|
|

Chương 10


Dưới sự chăm sóc của La Tiểu Sanh, vết thương của Quỳ dần dần tốt lên rất nhiều, chạng vạng mấy ngày sau, lúc hắn xuất hiện, đã có thể chạy được, thật là tốt.

Nhưng đối với chuyện này, lòng La Tiểu Sanh thuỷ chung vẫn mang áy náy.

Ngày hôm đó nếu không phải cô một mực nghĩ đến chuyện của Tần Phong và Giang Vân, chậm trễ thời gian về nhà, nói không chừng đã có thể kịp che chắn cho Quỳ trước khi bão đến, mà Quỳ cũng sẽ không bị thương nặng đến vậy.

Vì áy náy trong lòng, cho nên mỗi lần gặp Quỳ đều không khỏi có chút câu nệ, hết thảy những điều này đều được Quỳ nhìn thấy trong mắt. Vì thế chạng vạng một ngày nọ, Quỳ theo thường lệ xuất hiện trong sân, nhưng cũng không vội vào nhà.

"Tiểu Sanh, anh dẫn em đến nơi này."

La Tiểu Sanh sửng sốt, "Đến nơi nào?"

"Đi theo anh chẳng phải sẽ biết sao?" Quỳ không giải thích thêm mà nắm lấy tay cô, dắt cô chạy ra khỏi cửa.

"Chậm một chút, thương thế của anh còn chưa hoàn toàn lành lặn đâu!" Tiếng kêu của La Tiểu Sanh bị gió nam ở bốn phía thổi tan, dần dần biến mắt trong bầu trời xanh nhạt.

Quỳ nắm tay La Tiểu Sanh chạy một mạch, đi qua bờ ruộng gập ghềnh, xuyên qua một loạt nhà tranh, dọc theo com đường bùn đi một hồi lâu, lại quẹo vào bụi rậm lần mò một trận, cuối cùng lại dừng trước một mảnh tường bị tàn phá.

"Đây là?" La Tiểu Sanh có chút khó hiểu, nơi này có cái gì đặc biệt sao?

Quỳ không nói, chỉ nắm lấy tay cô nương theo bờ tường mà đi. Ngay tại lúc tầm mắt thoát khỏi bờ tường, khi rơi vào phía sau bờ tường, La Tiểu Sanh bỗng nhiên giật mình.

Ai lại nghĩ đến chỉ trong chớp mắt, phía sau bờ tường đổ nát lại là một cái đầm xanh biếc như vậy, tầng tầng lớp lớp lá sen phủ trên mặt đầm, gió nhẹ phất qua, làm cho từng đợt lá lay động.

La Tiểu Sanh nhìn đến ngây người.

"Lại đây." Quỳ nhanh nhẹn xoắn ống quần lên, nắm lấy tay cô bước dần vào trong đầm.

Nước lạnh lẽo thấm vào cổ chân, rốt cục La Tiểu Sanh mới hoàn hồn lại.

"Đây là ở đâu? Sao anh lại biết nơi này?" Kỳ quái, rõ ràng bình thường không ra khỏi cửa, sao lại biết đến nơi này được chứ?"

"Chú chim én nhỏ sống dưới mái hiên nói cho anh biết."

Chim én? La Tiểu Sanh như bị điện giật, "Chẳng lẽ chim én cũng có thể biến thành người sao?"

Quỳ lắc đầu, "Nhưng lời của nó anh có thể hiểu được."

"Chim én cũng biết nói chuyện sao?" La Tiểu Sanh giống như một đứa trẻ tiếp tục truy vấn.

"Đương nhiên, chẳng những chim én có thể nói, ngay cả gốc cây tử đằng ở sân bên cạnh cũng có thể nói nha."

"Cây tử đằng?" La Tiểu Sanh hơi nghĩ ngợi, rốt cục mới nhớ ra nhà cách vách hình như có một gốc cây tử đằng rất lớn, lúc xuân đến còn có mấy cánh hoa rơi vào bên sân nhà cô nữa.

“Vậy cây tử đằng kia là nam hay là nữ?"

Quỳ sửng sốt, bỗng nhiên bật cười, "Tiểu Sanh, em ghen sao?"

Ghen? Hai gò má La Tiểu Sanh nóng lên, phản ứng vừa rồi của cô là ghen sao? Nhưng đúng là khi cô biết được Quỳ cũng có lúc cùng người khác nói chuyện, trong lòng cô vẫn là có chút chua xót nho nhỏ.

"Làm gì có......" Miệng cô thì nói như vậy, nhưng con ngươi thì hạ xuống, tránh ánh mắt của Quỳ.

"Cây tử đằng là nữ."

Quỳ vừa nói ra, tim của La Tiểu Sanh giống như bị bóp chặt lại.

"Nhưng mà cô ấy yêu cây anh đào bên cạnh cô ấy."

Vẻ mặt Quỳ lại giống như rất thật tình, "Em nhìn xem cô ấy quấn cây anh đào chặt như vậy không phải sao? Giống như là sợ người khác cướp đi vậy."

Quỳ nói như vậy, La Tiểu Sanh lại nghĩ đến, khi xuân đến là lúc cô nghe thấy dì ở cách vách có nói cây tử đằng nhà dì leo lên cây anh đào rất rậm rạp, lôi cũng không lôi hết được.

"Vậy cây anh đào có yêu cô ấy không?"

"Ngay từ đầu cây anh đào cũng không phải là tình nguyện, nhưng sau khi hắn bị cây trúc đào cự tuyệt, thì chỉ có mỗi cây tử đằng an ủi hắn, cho nên hắn liền yêu cây tử đằng."

Oa! La Tiểu Sanh nghe vậy ánh mắt sáng ngời, thì ra chỉ trong một khoảng sân nhỏ cách vách lại xảy ra tam giác tình yêu phức tạp như vậy, vậy mà cô không hay biết chút nào cả!

"Có phải tất cả cây cối đều biết nói chuyện hay không?"

"Đương nhiên, những gì có sinh mệnh đều có thể nói được cả."

"Vậy chiếc lá sen này nó nói cái gì?" La Tiểu Sanh chỉ vào chiếc lá sen trước mặt mình hỏi.

Quỳ ra vẻ thần bí, "Nó sao? Nó nói......"

"Nó nói cái gì?"

Dưới ánh trăng, khoé miệng Quỳ tà tà một câu, "Nó nói em thật nhiều chuyện."

"A?" La Tiểu Sanh phồng miệng, "Anh nói xạo!"

"Anh không có nói xạo." Quỳ ra vẻ đàng hoàng, "Không tin thì em tự mình nghe đi."

"Anh dám giỡn mặt em sao?" La Tiểu Sanh trừng mắt, cô cũng không phải cây cỏ, làm sao có thể nghe được?"

"Anh không lừa em, chỉ cần có dụng tâm, ai cũng có thể nghe thấy lời nói của bọn chúng cả."

Tuy trong lòng vẫn còn nghi vấn, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của Quỳ, La Tiểu Sanh liền thành thật đưa tai đến gần chiếc lá sen.

"Nhắm mắt lại mới có thể nghe thấy được." Quỳ nói.

Vì thế cô nhắm mắt lại, bắt đầu tinh tế nghe.

Đầu tiên là tiếng ếch kêu bên tai, tiếp theo là tiếng gió lướt qua lá sen, tựa hồ còn có cả tiếng nước gợn trên mặt đầm, những thanh âm này đan xen nhau tạo thành một khúc nhạc thật êm tai, làm say mê lòng người. Nhưng mà Quỳ nói rằng có cả tiếng lá sen nói chuyện, cô thật sự vẫn không nghe thấy được, vì thế cô định mở mắt ra để hỏi Quỳ.

Bỗng dưng một mảnh ấm áp chạm vào môi cô.

Quỳ hôn cô.

Trong lòng rung động một chút, cảm giác ấm nóng trên môi này giống như làn gió đầu hạ thổi qua nơi yếu ớt nhất trong lòng cô, vì thế dưới ánh trăng đầm nước, lòng cô rộn ràng hé mở, say đắm.

Trong hốt hoảng, cô giống như nghe được thanh âm dịu dàng của quỳ, "La Tiểu Sanh, anh thích em."
 

Bình luận

Back to Top