương 48: Thời bất ngã dữ
Chương 49: Lộ chuyển phong hồi
Chương 50: Tam thiên chi ước
Chương 51: Thiên hạ cô bổn
Chương 52: Bất hoài hảo ý
Chương 53: Huyền công sơ thành
Chương 54: Ý trời khó lường
Chương 55: Tự nhiên chi đạo
Chương 56: Dĩ nhãn hoàn nhãn
Chương 57: Nữu chuyển càn khôn
Chương 58: Đại nhậm lâm thân
Chương 59: Giai nhân hữu ước
Chương 60: Tần Hoài chi mộng
 
Loading
 

Bình luận

Back to Top