|
|

Chương 3


Cuộc sống cứ như vậy, một ngày rồi lại một ngày trôi qua. Bắt đầu được mấy ngày, La Tiểu Sanh còn kiên trì mỗi ngày tưới nước cho hạt giống giá trị năm mươi nhân dân tệ kia, sau đó cô bắt đầu vẽ tranh, vẽ cảnh quê nên khắp nơi đều có thể thấy được cảnh vật để vẽ, dần dần cô quên luôn cả việc đó.

Ở vùng quê, sắc xuân càng ngày càng rõ rệt, là một loại cảm giác mộc mạc, tươi mát, đặc biệt đối với những người đã quen sống ở thành phố như La Tiểu Sanh mà nói, thì đây tựa như một đôi tay, trấn an nội tâm nôn nóng của cô. Cô bắt đầu thử từ bỏ Tần Phong.

Nhưng ai cũng biết muốn quên một đoạn tình cảm dài năm năm có bao nhiêu khó khăn, mỗi khi đêm khuya trog yên lặng, thanh vắng thì cô vẫn không chịu được mà lại nhớ tới Tần Phong, nhớ tới anh đối xử với cô tốt như thế nào, nhớ tới hai người giống như anh em thân thiết cùng nhau vượt qua những năm tháng kia, trong lòng tránh không được có chút cảm thán. Nếu như khi đó cô làm cho Tần Phong không nhận ra những điểm tốt của Giang Vân thì sao? Nếu như khi đó cô chủ động hơn một chút thì thế nào? Nếu như khi đó…

Nhưng bánh xe số phận không thể nào quay ngược trở lại, nó đã xoay là xoay cho nên mùa đông còn sót lại rốt cục cũng phải rời đi hoàn toàn. Hoa nở đỏ thắm, lá non xanh biếc, mùa xuân thật sự đã đến…

Sáng hôm nay, La Tiểu Sanh vẫn rời giường sớm như thường lệ.

Dậy sớm luôn là thói quen của cô, cũng không phải bởi vì cô không muốn ngủ, chẳng qua là trong lúc học đại học, cô vốn lấy cớ mình thường dậy sớm, thuận tiện mang giúp Tần Phong bữa điểm tâm mà thôi. Lâu ngày, nó thực sự trở thành một thói quen khó sửa.

Khí trời thật tốt, đẩy cửa ra, đâp vào mặt chính là mùi thơm của cỏ non cùng hoa dại ở trong sân. Quanh năm góc sân này không có người nào trông nom nên trong góc tường, khe đá đã mọc đầy rêu xanh, nói chi khoảng đất trống hai bên con đường đá, có không ít những loài cây cô không biết tên, phía trên là màu xanh biếc, điểm xuyết những bông hoa nhỏ tinh tế, trắng vàng, hồng tím, đủ các sắc thái khác nhau.

Thấy vậy, La Tiểu Sanh thích thú, nhảy ra khỏi cửa, ngồi xổm xuống, ngắm nhìn những loài hoa dại trong sân.

Nếu nhìn kĩ, trên ngọn cỏ còn dính lại chút sương đêm, khi nắng sớm chiếu qua, giống như thấy được một thế giới trong suốt trong hạt sương nho nhỏ đó.

Cô chợt nhớ tới một đoạn thơ:

Ta đứng trên cầu ngắm phong cảnh

Người ở trên lầu đứng ngắm ta

Trăng sáng tô điểm cửa sổ ta

Ta điểm tô giấc mơ người khác.

Hiện tại cô đang ở đây ngắm nhìn giọt sương, có khi nào có người ở bên trong giọt sương đang ngắm nhìn cô không?

Cô nhịn không được vì ý nghĩ kỳ quái đó của mình mà âm thầm bật cười, mình đã sớm qua cái tuổi tin vào các câu chuyện đồng thoại, tại sao trong đầu lại có thể xuất hiện ý nghĩ kì kì quái đến như thế? Thậm chí còn bỏ tiền mua một hạt giống gọi là hạt giống thần kỳ.

Nghĩ tới đây, cô một lần nữa nhớ lại hạt giống đã bị mình bỏ quên không biết mấy ngày kia, tự nhiên liếc nhìn về phía góc tường, ánh mắt của cô bỗng nhiên khựng lại.

Bên trong vòng đá trụi lủi, có một chút xanh lá mạ.

Cô lấy làm kinh ngạc, bước đến gần thì mới phát hiện ra đó đúng là một gốc mầm non, mặc dù chỉ thâm thấp bò sáp trên mặt đất, nhưng cũng làm cho mảnh đất bùn đen sẫm kia trở nên tươi sáng hơn.

Hạt giống thật sự nảy mầm!

Trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy xúc động, một hạt hoa hướng dương trơ trọi tại một góc vườn khô cằn, không ai vun đắp, chăm sóc, ngay cả ánh mặt cũng không mấy khi chiếu tới, thế nhưng nó vẫn có thể nảy mầm.

Nhất thời cô cảm thấy trong nội tâm của mình có vài phần cảm thông với gốc hoa nho nhỏ đó.

Cô ngổi xổm xuống, cẩn thận quan sát đánh giá cái mầm nhỏ này. Nó tựa hồ như mới trồi lên, lá phía trên vẫn còn dính chút ít đất bùn, thân và lá cây nhỏ bé, yếu ớt. Trên phiến lá dày đặc những lông tơ nhỏ mịn, có một giọt sương nho nhỏ đính ở trên bề mặt lá, được những sợi lông tơ bao lấy, thật là khả ái. Giống như một đứa bé mới sinh, một đoạn thân cây nhỏ nhắn tinh tế nhưng cảm giác được suy yếu, giống như bởi vì mới vừa trồi lên nên còn yếu ớt, hổn hển thở.

Đây chính là sự kì diệu mà cuộc sống mang đến sao?

Về sau, có lẽ vì cảm động mà cũng có lẽ vì tìm được cái bóng của chính mình ở đó, nên La Tiểu Sanh bắt đầu chú ý đến gốc hoa này hơn. Cô tưới nước, bón phân cho nó, thậm chí còn gọi điện thoại cho Sở Sở, nhờ bạn sưu tầm từ trên mạng các tài liệu có liên quan đến kỹ thuật trồng hoa hướng dương, học cách làm sao để trở thành một người làm vườn giống như khuôn mẫu.

Dưới sự chăm sóc hết lòng của cô, gốc mầm nhỏ mỗi ngày đều điên cuồng mà dài ra, giống như mỗi sáng sớm đều có thể thấy được những biến đổi mới của nó.

Cứ như vậy, thời gian từng chút từng chút một trôi qua, đảo mắt một cái đã đến tháng năm.

Ngày đó, La Tiểu Sanh mở cửa, như thường lệ liếc nhìn về phía cây hoa hướng dương sắp cao hơn người kia, ngạc nhiên phát hiện ra rằng, ở trên ngọn cây thẳng tắp có một chồi lá be bé, phía trên bao quanh tầng tầng lớp lớp lá nhỏ, quả thật có chút giống với đỉnh của quả dứa.

La Tiểu Sanh biết đó là nụ của hoa hướng dương.

Cô ngay lập tức cảm thấy vui sướng, một thân một mình vượt qua cuộc sống ở nơi đây, cô chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ giống như lúc này, dường như ở trước mặt mình bây giờ không phải là một gốc cây mà thực sự là một người sống.

Cây cối còn liều mạng sinh trưởng như vậy, huống chi là con người? Nhớ lại ngày đó, gốc cây kia thấp đến mức ngay cả ánh sáng mặt trời còn không có cách nào chiếu tới được, đột nhiên lúc này đây nó so với bất kỳ gốc cây nào trong sân còn cao hơn, thân thẳng tắp ngang nhiên đứng sừng sững, những phiến lá xanh lớn xòe ra, tham lam hấp thu tinh hoa từ ánh sáng mặt trời.

La Tiểu Sanh nhắm mắt lại, dường như thấy được cây hoa hướng dương kia dưới nét vẽ của Van Gogh, lộ dần ra những bông hoa màu vàng nở rộ, tràn đầy sinh lực.

Tháng thứ ba sau khi gieo xuống hạt hoa hướng dương, những chiếc lá đính trên thân cây càng ngày càng lớn, màu vàng nhạt dần dần từ giữa hiện ra.

La Tiểu Sanh đã với không tới ngọn cây, cô thật không nghĩ rằng một gốc hoa hướng dương cũng có thể cao lớn đến như vậy, phải kiễng mũi chân mới có thể thấy được bông hoa đang từ từ hình thành kia.

Mỗi ngày khi bước qua sân, Tiểu Sanh đều phải liếc mắt nhìn một cái, có khi một ngày phải nhìn đến vài lần, nhìn nhiều như vậy nhưng bông hoa kia ngược lại cũng không nở ra, bộ dạng không muốn nở ra như vậy đúng là làm cho người khác sốt ruột.

Trời tháng năm đã dần dần có hương vị của mùa hè, thời tiết cũng càng ngày càng thay đổi nhanh hơn. Hôm nay ban ngày trời còn rực rỡ ánh nắng, đến buổi tối đã nhanh chóng trở nên âm u.

“Trời sắp mưa sao?” La Tiểu Sanh vừa ngẩng đầu nhìn đám mây đen đang bao phủ bầu trời, vừa tự nhủ.

“Đúng vậy, trời sắp mưa.”

“Ai? Ai ở đây vậy?” Cô bỗng giật mình, nhìn xung quanh nhưng không thấy một bóng người

Mấy ngày nay chỉ lo vẽ tranh, cô mệt mỏi quá rồi sao?

La Tiểu Sanh nghĩ đó chỉ là ảo giác, cô quyết định đi ngủ sớm.

Trước khi vào nhà, cô nhìn thoáng qua cây hoa hướng dương ở góc sân. Trong màn đêm, thân cây vẫn thẳng tắp như cũ, chỉ có lá là rủ xuống một chút, có lẽ nó cũng cần phải nghỉ ngơi.

“Ngủ ngon.” Cô nói với nó rồi sau đó đi thẳng vào phòng.

“Ngủ ngon.” Trong khoảng sân trống trải giọng nói kia lại vang lên. Một cơn gió thổi qua, thanh âm tản ra rồi biến mất trong bóng đêm vô tận.

Đến đêm, quả nhiên trời mưa.

Nước mưa rớt xuống trước mái hiên, âm thanh tí tách mang theo tiết tấu… đây là do La Tiểu Sanh mất một hồi lâu mới nghe ra được.

Dần dần, cơn mưa to lên, gõ ở trên mái hiên cũng không còn là những tiếng lộp độp nữa, tiếng mưa rơi bắt đầu trở nên ồn ào, xen lẫn với tiếng gió gào thét, có chút giống như tiếng khóc của người con gái giữa lúc đêm hôm vắng vẻ an tĩnh như thế này quả là có chút sợ hãi.

La Tiểu Sanh trở mình, đem chăn quấn chặt.

Hoa hướng dương!

Trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên hình ảnh gốc cây sừng sững kia, gió lớn như vậy, nó có bị thổi gãy hay không? Mới vừa rồi, tinh thần của nó dường như không tốt lắm, mưa lớn thế này liệu nó chống đỡ nổi không?

Cô càng nghĩ càng lo lắng, mò mẫm bật đèn. Đèn này vẫn là kiểu dáng của mười mấy năm trước, ánh sáng rất yếu, ánh đèn phát ra lờ mờ. Ở bên ngoài, tiếng mưa gió gầm gừ, dường như bất cứ lúc nào nó cũng có thể dập tắt ánh đèn ấy.

La Tiểu Sanh đứng lên, tiện tay lấy áo khoác vào người, đi dép lê xuống lầu.

Cái cầu thang này cũng đã cũ lắm rồi, dẫm lên trên phát ra những tiếng kèn kẹt, bậc thang cũng tương đối cao, ánh sáng lại mờ mịt như thế, mỗi bước đi như thể chìm vào khoảng không.

Trong lòng cô chỉ mải lo lắng cho gốc hướng dương kia, bước chân có chút vội vàng, không cẩn thận bước hụt, ngã lộn xuống dưới.

Cái thang phát ra những tiếng động nặng nề, cuối cùng tất cả những thanh âm đó đều chìm vào trong bóng tối.
 

Bình luận

Back to Top