|
|

Chương 27: Dụ dỗ


Edit: Rika

“Đã hiểu?” Đặt tay ra phía sau, cố ý đè thấp giọng mà hỏi một câu.

Mặc kệ biết hay không biết, dù sao cũng gật đầu đại đi, Ngưu Bảo Nhi vừa lòng, quay đầu lại “Không phải còn đi ăn cơm sao? Đi thôi”. Ngữ khí kia, chậc chậc, thật khác xa với lúc nãy quá.

Giản Lân Nhi bước theo, Ngưu Bảo Nhi so với Giản Lân Nhi cao hơn một chút, nhìn tiểu cô nương nhu thuận bên cạnh, Ngưu Bảo Nhi càng ngày càng vừa lòng.

“Tiểu huynh đệ là Giản Lân Nhi?”

“Vâng” Thời điểm bắn bia, Ngưu Bảo Nhi nghe được loa thông báo tên, lúc ấy cô không để ý lắm, giờ ngẫm lại thấy hình như Tư lệnh viên cũng họ Giản, xem ra là người một nhà.

“Tôi nói nè tiểu huynh đệ, biểu hiện của đồng chí hôm nay rất tốt”

Giản Lân Nhi nhìn trước ngực mình, mặt quân phục vào nhưng vẫn có độ cong cơ mà, sao đại mỹ nữ lại kêu mình là tiểu huynh đệ? Haizzzzz, đây là thói quen của Ngưu Bảo Nhi, gặp ai cũng đều kêu là tiểu huynh đệ.

“Vâng”

Trên mặt Ngưu Bảo Nhi hiện lên vẻ si mê, làm sao bây giờ, cô càng ngày càng thích cô nhóc này rồi, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, không tranh công, người này, nhất định cô phải có.

“Vào quân ngũ lúc nào thế?” Giản LÂn Nhi đưa ánh mắt hoài nghi nhìn Ngưu Bảo Nhi, một đại mỹ nhân như, nhìn không giống như là người tầm thường (Lân nhi chưa biết được thân phận Ngưu Bảo Nhi), cho nên cô nói thật.

“Uhm, bảy tháng thì quá nhiều, còn chưa đến nửa năm”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, tói căn tin, Giản Lân Nhi đi thẳng vào một cái bàn lớn, thấy bác hai đang cười cười nhìn cô. Ngưu Bảo Nhi tính đi qua cùng, liền bị Tô Kham đưa tay kéo lại, trời ơi, bà cô này da mặt dày tới cỡ nào a???

“ Anh có thấy tiểu cô nương bên cạnh Tư lệnh viên không? Như thế nào?” Ngưu Bảo Nhi ngắt eo Tô Kham, thần thần bí bí hỏi một cauu.

Tô Kham cứng ngắc nhìn Ngưu Bảo Nhi “ Rất tố, là một nhân tài” Tô Kham bị biểu hiện của Giản Lân Nhi làm cho chấn động, cô nhóc này thật có thiên phú, quả là một tay súng thượng hạng.

“Anh cũng nói tiể nha đầu đó tốt, vậy em mang cô nhóc đi, có ai phản đối không?”

“Cái gì?!!” Tô Kham không kiềm chế được, lớn giọng nói.

“Em nói là năm nay em chấm cô nhóc này, anh sao thế?”

“Nhưng không phải là em tìm tân binh sao? Giản Lân Nhi đã tới đây lâu rồi?” Tô Kham lắp bắp nói, ánh mắt dao động, đang cố gắng nghĩ biện pháp ngăn chặn Ngưu Bảo Nhi.

“Cô nhóc là tân binh anh, em thấy cô bé còn chưa dính vào các tật xấu của bộ đội, em nhận định cô bé rồi, lát nữa em sẽ tìm Hách Hồng nói chuyện” Ngưu Bảo Nhi càng nói càng hưng phấn.

“Hách Hồng không làm chủ được, em thất không, Giản Lân Nhi là cháu của Tư lệnh, bắt cháu của người ta thì cần phải được sự đồng ý của Tư lệnh”. Không có biện pháp, Tô Kham đẩy lên người Tư lệnh, mong có thể đẩy lùi cái tư tương kia của Ngưu Bảo Nhi.

“Gì, thật sự là người nhà sao? Không có việc gì đâu, em đi nói chuyện cùng Tư lệnh, nếu không được….a em nhất định phải có được cô bé này” Lúc này, thật sự không có gì có thể ngăng cản được quyết định của Ngưu Bảo Nhi.

Tô Kham âm thầm kêu thảm, Dịch Nam Phong tuyệt đối sẽ không đáp ứng cho Ngưu Bảo Nhi mang bảo bối của cậu ta đi tới nơi đó, Ngưu Bảo Nhi là một phụ nữ cường hãn, anh còn không yên tâm, huống chi là một cô bé chưa trải qua gian khổ, một tiểu công chúa đáng yêu, Dịch Nam Phong tuyệt đối sẽ làm thịt anh cho coi.

Cảm giác được đau đớn trong tương lai, Tô Kham giãy dụa ngăn cản “ Ông nội của cô bé sẽ không đồng ý đâu, nơi đó không thích hợp với cô bé”

“Tại sao gia đình cô bé không đồng ý a, để cho cô bé đi bộ đội không phải là điều tốt sao, xem tính cách cô bé, không phải là bị ép đi bộ đội, dường như còn rất thích, chỉ cần vào bộ đội, ai lại không muốn đi tới nơi đó?”

“Anh cũng không muốn đi” Tô Kham nói trong lòng, cho tới bây giờ anh đều không nói được với cô, giờ phải làm sao đây.

Cơm nước xong, Ngưu Bảo Nhi như hổ rình mồi, nhanh chóng muốn chạy tới bên cạnh Giản Lân Nhi. Thấy Tư lệnh viên ra hiệu cho Giản Lân Nhi rời đi, lập tức cô chạy tới trước cửa căn tin chờ Giản Lân Nhi.

Vừa vén rèm cửa căn tin lên, liền thấy một khuôn mặt diễm lệ, cười tít mắt hướng đến trước mặt. Giản Lân Nhi giật mình, đứng ngốc một chỗ.

“Ai nha, Lân nhi ăn xong rồi à” Ngưu Bảo Nhi tiến đến nắm tay Lân nhi “Nào đến, đến đây, đến nói chuyện một chút với chị nào”

“Nhưng, chiều này tôi còn muốn đi huấn luyện” Giản Lân Nhi cảm thấy đại mỹ nữ cười thật không bình thường, nói như thế nào ta, sao cô cảm thấy có hương vị lừa gạt ở đây????

“Không có việc gì đâu, không có việc gì đâu, đi một chút thôi ~~~~~~~~~, đến lúc đó chị sẽ nói với Hách liên trưởng giùm em”. Ngưu Bảo Nhi lôi lôi kéo kéo Lân nhi, chọn một con đường nhỏ mà đi.

Đầu bên này, Tô Kham nhanh chóng gọi điện thoại , Dịch Nam Phong đang họp, trong phòng hội nghị, không khí thật nghiêm túc. Gần đây vì vừa mới xác nhập Trần thị vào, toàn bộ mọi người trong công ty dều bận rộn, Dịch Nam Phong có mấy ngày liền không trở về nhà, ở văn phong xem tài liệu rồi sẵn tiện vào phòng nghỉ qua đêm luôn.

Sát nhập một công ty, không phải ký hợp đồng là xong, còn phải định ra hướng đi, điều động nhân sự, phân phối nguồn vốn. Phòng kế hoạch làm báo cáo lên, Dịch Nam Phong đều không hài lòng, hôm nay mở cuộc họp công bố dự án mới, thuận tiện đưa ra hướng đi tiếp theo cho công ty.

Gác đôi chân dài, mặt Dịch Nam Phong không thay đổi nghe cấp dưới báo cáo, một đám người đều là giám đốc sắc mặt nghiêm trọng, ngồi im không nhúc nhích, sợ chỉ một tác động nhỏ liền chọc giận vị lãnh đạo kia.

Điện thoại trên bàn vang lên, tất cả mọi người dừng động tác, nhìn màn hình hiển thị tên, Dịch Nam Phong liền bắt điện thoại.

**********************************

“Cái gì?! Không được!!!” Có một vài người trên trán chảy mồ hôi, bởi vì sắc mặt hiện tại của Dịch Nam Phong cực kỳ khủng bố, mặt đen như đáy nồi, bọn họ chưa bao giờ thấy qua nét mặt cực ký khủng bố này của lão đại.

“Không được” Từ hai hàm răng bật ra hai chữ này, Dịch Nam Phong đứng lên “Tan họp”. Nói xong hai chữ này, người đã bước ra khỏi phòng họp, mọi người đưa mắt nhìn nhau, lão đại làm sao vây????

“Tô Kham, người phụ nữ của mình nên quản cho tốt, đừng để cho tôi tới thu thập cô ta”. Điện thoại thông suốt, Dịch Nam Phong đạp chân ga, xe lao vút ra ngoài.

“Tôi nói không được, hiện tại tôi đang trên đường tới, anh ra ngoài đón tôi” Cắn răng, Dịch Nam Phong tuyệt đối không đồng ý để cho Giản Lân Nhi đi theo Ngưu Bảo Nhi.

**************************

Quay trở lại bên phía Giản Lân Nhi.

Ngưu Bảo Nhi cùng Giản Lân Nhi đã đi dọc theo cái vườn hao này ba lần rồi, nhưng Ngưu Bảo Nhi vẫn giống như đến đây lần đầu, hào hứng kéo Lân nhi đi, rồi hỏi cô có sở thích gì, thích ăn gì, có thích đi dạo phố không, có bạn trai chưa…. Giản Lân Nhi thật sự trả lời không kịp.

“Ngưu liên trưởng, cô có ý gì a…?” Lân nhi rốt cuộc không nhịn được, thử thăm hỏi một câu, không có biện pháp a, nếu phía trước không có người qua lại đông đúc, khẳng định cô đã sớm chuồn đi rồi. Nhưng hiện tại, nhìn thấy quân hàm người ta cao hơn mình, Lân nhi không dám đắc tội với cấp trên, tránh cho đám Trương Khiết nắm được điểm yếu của cô.

Còn Ngưu Bảo Nhi vẫn hung hung hổ hổ thao thao bất tuyệt.

“Giản Lân Nhi, nói cho tôi biết là em có thích bộ đội không, cứ nói thật lòng”

Từ khi gặp Ngưu Bảo Nhi, thấy đại mỹ nữ vẫn là một bộ dạng cười nói vui vẻ, đột nhiên nghiêm túc như thế, Giản Lân Nhi cũng tự giác nghiêm túc theo.

Suy nghĩ một hồi, Giản Lân Nhi ngẩng đầu nhìn Ngưu Bảo Nhi, gật gật đầu. Cô rất thích nơi này, không có gì cả, chỉ toàn là người, nơi này hết sức đơn thuần, tự mình luyện tập, tự mình tiến bộ, trong lúc nhất thời, Giản Lân Nhi nghĩ mình không thể ròi xa bộ đội để về trường đi học, cuộc sống không quân ngũ của cô lúc đó sẽ như thế nào, nhưng cô biết rằng mình sẽ không thích, bởi vì mười mấy năm trời cô đã sống như vậy, mấy tháng nay sống trong một môi trường khác, cô cảm giác lựa chọn đi bộ đội của cô là đúng đắn.

“Được, như vậy. nói cho tôi biết em có sợ khổ không?”

“Không sợ” Là người của Giản gia, mặc dù từ nhỏ được mọi người cưng chiều, nhưng ăn sâu trong xương tủy là cốt cách cao ngạo của Giản gia.

“Tốt lắm, vậy em có biết, tân binh sau ba tháng huấn luyện sẽ được đi đâu không?”

“Không biết, nghe nói sẽ có các Liên trưởng đến chọn người”

Bỏ qua điều này, Ngưu Bảo Nhi đột nhiên hỏi Lân nhi “ Vậy em có biết tôi đang làm gì không?”

“Chị không phải cũng là quân nhân sao?” Giản Lân Nhi khó hiểu.

“Đúng, tôi là quân nhân, nhưng không giống em và đoàn Liên nữ binh”. Tạm dừng một chút, Ngưu Bảo Nhi nói tiếp “Em đã nghe tới chưa?”

Giản Lân Nhi hít một hơi dài “Xích Luyện” cô đương nhiên có nghe qua, mới đầu học kỷ luật, các giáo viên có nói sơ qua đó là quân khu binh chủng.

“Xích Luyện” là một quân đoàn độc lập, được tách ra từ một nhóm Liên nữ binh, tuy là biên chế của quân khu, nhưng ở đó có thể không cần ký tên hay xin cấp trên, mà hoàn toàn có thể tự độc lập tác chiến. Đợt trước về nhà, Giản Lân Nhi có lên mạng tìm hiểu một chút tin tức, nhưng có rất ít, ngẫu nhiên chỉ có đôi ba câu nhắc tới , sàng lọc từ tin tức ra thì cô tạm hiểu đó là nơi đặc vụ cùng bộ đội đặc chủng hợp lại làm một.

Khí đó, Giản Lân Nhi thực sự hâm mộ, một đội ngũ ưu tú như thế, ai mới có thể đi vào được, đây tượng trưng cho năng lực nha, nếu như cô có thể gia nhập, như vậy có thể hãnh diện trước mặt ông nội và Dịch Nam Phong.

“Chị ở Xích Luyện sao?” Giọng nói của cô hơi biến đổi.

“Uhm, người biết tôi ở Xích Luyện không nhiều lắm, đừng ồn ào”. Ngưu Bảo Nhi vội vàng nói, nhìn phản ứng của Lân Nhi, trên mặt hiện lên sự hưng phấn cùng sùng bái.

Rất nhiều người không biết Xích Luyện là gì, chính là hai năm trở lại đây, mọi người thảo luận rất nhiều, cho nên mới quyết định thông báo với bên ngoài biết một chút, dù sao chiến sĩ chết trong Xích Luyện cũng khá nhiều, tên của mọi người trong đó không thể nói ra bên ngoài, bởi vì không thể công bố với bên ngoài là quân đội đang âm thầm huấn luyện nữ đặc vụ.Nhưng vài năm gần đây, Ngưu Bảo Nhi mãnh liệt kháng nghị, làm anh hưng một cách như vậy thì ai mà tôn sung, sau đó mới lộ ra một ít tin tức như thế.

Cho nên ở quân đội, gần hai năm nay, cụm từ “Xích Luyện” dần được công nhân, nhưng họ lại giữ bí mật cách tuyển chọn người . Nếu không trải qua sự đồng ý của cấp trên, dưới bất kĩ tình huống nào, tuyệt đối không cho ai biết tin tức về “Xích luyện”. Tuy rằng các chiến sĩ chỉ biết “Xích Luyện” là nơi huấn luyện đặc biệt, buổi tối khi đi ngủ, cao hứng lên thì thảo luận này nọ, cho nên “Xích Luyện” đã trở thành truyền thuyết.

“A” Giản Lân Nhi đưa tay ôm miệng, mãnh liệt gật đầu, đôi mắt to nhìn có vẻ sợ hãi.

“Lần này, tôi đến đây, chính là tuyển người, đội của chúng tôi không ngừng bổ sung lực lượng”

Giản Lân Nhi tựa hồ hiểu ra, nhưng không thể tin được, chính mình có cái gì xuất sắc, có thể làm cho người tuyển quân của Xích Luyện nhìn trúng?

“Nhưu vậy, tôi muốn chọn em gia nhập vào đội, em có nguyện ý không?”

Giản Lân Nhi ngẩn người, đầu óc lộn xộn, trong lúc nhất thời không rõ rằng được, đây hiên nhiên là một cơ hội tốt, dù sao cô cũng không có cự tuyệt, nhưng…

Bên kia, Dịch Nam Phong đã đi tới cổng quân khu, nhanh chóng chạy vào, vì muốn ngăn cản Ngưu Bảo Nhi bắt cóc Lân nhi đi, nhưng, kết quả là gì?????
 

Bình luận

Back to Top