|
|

Chương 74: Luật Sư Bảo Lãnh


Lâm Diện có chút trầm tư nhìn Bạch Tư Vũ, đang muốn hỏi gì thêm,bất ngờ lúc này cửa được gõ, hai nhân viên cảnh sát liền mở cửa..

Người bước vào là một người đàn ông chạc tuổi Lục Hạo, vóc dáng cao ráo, khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn.

Anh ta bước vào nhìn qua Bạch Tư Vũ lại nhìn qua Lâm Diện.

Vừa gặp anh ta, Lâm Diện nhíu mày như không thể tin được..

- Sao cậu ở đây?

Trương Hải cười nhạt,nhướn mày nhìn qua Bạch Tư Vũ..

- Cô ấy là đương sự của Tôi..

Lâm Diện dường như bị chọc tiết, anh ta đấm nhẹ lên bàn.

- Cmn..

Chẳng rõ anh ta đang mắng chửi ai, Trương Hải không mấy bận tâm.Anh ta hình như rất quen với tính khí nóng nảy của Lâm Diện..

Chỉ trầm ổn lên tiếng.

- Hiện tại tôi đã nộp phí bảo lãnh, bây giờ Tôi sẽ đưa Bạch Tư Vũ về.Theo luật không có gì sai phạm..

Bạch Tư Vũ nhìn chằm chằm diễn biến đang xảy ra, vốn Bạch Tư Vũ không biết Trương Hải nhưng lúc này lại nghe Lâm Diện gọi tên khiến cô phải hốt hoảng..

Lâm Diện nhấn giọng..

- Trương Hải, vụ án này không đơn giản.Từ bỏ vụ án này đi..

Vì ở trong phòng giam quá lâu, đầu óc có phần mụ mị nên mới quên lãng người này.Bao nhiêu lần cô đã nhìn thấy anh ta trên truyền hình.Đây rõ ràng là một luật tiếng tăm lừng lẫy chỉ nhận nhưng vụ án phức tạp,bách chiến bách thắng.Không phải có tiền là sẽ mời được anh ta.

Lúc này Trương Hải than nhẹ vẻ mặt hơi khó xử.

- Không được,tôi đã nhận lời không thể từ bỏ.



Choảng.

Lâm Diện mím môi,tức giận đến mức hất tung cái ghế.

Không nói với Trương Hải thêm lời nào nữa cả, mà giận dữ chân dài bước ra khỏi phòng..

Thái độ của Lâm Diện cũng khiến Bạch Tư Vũ hốt hoảng, lúc này Trương Hải đi đến, âm thầm quan sát Bạch Tư Vũ, anh ta nhẹ nhàng nói..

- Đi thôi,Lục Hạo đang chờ cô.

Nghe đến Lục Hạo,mũi cô cay cay lập tức vội đứng dậy..

Lúc Trương Hải và Bạch Tư Vũ ra ngoài sảnh lớn, vừa lúc nghe tiếng Lâm Diện..

- Nếu cậu đã cố chấp như vậy Tôi sẽ không nói nữa..

Chẳng rõ trước đó có xảy ra chuyện gì không,nhưng giờ phút này chỉ một mình Lâm Diện lên tiếng.

Lục Hạo đứng yên không trả lời,điềm tĩnh như không,lúc ánh mắt anh vô tình nhìn thấy Bạch Tư Vũ, anh vội bước qua Lâm Diện đi đến chỗ cô.

Mắt Bạch Tư Vũ cay xè, cô nhào vào lòng anh nhưng cố gắng không khóc,chỉ ôm chặt lấy anh muốn anh cảm nhận được tâm tình mình rất tệ..

Lục Hạo xoa lưng cô..

- Đừng sợ,em có mệt không? đừng lo anh sẽ đưa em về nhà.

Bạch Tư Vũ ngẩng đầu nhìn anh, lại sợ hãi nhìn qua Lâm Diện.

Lục Hạo hiểu ý cô, anh vén tóc cô trấn an.

- Không sao, chúng ta đi thôi.

Lục Hạo nhìn qua Trương Hải đứng sau âm thầm trao đổi bằng ánh mắt,Trương Hải gật đầu cười cười..



Lục Hạo mặc kệ khuôn mặt đen sầm của Lâm Diện, ôm lấy Bạch Tư Vũ muốn rời đi..

Chỉ là lúc này từ bên ngoài đi vào là người đàn ông tuổi ngoài trung niên, phía sau ông ta có mấy viên quan cảnh sát cấp bậc rất cao..

Người đàn ông tuy tuổi đã lớn nhưng khí thế,sắc vóc đều rất thu hút.Khuôn mặt nghiêm nghị,mặc trên bộ quân phục oai phong,trên vai rất nhiều sao mà Bạch Tư Vũ chói mắt không đếm được.

Chỉ thấy Lâm Diện và các cấp cảnh sát đều nghiêm túc chào lớn.

- Sếp Trịnh.

Ông ta chỉ gật đầu,nhìn qua Lục Hạo rồi ánh mắt lại rơi lên người Bạch Tư Vũ..

Lâm Diện nhếch môi liếc Lục Hạo một cái, dù sắc mặt Lục Hạo vẫn bình thường nhưng Bạch Tư Vũ cảm nhận rõ anh có chút thay đổi, chỉ là một chút, bàn tay anh nắm tay cô bất giác tăng lực hơi mạnh, Bạch Tư Vũ mơ hồ cảm thấy đau.

Lâm Diện bước đến..

- Chú Trịnh

Ông ta gật đầu..

- Cháu làm rất tốt.

Chẳng rõ người đàn ông này giữ cương vị chức vụ gì,mà người như Lâm Diện cũng phải hạ mình lễ phép.

Chỉ là không hiểu sao cô nhìn người đàn ông này rất quen.Mà ánh mắt ông ta nhìn cô cũng rất lạ,dường như thân quen,nhưng cũng một chút gì đó ẩn tình khó nói.

Trịnh Uy hỏi.

- Cô là Bạch Tư Vũ..

..............

__________

Like nhé ????????⬅️⬅️⬅️
 

Bình luận

Back to Top