|
|

Chương 2


La Tiểu Sanh cẩn thận cầm lấy chiếc chìa khóa đồng, phía trên dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của bà ngoại, tra chìa khóa vào lỗ khóa ở cánh cửa sắt. Cánh cửa này đã lâu rồi không được tu sửa, sơn đỏ có chút tróc ra, rỉ sắt loang lổ từ phía dưới bò dọc lên trên, trông có chút thần bí.

Cùng với những tiếng kèn kẹt vang lên, cửa từ từ mở ra. Thứ mà La Tiểu Sanh nhìn thấy đầu tiên là cái ghế dựa cũ đã lung lay sắp đổ, được bày ở trong góc sân. Đó là cái ghế dựa bà ngoại thích nhất, vào mùa hè khi vừa ăn cơm tối xong là bà ngoại đã ra ghế ngồi hóng mát. Bà vừa nhẹ nhàng phe phẩy cái quạt, vừa kể chuyện xưa cho cô nghe. Trong ấn tượng của cô, thanh âm của bà có thể làm cho người khác cảm thấy an lòng…

Cô tới nơi này là để điều chỉnh lại tâm tình, bằng cách nhớ lại ký ức tốt đẹp nhưng cũng mang theo sự thương cảm nhàn nhạt. Cô vội đem ánh mắt rời đi, xách hành lý vào trong phòng.

Đằng sau cánh cửa gỗ, không khí có phần cổ kính, giống như một cái hộp từ lâu đã bị bụi phủ đầy, bỗng nhiên mở ra nên có thể dễ dàng thấy được những hạt bụi li ti từ bên trong trào ra, giống như đang hoan nghênh cô tới.

La Tiểu Sanh để hành lý xuống, nhanh chóng mở cửa ra, lần cuối cô tới đây cũng đã là chuyện của một năm rưỡi trước rồi. Hôm nay dõi mắt nhìn lại, trên mặt bàn hay trên tủ gỗ đã tích một tầng bụi thật dày, các góc nhà còn treo cả mạng nhện. Lúc ánh mặt trời chiếu vào, xuyên qua mạng nhện thậm chí có thể thấy được cả bụi bẩn.

Bên ngoài quét dọn khá dễ dàng nhưng ở trong phòng cùng gác xép thì thật là phiền toái, phải đem hết đồ đạc dụng cụ ra mới có thể quét dọn được, hơn nữa từ nhỏ La Tiểu Sanh đã là người chậm chạp, cô vừa thu dọn vừa nhớ lại quá khứ. Nếu thấy những đồ chơi hồi bé, còn có thể loay hoay nghịch một lúc lâu. Đợi cả phòng thu dọn xong, mặt trời cũng đã xuống núi.

“Mệt chết đi được!” Cô đặt mông ngồi lên ghế, đột nhiên có cảm giác đói bụng. Nhớ tới trong túi có bánh bích quy buổi sáng ăn còn dư, cô vội đi tìm nhưng không thấy vì thế liền đổ hết toàn bộ đồ ở trong túi ra.

Ánh mắt bỗng nhiên đụng vào một gói giấy màu trắng. “Đây là thứ gì nhỉ?”

La Tiểu Sanh cầm gói giấy, suy nghĩ thật lâu, bỗng nhiên nhớ ra, đây không phải là hạt hoa hướng dương đêm đó cô đã tiêu mất năm mươi đồng để mua hay sao? Vừa nghĩ tới, La Tiểu Sanh lại bắt đầu cảm thấy đau lòng.

Cô không phải là người keo kiệt, nhưng thật sự là cô không giàu có gì. Đặc biệt với một người học mỹ thuật, một thân một mình đến thành phố này, kinh tế càng ngày càng trở nên túng quẫn. Nhớ năm đó cô không nghe theo lời khuyên của cha mẹ, cố ý lựa chọn con đường này, là hăng hái như thế nào! Mang những giấc mơ, hoài bão giống như bao thanh niên khác, trong đầu cô tất cả đều là tốt đẹp…

Song đã nhiều năm như vậy, cô nuôi chí trở thành một đại họa sĩ trẻ giống như Van Gogh, Monet thì giờ đây trở thành một cô gái thất nghiệp chỉ cần có thể bán ra một bức tranh là đã cảm thấy hài lòng rồi. Vận mệnh đúng là đang đùa giỡn cô.

Thở dài một hơi, La Tiểu Sanh bắt đầu mở gói giấy màu trắng trị giá năm mươi đồng kia ra.

Một lớp giấy, hai lớp giấy, ba lớp giấy…

Đến lúc lớp giấy cuối cùng được mở ra, La Tiểu Sanh chợt thấy buồn cười, một hạt hoa hướng dương trơ trọi nằm ở giữa tầng tầng lớp lớp giấy trắng, thật sự là trào phúng nha.

Năm mươi đồng mới mua được một hạt hoa hướng dương. Cô vừa bực mình vừa buồn cười, có có cảm giác khóc không ra nước mắt, tóm lại tâm tình phức tạp đến cực điểm.

La Tiểu Sanh, mình nhất định nhìn qua quá thiện lương cho nên rất hợp để người khác lừa gạt! Cô tự an ủi mình như vậy, thuận tay đem đống giấy trắng cùng với hạt hoa hướng dương kia ném vào thùng rác bên cạnh.

Nhưng mới ném đi được một lát, cô đã cảm thấy hối hận, dù gì cũng mua mất năm mươi đồng, ném đi thế này, chẳng phải là ném đi năm mươi đồng hay sao? Thật sự là không đáng cho nên cô lại ngồi xổm xuống, lấy hạt hướng dương từ trong thùng rác ra, đặt trên tay quan sát tỉ mỉ.

Chỉ thấy một hạt hoa nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay, tròn trịa, giống như một đứa bé. Ý nghĩ kỳ quái xuất hiện trong đầu này làm cho Tiểu Sanh cảm thấy buồn cười, liền đối với hạt giống kia trêu ghẹo nói, “Ta đem ngươi gieo vào đất, ngươi nên nở hoa ! Nếu không năm mươi đồng của ta thật đúng là bị nước cuốn trôi rồi!” Cô vừa nói vừa đúng lên, cầm lấy hạt giống hoa đi vào trong sân, dưới ánh chiều tà, đám đất ở góc Tây Bắc nhìn qua có vẻ thích hợp.

Cô xới đất lên, đem hạt giống thả vào bên trong, sau đó nhẹ nhàng lấp lại, rồi cầm cái xẻng lên san bằng.Cô cảm giác hình như còn thiếu chút gì đó cho nên nhặt mấy cục đá mà để ở xung quanh tạo thành một cái vòng đá nho nhỏ, giống như một hoa viên nhỏ vậy.

“Thấy thế nào? Giá trị của ngươi xứng với năm mươi đồng rồi chứ?” Cô hài lòng, phủi phủi đất bám trên người, đi vào phòng.

Đêm hôm đó, một cơn mưa nhỏ tí tách tí tách rơi. La Tiểu Sanh nằm ở trên giường nhưng không tài nào ngủ được.

Cô nghe thấy ở ngoài phòng, tiếng nước mưa đánh vào trên mái ngói rớt xuống mái hiên, mang theo những thanh âm nhịp nhàng, giống như muốn đem tàn lưu lạnh lẽo của mùa đông từ trong vách tường thật dày đuổi đi…
 

Bình luận

Back to Top