|
|

Chương 1291: Tôi còn xấu hổ thay anh


“Tổng Giám Đốc Cố” - Tổng giám đốc Tập lắc lư đầu, liền cảm thấy như có vài bóng hồng xuất hiện trước mặt ông.

Cố Chi Dân không để ông nói hết lời, liền trực tiếp ngắt lời trước mặt anh “Các người thất thần cái gì? Mau rót rượu cho tổng giám đốc Tập, tôi thật vất vả mới có cơ hội cùng tổng giám đốc Tập của các người uống rượu đấy biết không?”

Tổng giám đốc Tập không thể từ chối, chỉ có thể cùng Cố Chi Dân uống rượu.

Người trên bàn cơm có chút mơ hồ nhưng cũng có thể nhận ra Cố Chi Dân lại đang thực sự không vui, không thể không khiến cùng tổng giám đốc Tập uống say bí tỉ.

Cố Chi Dân là lão phật gia, những người này đương nhiên không dám đắc tội với anh, tổng giám đốc Tập liền nghĩ đến việc mình rót rượu cho Thẩm Lệ là bởi vì cô thực sự rất xinh đẹp, hơn nữa lúc đầu Cố Chi Dân cũng không hề tỏ thái độ, nếu không cũng sẽ không đem Thẩm Lệ vào chuyện này, cứ ngỡ như anh thực sự coi Thẩm Lệ trở thành người bồi rượu. Không ngờ rằng hiện tại lại khiến Cố Chi Dân tức giận.

Tổng giám đốc Tập đành phải tự mình chịu trận, nhưng cấp dưới của tổng giám đốc Tập lại nhịn không được, mở miệng “tổng giám đốc Tập của chúng tôi mắc bệnh bao tử thực sự là không thể uống được nữa”

“Anh là ai, tổng giám đốc Tập còn chưa nói chuyện, đến lượt anh nói sao?” – Cố Chi Dân liếc mắt, nhìn người đàn ông vừa lên tiếng một cách khinh bỉ, sau đó anh nói với tổng giám đốc Tập “ tiếp tục nào”.

Tổng giám đốc Tập tiếp tục uống hết một ly, đột nhiên liền đứng dậy ho khan kịch liệt.

“Tổng giám đốc Tập ho ra máu, mau gọi 115”

Thẩm Lệ ngồi ở vị trị gần tổng giám đốc Tập, nên cô cũng thấy được tổng giám đốc Tập ho ra máu. Tất cả mọi người ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

“Xuất huyết dạ dày mà thôi, không chết được”

Cố Chi Dân loạng choạng cầm ly rượu trong tay, ánh mắt anh thoát ra hơi lạnh đến thấu xương. Thẩm Lệ nhíu mày, liếc mắt nhìn Cố Chi Dân một cái.

Ngoại trừ Mạc Đình Kiên, Cố Chi Dân dường như cũng chưa từng phục ai, người khiến anh để vào mắt cũng rất ít, nhưng anh xử xự cũng rất khéo léo. Đây vẫn là lần đầu tiên Thẩm Lệ nhìn thấy anh tàn nhẫn như vậy.

Cố Chi Dân vừa rồi quyết liệt ép rượu như vậy, rõ ràng chính là muốn khiến cho tổng giám đốc Tập uống đến chết ở chỗ này.

Sau một trận hỗn loạn ở trong phòng, người bên phía tổng giám đốc Tập đều đã rời đi, chỉ còn lại ba người Thẩm Lệ, Cố Chi Dân cùng Cố Mãn Mãn.

Cố Chi Dân vẫn còn ngồi nguyên ở trên ghế, vẻ mặt thản nhiên, đối với mọi chuyện xảy ra vô cùng thờ ơ, thậm chí còn có tâm tư dung bữa.

Cảm nhận được Thẩm Lệ đang nhìn mình, anh liếc mắt một cái, chậm rãi nói “Không ăn cũng đừng đứng sững ở đây như vậy, quấy rầy tôi ăn cơm”.

Lời nói vừa dứt, Cố Chi Dân liền nghe thấy tiếng ghế dựa kéo lê trên mặt đất, anh cười nhạo suy nghĩ của mình – anh trông cậy gì vào người phụ nữ không có lương tâm này chứ, cô rời đi thật nhẹ nhàng. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa Cố Chi Dân mới ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng một lúc, đột nhiên anh liền tức giận, đưa tay ném đôi đũa, ngửa đầu tựa lưng vào ghế thở phì phì. Không nhận ra anh đã uống rất nhiều rượu sao? Thế nhưng cứ như vậy mà bỏ anh lại ở nơi này, ít nhất bây giờ anh vẫn đang là ông chủ của cô đó. Có nhân viên nào đối xử với ông chủ của mình như vậy không? Chưa từng thấy nhân viên nào như vậy.

Cố Chi Dân càng nghĩ càng tức giận, vung chân đạp cái bàn một cước, không nghĩ tới lại bị trấn động cùng ghế, ngã lăn ra trên đất. Anh thử muốn đứng lên, nhưng đầu lại rất choáng, cả người dường như không có chút sức lực, căn bản là không đứng dậy được.

Dù sao cũng không có ai, thế nên anh dứt khoát nằm trên mặt đất.

Không biết qua bao lâu, Cố Chi Dân liền nghe thấy tiếng mở cửa, anh nghĩ người bước vào là người phục vụ, nên quát nói với một giọng nói của một kẻ say khướt “Đi ra ngoài, ai cũng đừng động vào tôi”

Người phục vụ kia không những không đi ra ngoài mà còn đi về hướng anh.

“Tôi nói đi ra ngoài, có nghe không?”

Cố Chi Dân không còn chút sức để đứng lên, tâm trạng lại càng không tốt, giọng điệu càng hung dữ.

“Cố Chi Dân, anh cho là anh vẫn còn trẻ sao, người đã ở độ tuổi 30 rồi vẫn còn nằm trên mặt đất mượn rượu làm càn? Anh không xấu hổ, nhưng làm nghệ sĩ dưới tay anh, tôi cũng xấu hổ thay anh”
 

Bình luận

Back to Top