|
|

Chương 138


Trương Hoa và Trần Dĩnh dậy rất muộn, xem ra tối qua cả hai cùng ngủ rất muộn. Trương Hoa nói: “Chuẩn bị một chút rồi chúng ta về nhà luôn nhé!”

Trần Dĩnh gật đầu nói: “Vâng!”

Trên đường đi, hai người gần như không nói chuyện gì, đằng sau sự im lặng ấy có lẽ cả hai đều đang suy nghĩ vấn đề của mình. Về đến nhà, sự im lặng này mới được thay đổi.

Trương Hoa vừa xuống xe liền ôm lấy Tỉnh Tỉnh đang lon ton chạy ra bên cạnh xe, nói: “Tỉnh Tỉnh, hôn bố cái nào!”

Trần Dĩnh đến bên cạnh mẹ Trương Hoa, nói: “Mẹ, con không thể về ăn tết với mẹ được, bố mẹ vẫn khỏe chứ ạ?”

Mẹ Trương Hoa nói: “Khỏe lắm, sức khỏe của bố con thế nào rồi?”

Trần Dĩnh nói: “Bố con đỡ nhiều rồi ạ!”

Mẹ Trương Hoa nói: “Sau này có thời gian thì cả hai đứa năng về nhà thăm hai ông bà bên ấy nhé!”

“Dạ vâng ạ!”

Mẹ Trương Hoa lại nói: “Thằng Hoa lúc ở bên ấy không chọc giận hai ông bà đấy chứ?”

Trần Dĩnh cười nói: “Đương nhiên là không mẹ ạ, anh ấy về nhà con thì ngoan lắm!”

Trương Hoa ôm con gái đứng cạnh đó nói: “Thế nào gọi là ngoan hả? Những từ như thế nên dùng cho Tỉnh Tỉnh mới phải!”

Mẹ Trương Hoa nói: “Thôi được rồi, mau vào trong đi, ăn cơm trưa xong, chiều nay cả nhà ta cùng đến nhà cậu chơi, tranh thủ hai ngày này cả hai đứa đều ở nhà, chúng ta đi chúc tết họ hàng một lượt!”

Nhã Vận nói: “Anh cả có xe hơi nên đi lại tiện hơn nhiều!”

Ở nhà cậu, Trương Hoa, Trần Dĩnh và con gái gần như trở thành nhân vật chính. Thứ không khí này thật sự khiến họ cảm thấy được sự ấm cúng của một gia đình. Buổi tối muộn mọi người mới về. Trên xe, Trần Dĩnh, mẹ Trương Hoa và cả Nhã Vận cứ nói chuyện không ngừng.

Về đến nhà, bố mẹ Trương Hoa đi tắm rồi bế Tỉnh Tỉnh đi ngủ. Trương Hoa và Trần Dĩnh tắm xong cùng ngồi trong phòng khách, cả hai cùng dán mắt xem ti vi nhưng trong đầu lại nghĩ tối nay phải ngủ thế nào? Trần Dĩnh nghĩ, liệu Trương Hoa có bảo mình sang ngủ với Nhã Vận không? Trần Dĩnh nhìn Trương Hoa anh không nói năng gì.

Nhã Vận tắm xong ra ngoài, nhìn hai người nói: “Anh, chị, em đi ngủ trước đây!”

Trương Hoa nói: “Đi ngủ đi!”

Đợi Nhã Vận vào phòng rồi, Trương Hoa liền đứng dậy nói: “Đi ngủ sớm thôi!”

Trần Dĩnh thấy Trương Hoa đi vào trong phòng, thầm nghĩ: Anh có ý gì? Bảo mình vào ngủ với Nhã Vận hay là ngủ chung với anh? Cô ngồi một mình trong phòng khách một lát, cuối cùng cũng quyết định đẩy cửa vào phòng Trương Hoa.

Trương Hoa đang ngồi dựa lưng vào tường nhìn cô, không nói gì. Trần Dĩnh đóng cửa lại, chậm rãi đến bên giường, vén chăn lên nằm xuống. Cả hai cùng không nói gì. Trương Hoa ngoảnh mặt sang nhìn Trần Dĩnh, thấy cô nhắm mắt không nhúc nhích. Trương Hoa biết Trần Dĩnh đang giả vờ ngủ nên lại ngoảnh đầu lại nhìn lên bức tường, trong lòng dần hiện lên cảm giác bình yên và hiền hòa.

Tại sao khi ở nhà bố mẹ đôi bên thì có thể thoải mái nằm ngủ bên nhau, thế mà khi vào thành phố lại như trở thành bạn bè bình thường? Trương Hoa nhắm mắt, nửa nằm nửa ngồi ngẫm nghĩ.

Chẳng lẽ bởi vì khi ở nhà bố mẹ cả hai mới cảm nhận được sự ấm cúng của một gia đình, còn ở trong thành phố lại bao hàm quá nhiều nhân tố ngoại cảnh? Hay là bởi vì ở trong thành phố, công việc và sự sinh tồn đòi hỏi đôi bên phải đóng kịch mỗi khi xuất hiện?

Nói thế nào thì nói, ở nhà bố mẹ với ở trên thành phố đúng là không giống nhau. Ở đây có con gái, có người thân, có một cuộc sống bình dị. Về đến nhà, rất nhiều thứ phức tạp đều có thể gạt sang một bên, chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp. Trương Hoa với tay tắt đèn, từ từ nằm xuống. Một lát sau, Trần Dĩnh nằm sát lại gần, khẽ ôm anh. Trương Hoa khẽ nói: “Em chưa ngủ à?”

Trần Dĩnh khẽ ậm ừ.

“Sao em lại sang đây ngủ?”

“Ở nhà em anh ngủ với em; đến nhà anh em cũng phải ngủ với anh chứ!”

Trương Hoa không nói gì, một lát sau khẽ bảo: “Trần Dĩnh, hay là em chuyển về ở với anh đi!”

Trần Dĩnh nói: “Không đâu!”

“Tại sao?”

Trần Dĩnh khẽ đáp: “Em không muốn bị anh đuổi ra khỏi nhà lần nữa!”

Trương Hoa xoay người lại, khẽ ôm Trần Dĩnh, không nói gì thêm.

Sáng mùng bảy Trương Hoa và Trần Dĩnh mới về thành phố, Nhã Vận nói vẫn còn mấy ngày nữa mới phải vào học, muốn qua cửa hàng hoa giúp đỡ thêm vài ngày nên cũng theo về thành phốTrương Hoa.

Trương Hoa đưa Nhã Vận đến cửa hàng hoa, Trần Dĩnh nói: “Nhã Vận, em bàn bạc với chị Mộng Mộng một chút, trong hai ngày tới tranh thủ thời gian chị em mình tụ tập một bữa, coi như cả nhà cùng ăn bữa đầu năm, thống nhất được về thời gian thì thông báo cho chị nhé!”

Nhã Vận hào hứng nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ để em!”

Trương Hoa nói: “Em nhắc anh mới nhớ, Lí Dương Uy từ trước đến giờ toàn làm thay cho chúng ta, công ty ta cũng chưa tụ tập bữa nào!”

Nhã Vận nói: “Anh chị đừng tổ chức vào một ngày nhé, như thế em sẽ được ăn hai bữa liền!”

Trương Hoa cười: “Có thể là ba bữa ấy chứ, công ty mới chắc chắn cũng phải làm một bữa!”

Nhã Vận nói: “Thế thì tốt quá rồi, xem ra lần này em đến đây là quyết định cực kì chính xác!”

Đúng như Trương Hoa nói, Nhã Vận sau đó được tham gia liên tiếp ba buổi tụ tập. Ngày hôm sau, cửa hàng hoa tổ chức ăn uống. Bởi vì toàn là con gái, cộng thêm với việc Nhã Vận rất tích cực trong chuyện này nên mọi người đều đồng ý tụ tập sớm một chút. Trần Dĩnh kéo Trương Hoa cùng đi.

Náo nhiệt nhất phải kể đến buổi tụ tập của công ty Trương Hoa. Lí Dương Uy và Kỉ Oanh cũng ôm con đến. Lưu Huệ Anh không cần nói cũng biết là chắc chắn có mặt, Ngô Tĩnh cũng đến tham dự rất đúng giờ.

Trương Hoa vốn định gọi cả Cổ Vân Vân đến, nhưng cuối cùng lại thôi. Trong công ty có rất nhiều người quen với Nhã Vận, ai cũng thích trêu Nhã Vận, cười đùa ầm ĩ khiến Nhã Vận vui lắm.

Đông nhất đương nhiên phải kể đến buổi ăn uống bên công ty mới, chỉ có điều Ngô Tĩnh không tham gia. Cổ Vân Vân ở bữa tiệc nói rất nhiều những lời cảm ơn, rất ra dáng một lãnh đạo công ty.

Bởi vì ở bên này không quen biết nhiều người nên Nhã Vận cứ ở bên cạnh Trần Dĩnh suốt. Những người không quen dần dần cũng biết Nhã Vận là em gái của Trương Hoa, cô lại gọi thân mật với Trần Dĩnh là chị dâu, vì vậy ai cũng tỏ ra rất lịch sự và niềm nở với Nhã Vận.

Cổ Vân Vân lần lượt đi chúc rượu các nhân vật chủ chốt của công ty. Lúc đến lượt Trần Dĩnh, Nhã Vận cũng đứng dậy nói: “Chị Vân, em cùng chị dâu uống với chị!”

Cổ Vân Vân nghe thấy hai từ “chị dâu”, chợt cười chua xót: “Cũng được!”

Bàn của Trần Dĩnh gần như toàn là các nhân viên kế toán, hành chính, toàn là con gái, Trương Hoa ngồi ở bàn khác.

Cuối cùng Cổ Vân Vân mới đến chúc rượu bàn Trương Hoa. Uống xong, cô kéo Trương Hoa sang một bên, nói: “Giữa tôi và cậu không phải quan hệ cấp trên cấp dưới, mà là quan hệ hợp tác, hi vọng sau này chuyện hợp tác giữa hai bên sẽ thuận lợi hơn nữa!”

Trương Hoa nói: “Chắc chắn rồi, tối nay cậu uống không ít rồi, đừng uống nữa!”

Cổ Vân Vân cười, thấy xung quanh không có ai liền nói: “Thực ra đến bây giờ tôi vẫn không hiểu, giữa tôi và cậu không hề có khoảng cách, mặc dù tôi chưa bao giờ cho rằng chúng ta ở hai thế giới khác nhau, nhưng cậu luôn cho rằng như vậy. Có thể gia đình cậu cũng nghĩ như vậy, vì vậy trong mắt họ, Trần Dĩnh mới là người ở cùng một thế giới. Giờ thì cuối cùng tôi cũng hiểu ra, tại sao gia đình cậu lại có thể tha thứ cho Trần Dĩnh!”

Trương Hoa nói: “Vân Vân, tôi chưa bao giờ phân chia con người vào nhiều thế giới khác nhau, nhưng tôi không thể không thừa nhận, chuyện tình cảm giữa người với người rất kì lạ!”

Cổ Vân Vân nói: “Cũng phải! Có thể cậu chưa bao giờ thích tôi, vì vậy cho dù không có Trần Dĩnh, chúng ta vẫn không thể ở bên nhau!”

Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân hồi lâu, nói: “Vân Vân, xin lỗi cậu!”

Cổ Vân Vân cười nói: “Ở đây không phải vấn đề có lỗi hay không có lỗi! Đừng nói những chuyện này nữa, chỉ hi vọng sau này chúng ta sẽ hợp tác thuận lợi, công ty sẽ phát triển lớn mạnh hơn!”

Trương Hoa nói: “Có lớp thanh niên có năng lực như thế này, công ty nhất định sẽ phát triển tốt!”

“Chỉ có điều tôi có cảm giác rất khó diễn tả thành lời với Ngô Tĩnh, hôm nay tôi đã cân nhắc nhiều lần, vẫn mời cô ta, nhưng cô ta nói không có thời gian đến!”

“Bây giờ cô ấy đang bận, nghe nói lần này bố cậu đầu tư khá lớn vào một dự án nào đó, chắc là cô ấy cũng phải chịu áp lực không nhỏ đâu!”

Cổ Vân Vân nói: “Nhưng hi vọng cô ấy đang thực sự giúp công ty!”

Lúc ở trong xe, Trần Dĩnh hỏi: “Anh với Cổ Vân Vân nói chuyện riêng gì thế?”

Trương Hoa vừa lái xe vừa ngoảnh đầu sang nhìn Trần Dĩnh, sau đó nói: “Còn nói chuyện gì được nữa ngoài chuyện công việc?”

Nhã Vận ngồi ở ghế sau cười nói: “Chị dâu ghen rồi kìa!”

Trần Dĩnh nói: “Đâu có!”

“Không có mới lạ!”

Mấy hôm nay Trần Dĩnh đều ở trong nhà Trương Hoa, nhưng lại ngủ chung với Nhã Vận ở giường to. Về đến nhà, Trương Hoa hỏi Nhã Vận: “Khi nào thì em vào học?”

Nhã Vận nói: “Muốn đuổi em để ngủ chung với chị dâu chứ gì?”

“Cái con ranh này trong đầu toàn nghĩ bậy bạ, anh chuẩn bị đi công tác rồi, hỏi để xem có kịp tiễn em không thôi!”

“Anh cứ đi công tác đi, dù gì cũng có chị dâu tiễn em mà!” - Rồi liền đứng dậy nói: “Em đi tắm trước đây, anh chị chớ có tranh với em đấy!”

Trần Dĩnh nằm trên giường hồi lâu mới thấy Trương Hoa vào. Trương Hoa thấy Trần Dĩnh nằm nghiêng, quay mặt vào trong nên tưởng cô đã ngủ say. Trương Hoa nhẹ nhàng nằm xuống giường.

Kì thực lúc này cả hai cùng khó ngủ. Mặc dù mấy hôm nay Trần Dĩnh đều ngủ trên chiếc giường này, mặc dù lúc ở nhà bố mẹ cô và bố mẹ anh, hai người đều ngủ chung với nhau, nhưng hiện giờ thì khác, đây là chiếc giường hai người từng ngủ chung với nhau.

Trần Dĩnh vốn nghĩ Trương Hoa sẽ lại chuyện chuyển về đây ở, nhưng lúc ở nhà anh chỉ nhắc đến một lần rồi sau đó không thấy nhắc đến nữa. Chẳng lẽ đó chỉ là một phút bốc đồng nhất thời của anh?

Trước khi Trương Hoa đi công tác, Ngô Tĩnh tìm anh ra quán cà phê ngồi nói chuyện rất lâu. Trương Hoa biết Ngô Tĩnh chắc chắn có chuyện muốn nói với mình, nhưng Ngô Tĩnh lại chỉ nói rất nhiều chuyện không có liên quan, những câu chuyện phiếm bạn bè thường hay nói với nhau.

Trương Hoa hỏi Ngô Tĩnh mấy lần có phải có chuyện quan trọng muốn nói không, nhưng Ngô Tĩnh chỉ cười bảo: “Em chỉ gọi anh ra đây ngồi nói chuyện phiếm cho thoải mái đầu óc thôi mà!”, điều này khiến Trương Hoa cảm thấy rất bất an, đây không phải là tác phong của Ngô Tĩnh. Thậm chí sau khi đi công tác, trong lòng Trương Hoa vẫn cảm thấy lo lắng về chuyện này.

Sau khi Trương Hoa đi công tác, Trần Dĩnh đưa Nhã Vận về nhà, ở lại nhà một hôm mới quay lại thành phố. Có lẽ dạo này sống ở nhà Trương Hoa đã thành quen nên mặc dù Trương Hoa và Nhã Vận không có ở đây, buổi tối Trần Dĩnh vẫn về ngủ.

Trong lòng Trần Dĩnh vừa thích thú tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc này lại vừa thấp thỏm lo sợ, sợ nó sẽ lại đột ngột mất đi. Cái cảm giác hạnh phúc đột ngột tan biến này đã xuất hiện nhiều lần lắm rồi.

Mấy hôm nay Trần Dĩnh cứ nghĩ, tại sao ở nhà mình hoặc ở nhà Trương Hoa, bản thân mình và Trương Hoa luôn tự nhiên nảy sinh cảm giác ấm cúng và hạnh phúc, còn khi quay về thành phố, mọi thứ lại thay đổi khác hẳn? Ở trong thành phố thiếu đi cái gì so với ở nhà? Có phải là bởi vì thiếu đi cái không khí gia đình không? Vậy thì rốt cuộc cái gì mới là “không khí gia đình?”

Trần Dĩnh ngẫm nghĩ rất lâu mà không nghĩ ra, cuối cùng cô nghĩ: Xem ra chỉ có thể thường xuyên rủ Trương Hoa về nhà, như thế ít nhất cũng có thể cảm nhận không khí gia đình hơn. Rồi cô lại nghĩ, như thế cũng không được, nó chỉ là tạm thời.
 

Bình luận

Back to Top