|
|

Chương 16


Sau khi ở chung với Quý Lương Mạc, Mạnh Hạ giật mình phát hiện Quý Lương Mạc trước nay chưa đi vườn bách thú, nhớ đến trước kia Quý Lương Mạc là một đứa trẻ bị chứng tự bế, cho nên tình thương của người mẹ, không đúng, là thánh mẫu, cũng không phải, dù sao theo lời của Mạnh Hạ chính là : "Nhân danh tình yêu dành cho người đàn ông của em, cuối tuần này chúng ta hẹn hò đi!"

"Anh đẹp trai, mua mũ đi, anh xem có mũ hình gấu trúc nè, mua cho bạn gái đi." Còn chưa kịp mua vé vào cổng đã bị mấy người bán dạo ven đường bu lại, nào là đồ chơi, món ăn vặt, và cả chong chóng nữa, đủ màu sắc nhìn đến hoa cả mắt, một ông chủ bán mũ còn níu tay Quý Lương Mạc lại.

Quý Lương Mạc nhìn mũ : "Không có bạn gái."

"Thật sao? Vậy anh có thể mua cho mình đội cũng được."

"Nhưng có bạn trai."

". . ."

"Ông chủ, bán cho hai cái mũ, cám ơn." Mạnh Hạ nói xong nhét tiền vào trong tay ông chủ, nhận lấy hai cái mũ gấu mèo màu đen rồi kéo Quý Lương Mạc đi, bỏ lại ông chủ bán mũ vẫn còn mang vẻ mặt khiếp đảm chưa phục hồi lại tinh thần.

Mạnh Hạ đội một cái mũ lên đầu, sau đó đứng trước mặt Quý Lương Mạc : "Cúi đầu xuống một chút."

Quý Lương Mạc rất nghe lời cúi đầu xuống, sau đó Mạnh Hạ kiên quyết đội mũ cho Quý Lương Mạc : "Ngẩng đầu lên cho gia nhìn xem nào."

Quý Lương Mạc lại nghe lời ngẩng đầu, kết quả vừa ngước lên, Mạnh Hạ nở nụ cười, sau đó đưa tay xoa mặt Quý Lương Mạc : "Nếu anh mà là một chú gấu mèo, thì sẽ là gấu mèo có cái mặt than chắc luôn."

"Tôi cũng sẽ cười mà." Quý Lương Mạc rất nghiêm túc phản bác, có điều vẫn dung túng cho động tác của Mạnh Hạ ở trên mặt mình.

"Tốt, vậy anh cười một cái cho em xem đi." Mạnh Hạ thu tay nhướng mày.

Sau đó. . . Sau đó Quý Lương Mạc vẫn nhìn Mạnh Hạ với khuôn mặt than thật lâu, cuối cùng xoay người đi mua vé.

Mạnh Hạ ở nơi nào đó ôm bụng cười, quả nhiên, vừa rồi dáng vẻ quay lưng bỏ đi của Quý Lương Mạc trông rất chán nản.

"Thôi mà, em nhận sai mà vẫn không được sao?" Mạnh Hạ đi theo sau Quý Lương Mạc năn nỉ, ai bảo mình đùa quá trớn làm chi, làm mặt than Quý Lương Mạc tức giận rồi.

"Quý tổng? Quý Lương Mạc?" Cho dù Mạnh Hạ làm như thế nào, Quý Lương Mạc vẫn cứ duy trì khoảng cách ba bước chân, vì thế Mạnh Hạ nói : "Em thích mặt than nhất."

Sau đó. . . Sau đó toàn thân Quý Lương Mạc bắt đầu nở đầy hoa hồng nhỏ, nắm tay Mạnh Hạ, chẳng thèm quan tâm tới những ánh mắt và bầu không khí kì lạ, những người xung quanh không thể không chú ý tới hai người.

Người ta thường nói người đang yêu thì chỉ số thông minh bằng không, kỳ thật Mạnh Hạ cảm thấy chỉ số thông minh của mình còn xuống đến số âm nữa kìa, có điều cậu càng nhìn Quý Lương Mạc thì lại càng thích vô cùng, sau khi dạo quanh vườn bách thú, hai người vào một quán bán đồ uống ngồi.

Kết quả mới vừa ngồi xuống không bao lâu, thì nhìn thấy một cậu thanh niên có vẻ thanh tú vừa đi vào vừa nói : "Ở đây có chỗ trống này, em không muốn đi nữa, chúng ta ngồi nghỉ một chút đi."

Mạnh Hạ hoàn toàn không nghĩ tới mình và Quý Lương Mạc đến vườn bách thú cũng có thể gặp Lý Nhiên, còn chạm mặt với tình nhân mới mà Lý Nhiên dẫn theo. Bốn người ngồi chung một bàn, không khí rất lạ, ngay cả người chạy bàn cũng không dám đưa menu ra.

Vẻ mặt Quý Lương Mạc lại rất tự nhiên : "Muốn ăn gì?"

"Ah, anh gọi đi." Mạnh Hạ cũng xem Lý Nhiên như không khí.

"Không phải em nói muốn đi toilet sao? Mau đi đi, tôi gọi món trước rồi chờ em." Lý Nhiên nói với tình nhân mới, sau khi thanh niên kia đi rồi quay qua nhìn Mạnh Hạ : "Tiểu Hạ."

"Lý tổng." Mạnh Hạ ngoài cười nhưng trong không cười trả lời, tay được Quý Lương Mạc nắm chặt.

"Không nghĩ tới ở nơi này cũng có thể chạm mặt nhau." Lý Nhiên nói : "Em không thấy là cậu ấy rất giống em sao?"

"Lý tổng thật biết nói đùa." Mạnh Hạ miệng nói còn mắt thì láo liên tứ phía nhìn xem có bàn nào khách đi rồi hay không.

"Cậu ấy rất giống em hồi còn ở đại học, tính cách cũng vậy." Lý Nhiên nói ra mục đích của mình : "Tôi sẽ không phạm phải một sai lầm những hai lần."

Mạnh Hạ thấy Lý Nhiên như vậy, chỉ có thể thở dài : "Lý tổng phải nắm cho chắc nhé, chúng tôi không quấy rầy nữa." Rồi đứng lên kéo Quý Lương Mạc nói lời tạm biệt với Lý Nhiên.

Rời khỏi quán bán đồ uống, Mạnh Hạ tìm một nơi yên tĩnh ngồi xuống, Quý Lương Mạc đưa tay vén mớ tóc rủ xuống trán : "Em buồn sao?"

Mạnh Hạ sửng sốt, sau đó nở nụ cười : "Buồn gì chứ, Lý Nhiên như vậy, có lẽ. . . Dù sao em và hắn cũng là quá khứ rồi." Sau đó gỡ tay Quý Lương Mạc đang đặt trên trán mình nắm chặt : "Bây giờ em chỉ quan tâm tới anh thôi."

Những lời này như chạm đến đáy lòng Quý Lương Mạc, rõ ràng tâm tình của hắn tốt vô cùng, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Hạ ôm cậu vào lòng : "Tôi rất vui, khi nghe em nói như vậy."

Mạnh Hạ tựa đầu vào vai Quý Lương Mạc : "Quý Lương Mạc, cám ơn anh."

Tuy rằng không biết tại sao mình nói như vậy, có điều cậu rất cảm kích, một Quý Lương Mạc như vậy, làm cho cậu cảm thấy gặp được hắn là chuyện may mắn nhất.
 

Bình luận

Back to Top