|
|

Chương 21: Nguy cơ


Quân Mẫn Tâm cảm thấy như có một chậu nước lạnh dội xuống đầu mình, nàng nâng tay áo xoa xoa cái trán đã lấm tấm mồ hôi, không cam lòng hỏi: “Vì sao?”

“Khóa này được đặt tên là ‘ khoá Thiên Cơ’, bên trong là tầng tầng cơ quan đan xen, hoàn thành một chiếc khóa cần trải qua bảy mươi hai quy trình. Chất liệu để tạo ra chiếc khóa này là hàn thiết, không ngừng dùng đao thương thử nghiệm, nếu không có chìa khóa thì không ai có thể phá được khóa Thiên Cơ này.”

Ngừng một lúc, thiếu nữ trấn an: “An tâm, tối nay đã qua giờ tý rồi, Cơ Thái Thú hẳn sẽ không tìm thiếu nữ tới hầu hạ.” Ý là đêm nay có thể an ổn vượt qua, nhưng ngày mai thì không có gì chắc chắn.

Quân Mẫn Tâm im lặng để cây châm xuống, gương mặt non nớt chậm rãi ngẩng lên. Dưới ánh trăng, mái tóc rối bù càng tôn lên gương mặt tinh xảo non mịn. Nàng trầm tĩnh trong chốc lát, nhìn thẳng về phía bạch y thiếu nữ ở phía đối diện, nói:

“Có vẻ tỷ tỷ biết rất nhiều chuyện lạ trong thiên hạ, mặc dù rơi vào miệng hùm nhưng cũng không sợ hãi, tiểu muội thật bội phục. Không biết tỷ tỷ quý tính là gì, kế nghiệp phương nào?”

Bạch y thiếu nữ đánh giá Quân Mẫn Tâm từ trên xuống dưới, nhìn nàng vén áo ngồi xuống. Mặc dù đang ở thạch lao, tóc dài rối tung, nhưng vóc người nhỏ nhắn xinh xắn kia vẫn ẩn ẩn lộ ra một cỗ quý khí. Mặt mày trơn bóng như ngọc lộ ra kiên định và uy nghi không phù hợp với số tuổi, con ngươi đen nhánh như đầm, sâu không lường được.

“Họ Thẩm.” Bạch y thiếu nữ khép hờ đôi mắt, bóng tối che khuất dung nhan như ngọc của nàng, chỉ có tiếng nói như oanh hót chậm rãi truyền đến: “Nghe giọng nói, ngươi hẳn là người từ Vương đô tới.”

Đây không phải câu hỏi, mỗi câu nói của nàng ta đều toát ra mười phần tự tin. Quân Mẫn Tâm chợt cảm thấy: Thiếu nữ họ Thẩm này vô cùng thông tuệ, nàng ta có nhạy cảm sáng suốt mà người thường không có, cử chỉ cũng ung dung tự nhiên, mặc dù đang trong hiểm cảnh nhưng tâm lặng như nước! Thiếu nữ này quả nhiên không tầm thường, không biết nàng ta là địch hay bạn.

Nghĩ vậy, Quân Mẫn Tâm nghiêm túc, nhỏ giọng nói: “Tiểu muội họ Liễu, tên một chữ Mẫn, không biết tục danh Thẩm cô nương là gì?”

Thiếu nữ họ Thẩm ngước mắt lên, sóng mắt lưu chuyển một tia giảo hoạt, nàng ta nâng tay áo cười ha ha nói: “Ngươi đoán xem.”

“Thẩm cô nương!”

“Liễu Mẫn?” Thiếu nữ họ Thẩm xì một tiếng, nụ cười từ từ phai nhạt, giống như phù dung nở rộ chậm rãi thu lại nụ hoa. Nàng ta nghiêm túc nhìn Quân Mẫn Tâm: “Ta biết đây chỉ là tên giả. Nếu ngươi không thật lòng đối đãi ta, ta cần gì phải cho ngươi biết tục danh của mình?”

Thoáng chốc, Quân Mẫn Tâm trừng to mắt.

Kinh ngạc chỉ trong nháy mắt, nàng lập tức trấn định lại cẩn thận suy nghĩ: Thiếu nữ này quả nhiên không đơn giản! Chẳng lẽ nàng ta đã biết thân phận mình? Không thể nào, dọc đường đi mình đã che đậy rất tốt, nhưng sao nàng ta biết đây chỉ là tên giả? Hay đã từng gặp qua?

Một lát sau, nàng rối rắm thoáng nhìn người đối diện thì phát hiện thiếu nữ họ Thẩm đã ghé vào vách tường ngủ thiếp đi. Cánh môi nàng khẽ mở, hô hấp nhè nhẹ, cả gian phòng tràn ngập ánh trăng mờ nhạt.

Những thiếu nữ trong góc đã ngừng khóc, họ ôm nhau ngủ say trong góc tối. Đêm dài tĩnh mịch, dưới ánh trăng mông lung, dung nhan bạch y thiếu nữ ngủ say như tịnh thủy u liên, rõ ràng không phải dung nhan tuyệt sắc nhưng lại trong sáng thoát tục. Khí chất siêu phàm thoát tục như vậy cũng khó trách bị đám tặc quan kia bắt tới nơi này.

Ánh trăng ngả về phía Tây, Quân Mẫn Tâm thở dài một tiếng đứng dậy đi tới bên Thẩm cô nương ngồi xuống. Nàng nghiêng đầu tựa lên vách tường nhắm mắt lại, rất nhanh rơi vào mộng đẹp.

Đêm đó, tại nơi khác trong quận, Tần Tùy Phong nôn nóng đến đỏ mắt.

Hắn dẫn theo ảnh vệ và hạ nhân tìm khắp khách điếm mới tóm được một tên tiểu nhị vì thu dọn kim ngân nên chưa kịp chạy trốn, mà lão bản khách điếm lòng dạ đen tối đã sớm bỏ trốn mất dạng.

Tiểu nhị mất hết hi vọng, thấy bản thân không còn đường thoát liền há miệng muốn cắn nát túi độc trong miệng. Từ Tam vội vàng chen lên ra tay nhanh như gió, trong nháy mắt nắm cằm tiểu nhị, móc túi độc dưới lưỡi ra rồi bóp nát!

Tiểu Cửu và Tống Thập Nhất đá một cước vào đầu gối tên tiểu nhị, đè hắn ta quỳ xuống đất trước mặt Tần Tùy Phong, lạnh lùng quát hỏi: “Tiểu tặc! Ngươi bắt công chúa chúng ta tới nơi nào rồi?”

Công chúa??!!! Tên tiểu nhị đột nhiên trừng lớn mắt, bộ dạng không sao tin được!! Hắn ta không thể ngờ chủ nhân mình vì nịnh hót Thái Thú mà bắt tiểu mỹ nhân kia đi, thì ra nàng ta là công chúa!!

Tên tiểu nhị bị nắm chặt cằm, miệng không thể nói, chỉ có thể phát ra tiếng kêu ô ô từ trong cổ họng. Tần Tùy Phong phất phất tay, hạ nhân áo xám bên cạnh hất tay thả tên tiểu nhị ra.

Tiểu nhị bị dọa sợ cúi đầu run rẩy quỳ trên mặt đất, hồi lâu vẫn không nói được một chữ hoàn chỉnh.

Hạ nhân áo xám lạnh lùng nói: “Nói ra kẻ chủ mưu phía sau, tha cho ngươi tội chết!”

Tên tiểu nhị run giọng nói: “Tiểu nhân chỉ là người làm việc vặt, từ trước tới nay, lão bản khách điếm này đến vô ảnh đi vô tung, chuyện của ông ta tiểu nhân hoàn toàn không biết!”

“Không biết?” Tần Tùy Phong đỏ mắt, khóe miệng ưu nhã cong lên thành nụ cười túc sát. Hắn mỉm cười liếc ba ảnh vệ, nói: “Chắc hẳn ba người các ngươi biết không ít cách làm cho người ta sống không bằng chết. Theo ta thấy, không bằng bắt đầu từ đơn giản, trước tiên đánh hắn đứt từng kinh mạch, sau đó nghiền nát từng tấc xương cốt tứ chi hắn, đánh thành bùn nhão.”

“Nhưng… Ngàn vạn, ngàn vạn lần không được để hắn ta chết.” Tần Tùy Phong ưu nhã đứng dậy, nụ cười trên khóe miệng càng thêm lạnh lẽo.

Chỉ chốc lát sau, sau lưng truyền tới tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Tần Tùy Phong thu lại nụ cười, xoay người đẩy cửa. Trong phòng, một vị thư sinh trẻ tuổi áo lam đứng chắp tay, Tần Tùy Phong nhận ra đây chính là Trì Thư đại nhân Đổng An.

Nghe thấy tiếng bước chân, Đổng An vội vàng xoay người vái chào: “Tần đại nhân.”

Tần Tùy Phong ngồi xuống ghế, mệt mỏi nói: “Có tin tức gì sao?”

Đổng An nói: “Nhân sĩ Nhạc thành Lý Lưu Vân vốn có danh xưng Thiên Diện công tử. Nghe Tiểu Cửu nói người tới đã dịch dung thành bộ dáng đại nhân để bắt công chúa, thuộc hạ cho rằng người này hẳn là Lý Lưu Vân.”

“Ngươi chắc chắn chứ?” Tần Tùy Phong cau mày: “Mẫn Tâm là công chúa cao quý, là vương tử Tĩnh quốc, tuyệt không thể có sơ xuất!”

“Thái Thú yêu thích mỹ sắc, Lý Lưu Vân này lại muốn mưu cầu quyền chức từ Cơ Thái Thú nên cùng đám người lang sói ngu muội cướp bắt mỹ sắc. Công chúa sinh ra đã xinh đẹp, nhất định lúc vào quận đã bị đám tặc nhân này chú ý. Đêm trước đám lang sói này chưa bắt được nên lúc này mới để Thiên Diện công tử dịch dung thành bộ dáng Tần đại nhân bắt công chúa đi.”

Đổng An vừa nói xong, ngoài cửa liền truyền tới tiếng gõ cửa của hạ nhân áo xám.

“Đại nhân, tên tiểu nhị kia đã khai.”

“Như thế nào?”

“Hắn nói chủ khách điếm này họ Lý, là tâm phúc được Thái Thú phái xuống, đặc biệt cho phép hắn cướp tài bắt sắc. Những mỹ nhân bị bắt đi đều được đưa đến dinh thự của Thái Thú - tiểu Ly cung.”

“Lý Lưu Vân, Thái Thú, tiểu Ly cung.” Tần Tùy Phong gõ bàn cười lạnh một tiếng, cắn răng nói:

“Ngàn tính vạn tính thế nhưng lại không tính tới điểm này, gan chó của cẩu tặc họ Cơ này thật lớn!”

Một lúc sau, từ ngoài cửa truyền tới âm thanh của Từ Tam: “Bẩm đại nhân! Nhận được mật hàm từ Vương đô, Đại Tướng quân đã tụ họp ba ngàn tinh binh, suốt đêm đi đường tới Lệ quận!”

“Nhị ca tới?” Tần Tùy Phong mừng rỡ, trầm giọng nói: “Ba ảnh vệ nghe lệnh!”

Ba bóng đen lập tức vùn vụt phi thân vào, quỳ trên mặt đất ôm quyền nói: “Có thuộc hạ!”

“Các ngươi lập tức lẻn vào tiểu Ly cung âm thầm truy tìm công chúa, nhất định phải bảo hộ công chúa an toàn! Nếu không phải vạn bất đắc dĩ không cho phép bứt dây động rừng, chờ lệnh ta!”

Ba ảnh vệ lĩnh chỉ, bóng người chợt lóe, lập tức thi hành mệnh lệnh.

“Hà Tẩu!”

Hạ nhân áo xám cung kính ôm quyền: “Có ty chức!”

Tần Tùy Phong nói: “Tra toàn bộ lai lịch Thái Thú Lệ quận, cùng với bố trí binh lực, thời gian binh lính thay phiên canh gác cho ta! Trước giờ tý đêm mai quay về phục mệnh! Đổng An, ngươi ở lại tiếp đón nhân mã nhị ca cùng ta.”

“Thuộc hạ hiểu.”

Trăng khuyết treo cao, lạnh lẽo như nước. Ngày mai nhất định sẽ có sóng lớn, mưa gió mịt mờ.

* * *

Quân Mẫn Tâm tỉnh dậy thấy ánh rạng đông dần dần lóe sáng hắt vào trong thạch lao qua khe cửa sổ chật hẹp, sau đó lại chậm rãi nghiêng về phía Tây. Khi màn đêm buông xuống lần nữa, trong lòng nàng ngày càng nóng nảy. Thái Thú Lệ quận nổi danh tham tài háo sắc, chỉ sợ tối nay không thoát khỏi kiếp nạn này rồi.

Màn đêm đen tối cắn nuốt tất cả, bên ngoài thạch lao chợt truyền tới những tiếng vang thô lỗ, ánh sáng màu cam từ cây đuốc dọc theo thông đạo chật hẹp chậm rãi tới gần. Vài thiếu nữ trong thạch lao lập tức núp vào góc tường, phát ra âm thanh run run nhỏ vụn.

“Thẩm cô nương…” Quân Mẫn Tâm cảnh giác ngồi dậy, kêu một tiếng thật thấp.

Không để ý tới Quân Mẫn Tâm đang lo lắng, thiếu nữ họ Thẩm chỉ lẳng lặng tựa vào tường nghỉ ngơi, hai chân xếp bằng đôi mắt nhắm lại, bộ dáng thoải mái lạnh nhạt, yên tĩnh giống như một pho tượng Phật tĩnh tọa tại tuyết liên.

Có lẽ chịu ảnh hưởng bởi thiếu nữ họ Thẩm nên căng thẳng trong lòng Quân Mẫn Tâm đang căng như trăng tròn cũng chầm chậm thả lỏng. Nàng cúi đầu xuống tận lực dùng mái tóc đen che khuất gương mặt, sau đó len lén quan sát người tới thông qua khe hở giữa các sợi tóc.

Người tới là mười mấy binh sĩ trang bị đao kiếm, tay cầm bó đuốc, y phục vệ binh, xem ra là tay sai của Thái Thú. Một hồi âm thanh mở khóa sột soạt đi qua, năm sáu hán tử cao lớn đi vào vươn bàn tay như dã thú tóm lấy mấy nữ hài thảm thương trong góc, thô bạo quát:

“Đứng lên, đứng lên! Đi theo bọn ta!”
 

Bình luận

Back to Top