|
|

Chương 140


Buổi chiều Trương Hoa vội vàng về thành phố, đi nửa đường nhìn đồng hồ đã thấy hơn bảy giờ tối rồi. Đột nhiên anh phát hiện mình rất thích cái cảm giác Trần Dĩnh đang ở nhà đợi mình, thứ cảm giác ấy khiến anh nghĩ đến một chữ “Nhà”.

Trương Hoa lấy điện thoại ra gọi cho Trần Dĩnh, hỏi cô đang ở đâu và bảo chỉ hơn tiếng nữa là anh về đến thành phố. Trần Dĩnh nói: “Sao anh đột nhiên quay về thế? Buổi chiều nay em vừa mới về thăm Tỉnh Tỉnh xong, em đang ở nhà mẹ đây này!”

Trương Hoa nói: “Không sao, anh chỉ hỏi thế thôi, hôm nay có việc đột xuất nên về luôn!”

Trần Dĩnh nói: “Em biết rồi, sáng mai em sẽ về công ty!”

Biết Trần Dĩnh không có nhà, Trương Hoa liền ăn cơm ở ngoài rồi mới về. Tắm táp xong, nhìn thấy những bộ quần áo của Trần Dĩnh đang phơi ngoài hiên, sờ vẫn còn chưa khô hẳn, Trương Hoa nghĩ: Có lẽ tối qua cô ấy mới giặt!

Lại nhìn quanh phòng, rồi vào trong bếp, nhà cửa chỗ nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Lên giường ngủ, chăn mền vẫn thoang thoảng mùi hương, chẳng lẽ mấy ngày nào Trần Dĩnh đều ngủ ở đây? Đột nhiên anh cảm thấy căn phòng rất tĩnh lặng. Trương Hoa nghĩ, có lẽ tại đợt trước có cả Trần Dĩnh và Nhã Vận ở đây.

Nhìn đồng hồ đã là hơn mười một giờ nhưng Trương Hoa không sao ngủ được, cũng không biết tại sao lần này Cổ Vân Vân đột nhiên gọi anh về. Trương Hoa có hỏi trong điện thoại nhưng Cổ Vân Vân không nói, chỉ bảo là chuyện quan trọng, hôm nay nhất định phải về đây.

Anh vốn định đi tìm cô ngay nhưng về sau nghĩ lại lại bảo để mai. Có lẽ vì trong lòng anh luôn nghĩ, Cổ Vân Vân tìm mình chắc cũng chẳng có chuyện gì quá quan trọng. Đáng tiếc lần này Trương Hoa đã nhầm. Sáng hôm sau Cổ Vân Vân nhìn thấy Trương Hoa đến công ty liền kéo anh đến một quán cà phê yên tĩnh ở bên ngoài, nói cho Trương Hoa biết sự tình. Ngay cả Trương Hoa cũng kinh ngạc không biết nói gì.

Hóa ra hạng mục mới mà Cổ Triết Đông đầu tư một khoản tiền lớn cho Ngô Tĩnh phụ trách là khai thác trang web, định hướng của Ngô Tĩnh là làm trang web gia đình về bất động sản Trung Quốc. Chuyện này Trương Hoa không hề ngạc nhiên, anh tin Ngô Tĩnh nhất định có khả năng thuyết phục Cổ Triết Đông tiến công vào một ngành nghề hoàn toàn xa lạ, dù gì internet cũng là trào lưu chính trong tương lai.

Nhưng với tình hình hiện nay, Ngô Tĩnh mặc dù đã dốc sạch toàn bộ số tiền đầu tư nhưng chỉ xây dựng được một đống phế thảiTrương Hoa nghe xong liền ý thức được có gì đó bất thường, với khả năng của Ngô Tĩnh, không thể nào có chuyện cô bỏ một đống tiền để xây dựng lên một đống phế thải như vậy, trừ phi, chỉ có một khả năng duy nhất, đó là cô cố ý làm như vậy. Với khả năng của cô thì càng dễ dàng làm được.

Cổ Vân Vân nhìn Trương Hoa, tiếp tục nói: “Còn có vấn đề nghiêm trọng hơn là, phương án kinh doanh mấy tòa nhà quan trọng của bên bất động sản không lâu đã bị tiết lộ toàn bộ cho các đối thủ cạnh tranh chính, bọn họ đã bí mật xây dựng những chiến lược có hiệu quả, khiến chúng ta bị mấy vố đau điếng, hiện giờ vốn đầu tư của tập đoàn đang khủng hoảng nghiêm trọng. Nói một cách khác, tập đoàn đang có nguy cơ phải đóng cửa!”

Trương Hoa trầm ngâm rất lâu, nói: “Cậu nghi ngờ Ngô Tĩnh ư?”

“Chỉ có thể là cô ta. Những người được xem những bản phương án này ở tập đoàn không nhiều, mà cô ta lại chính là người có thể làm được điều đó. Dù gì rất nhiều người trong tập đoàn đều mặc nhận quan hệ của cô ta với bố tôi!”

Trương Hoa lại trầm ngâm. Cổ Vân Vân nói tiếp: “Tình hình hiện nay của tập đoàn chỉ có mấy nhân vật chủ chốt biết được, không thể loan tin ra ngoài, sợ gây ra hoang mang cho nhân viên!”

Trương Hoa nói: “Cậu đã đi tìm Ngô Tĩnh chưa? Liệu có phải hiểu lầm không?”

Cổ Vân Vân nói: “Tìm rồi, nhưng không tìm được! Bố tôi đã thuê văn phòng cho dự án mới, hôm qua đến đó mới phát hiện đã mấy ngày nay cô ta không đi làm rồi!”

Trương Hoa hỏi: “Đã gọi điện chưa?”

Cổ Vân Vân nói: “Toàn tắt máy!”

Trương Hoa lại hỏi: “Thế bố cậu nói sao?”

“Hôm qua ông ấy hay tin liền đổ bệnh rồi, bác sĩ đang điều trị cho ông ấy tại nhà! Sáng nay lúc tôi ra khỏi nhà, bố tôi vẫn còn nằm trên giường!”

“Thế cậu gọi tôi về là để tôi giúp cậu tìm Ngô Tĩnh ư?”

“Tôi chẳng nghĩ được ai khác cả, chỉ có cậu là quen với cô ta

Trương Hoa lấy điện thoại ra gọi cho Ngô Tĩnh, quả nhiên tắt máy. Trương Hoa nói: “Cậu đừng vội, chúng ta có thể phân tích xem sao! Tại sao Ngô Tĩnh lại làm vậy, chắc chắn phải có động cơ!”

“Tiết lộ phương án kinh doanh cho đối thủ cạnh tranh chắc chắn sẽ được trả tiền, còn về chuyện tại sao lại xây dựng một đống rác thải internet kia thì tôi chưa nghĩ ra!”

“Với khả năng của Ngô Tĩnh, không đến nỗi tiết lộ phương án kinh doanh để kiếm tiền đâu, tôi cứ cảm thấy cô ấy không phải là loại người tham tiền, hay nói cách khác, không phải loại con gái vì tiền mà phạm pháp!”.

Cổ Vân Vân cười khẩy: “Con gái bây giờ có mấy ai không tham tiền? Chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì khó mà đoán được!”

Đang nói thì Ngô Tĩnh gọi lại. Trương Hoa nhìn thấy là số của Ngô Tĩnh thì bất ngờ lắm, vội nhận điện. Ngô Tĩnh nói: “Anh vừa gọi cho em, có phải đã về đến thành phố không?”

Trương Hoa hơi ngạc nhiên nhưng lập tức bừng tỉnh: Điện thoại bây giờ có chức năng này, người ngoài gọi đến thì phát hiện tắt máy, nhưng chủ nhân của nó lại có thể theo dõi các cuộc gọi đến như bình thường. Rõ ràng Ngô Tĩnh đã sử dụng loại điện thoại như thế này và cài đặt chức năng này.

Trương Hoa nói: “Ừ, anh đã về rồi!”

Ngô Tĩnh hỏi: “Có phải Cổ Vân Vân gọi anh về không? Em đang ở nhà, anh có thể dẫn cô ta đến bất cứ lúc nào!”

Trương Hoa ngắt điện thoại, Cổ Vân Vân hỏi: “Là Ngô Tĩnh à?”

“Đúng thế, nghe giọng có vẻ rất bình thản!”

Cổ Vân Vân sốt ruột hỏi: “Cô ta nói thế nào?”

“Cô ấy ở nhà chờ chúng ta”.

Lúc Trương Hoa chuẩn bị đưa Cổ Vân Vân đi thì Cổ Vân Vân chợt do dự, nói đợi một lát nữa hãy đi. Trương Hoa nói: “Chẳng phải cậu đang sốt ruột muốn tìm cô ấy sao? Sao giờ lại hết sốt sắng thế?”

Cổ Vân Vân nói: “Đột nhiên tôi lại thấy sợ cô ta, nếu đúng là cô ta, ngoài việc trừng phạt cô ta bằng pháp luật ra thì còn làm được gì nữa chứ? Cô ta đâu thể bù đắp về kinh tế để giải quyết nguy cơ của tập đoàn!”

“Kiểu gì thì cũng phải đi, phải làm rõ sự việc đã!”

Lúc gần đến chỗ Ngô Tĩnh, Cổ Vân Vân nói: “Cô ta ở rất gần chỗ cậu à?”

Trương Hoa nói: “Đúng thế!”

Cổ Vân Vân ngồi dựa lưng vào ghế, đột nhiên nói: “Có thể qua nhà cậu ngồi một lát được không? Tôi muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới đi!”

Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân giây lát rồi lại lái xe về. Cổ Vân Vân vào phòng liền nhìn thấy quần áo của Trần Dĩnh phơi ngoài ban công, chỉ có điều giờ cô chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến những chuyện này nữa.

Cổ Vân Vân nói: “Thật ngại quá, tôi muốn nằm nghỉ một lát, tôi tìm Ngô Tĩnh mãi mà không được nên đầu óc cứ căng như dây đàn, giờ thoải mái hơn mới thấy hơi mệt mỏi!”

Nhìn Cổ Vân Vân nằm xuống ghế sô pha là ngủ luôn, Trương Hoa thầm nghĩ: Có lẽ mấy hôm nay cậu ta đã không được ngủ rồi! Trương Hoa lay lay Cổ Vân Vân, nói: “Lên giường nằm một lúc đi, khi nào cậu dậy thì chúng ta đi!”

Buổi sáng Trần Dĩnh đến công ty nhưng không gặp Trương Hoa, thế nên hỏi các nhân viên khác. Có người nói mới sáng ra Trương Hoa đã cùng tổng giám đốc ra ngoài rồi. Cứ nhắc đến Cổ Vân Vân là trong lòng Trần Dĩnh lại thấy bất an. Đối với Cổ Vân Vân, Trần Dĩnh vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi kì lạ.

Mãi đến lúc gần hết giờ làm mà vẫn không thấy Trương Hoa và Cổ Vân Vân về công ty, Trần Dĩnh do dự hồi lâu rồi gọi cho Trương Hoa, hỏi anh đang ở đâu, tối có về nhà ăn cơm không?

Trương Hoa đang ngồi trong phòng khách xem ti vi, đợi Trần Dĩnh nói xong liền bảo: “Anh đang đi có việc ở bên ngoài, tối nay không về ăn cơm đâu!” Cúp điện thoại, Trương Hoa vội vào phòng gọi Cổ Vân Vân dậy, anh không muốn Trần Dĩnh về nhà nhìn thấy sẽ

Xem ra Cổ Vân Vân đã mất ngủ cả đêm nên lúc này ngủ rất say, Trương Hoa khó khăn lắm mới đánh thức Cổ Vân Vân dậy được. Nhân lúc Cổ Vân Vân đi rửa mặt, anh liền sửa sang lại chăn mền cho gọn gàng.

Sau khi xuống tầng, Trương Hoa nói: “Có cần ăn gì rồi mới đi không?”

Cổ Vân Vân đáp: “Không cần, tôi không muốn ăn!”

Lúc gõ cửa, Ngô Tĩnh ra mở cửa rất nhanh. Trương Hoa nhìn Ngô Tĩnh lúc này, cảm giác vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt cô, xem ra mấy hôm nay cô cũng không được nghỉ ngơi tử tế. Cổ Vân Vân bước vào, nhìn căn phòng một lát rồi nhìn sang Ngô Tĩnh, lạnh lùng nói: “Xem ra tôi đã đánh giá thấp cô rồi, cô tiếp cận bố tôi mục đích là để hủy hoại tập đoàn của chúng tôi phải không?” Ngô Tĩnh bình thản ngồi xuống giường, sau đó nhìn Cổ Vân Vân, bình thản nói: “Có lẽ em nên gọi chị là chị gái!”

Cả Trương Hoa và Cổ Vân Vân đều ngạc nhiên nhìn Ngô Tĩnh. Trương Hoa vội hỏi: “Em nói vậy có ý gì?”

Ngô Tĩnh nhìn Trương Hoa cười: “Sở dĩ em chờ anh về mới chịu gặp họ là vì, thứ nhất, để cho họ thấy anh hoàn toàn không hay biết chuyện này, vì vậy mọi chuyện đều không liên quan đến anh. Thứ hai, em không có nhiều bạn, anh là người duy nhất đáng để em tin tưởng!”

Trương Hoa nói: “Nói những chuyện này làm gì, lời em vừa nói có ý gì?”

Ngô Tĩnh cười cười không nói. Trương Hoa nhìn sang Cổ Vân Vân rồi kéo Ngô Tĩnh ra ngoài ban công, hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì thế?”

Ngô Tĩnh cười chua xót: “Cũng giống như tình tiết của rất nhiều bộ phim truyền hình, em là đứa con riêng bị người ta vứt bỏ, sau đó mẹ em đã bỏ đến một nơi rất xa xôi và chật vật với sự sinh tồn, em cứ hi vọng đây chỉ là tình tiết trong những bộ phim, đáng tiếc nó lại xảy ra với em!”

Trương Hoa nghe xong liền nghẹn lời, Ngô Tĩnh lại cười nhạt nói: “Thứ duy nhất ông ấy để lại cho em chỉ là một tấm ảnh, lúc đầy tháng mẹ đã bế em chụp ảnh chung với ông ấy!”

Mắt Ngô Tĩnh nhìn ra xa xăm, nói: “Nếu anh từ nhỏ đã bị người khác chửi mắng là đồ con hoang, nếu như khi anh lên cấp hai vừa phải đi học vừa phải nhặt phế liệu sống qua ngày; nếu như khi lên đại học anh thậm chí còn chẳng có thời gian để ngủ, phải dựa vào những công việc làm thêm liên tiếp để kiếm tiền đi học, nếu như anh chỉ biết khóc cùng mẹ anh mỗi dịp lễ tết, nếu như khi mẹ anh qua đời anh không thể mai táng cho bà được tốt nhất, anh sẽ hiểu vì sao em hận ông ấy!”

Ngô Tĩnh quay đầu lại nhìn Trương Hoa, nói: “Anh biết không? Năm nay ăn tết ở nhà anh là lần duy nhất em được tận hưởng bữa cơm giao thừa đúng kiểu nhất, mẹ anh bảo em gọi điện về báo bình an với gia đình, em chỉ có thể cầm điện thoại ra ngoài đi loanh quanh một lúc, bởi vì em chẳng biết gọi cho ai cả!”

Nước mắt Ngô Tĩnh trào ra. Trương Hoa trầm ngâm nhìn cô, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô rơi lệ. Ngô Tĩnh lại nói: “Hồi đầu em bảo Lưu Vân Đông vào tập đoàn là hi vọng anh ta có thể từ từ thăng chức, giúp em có cơ hội tiếp xúc với ông ấy, về sau tình cờ gặp anh, cảm thấy có thể thông qua anh để tiếp xúc với ông ta, nhưng chưa có gì thay đổi thì anh đã rời công ty điện tử Triết Đông rồi. Nói thực lòng, mấy năm nay trái tim em đã dần bình tĩnh lại, em cũng từng nghĩ sẽ tha thứ cho ông ấy, nhưng về sau anh đến tìm em lần nữa, khiến em lại nhìn thấy có cơ hội tiếp xúc để trả thù ông ta!”

“Xem ra mọi sai lầm đều bắt nguồn từ anh”.

“Không liên quan gì đến anh, sai lầm không phải ở anh! Đã đến lúc đi gặp ông ấy rồi! Anh đi cùng em nhé! Em biết anh từng đến đó”.

Cổ Vân Vân ở đằng sau nghe hết những chuyện này, tâm trạng cực kì phức tạp, vừa oán hận Ngô Tĩnh lại vừa thương cảm cho cô.
 

Bình luận

Back to Top