|
|

Chương 28


1.

Trương Hoa lúc này đã chẳng còn sức lực mà giải thích mọi chuyện. Trong lúc anh đang quay cuồng, đắm chìm trong những suy nghĩ mông lung của mình, bên cạnh việc vô tình làm tổn thương người khác, bản thân anh cũng không hề cảm thấy vui vẻ. Ít nhất thì Trương Hoa của lúc này đang như vậy.

Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ làm tổn thường Cổ Vân Vân, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ thử chấp nhận Cổ Vân Vân. Sai lầm duy nhất là anh không bày tỏ rõ lòng mình với Cổ Vân Vân. Đương nhiên, còn một sai lầm khác, đó là chuyện quan hệ với Cổ Vân Vân lúc say rượu, điều đáng ghét hơn nữa đó lại là lần đầu tiên của Cổ Vân Vân.

Nhưng làm thế nào để giải thích tất cả chuyện này với Cổ Vân Vân đây? Rõ ràng không thể. Nên giải thích như thế nào? Trương Hoa cực kì mơ hồ, anh không rõ rốt cuộc phải làm thế nào để bày tỏ lòng mình với Cổ Vân Vân mà không làm cô tổn thương?

Trong khi đó, tâm trạng của Cổ Vân Vân cực kì phức tạp, cô không ngờ Trương Hoa lại đột nhiên có quan hệ tình cảm với một cô gái khác. Đây không phải là Trương Hoa mà cô quen biết, chẳng nhẽ trước đây cô chưa hiểu rõ về Trương Hoa? Hay là Trương Hoa sau khi ly hôn đã thay đổi?

2.

Cho dù thế nào, sự việc nhất định phải giải quyết, vì vậy Cổ Vân Vân lên tiếng trước: “Rốt cuộc đặt tôi vào vị trí nào trong lòng cậu? Hay nói thẳng ra là cậu có thích tôi không?”

Câu hỏi này nhằm thẳng vào chỗ khó nói của Trương HoaNếu như nói anh chưa bao giờthích cô, vậy tại sao lại để cô hiểu lầm đến tận bây giờ?

Nếu nói mình từng thích cô, đó rõ ràng càng là một cách làm sai lầm. Nhưng sự việc sớm muộn gì cũng phải xảy ra, sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Vì vậy sau khi bình tĩnh lại, anh vẫn quyết định sẽ nói tình cảm thật sự của mình với Cổ Vân Vân.

Cổ Vân Vân nghe xong liền nói: “Ý của cậu là cậu với tôi sẽ không có bất cứ kết quả gì?”

“Có thể nói là như thế, bởi vì tôi luôn không muốn làm tổn thương cậu nên mới không biết phải mở miệng ra sao.”

Cổ Vân Vân lớn tiếng: “Nhưng cậu đã làm tổn thương tôi rồi đấy, nếu cậu không thích tôi, tại sao còn quan hệ với tôi? Cậu phải hiểu rằng đó là lần đầu của tôi!”

Không đợi Trương Hoa kịp giải thích, Cổ Vân Vân đã nói tiếp: “Nếu cậu đã không thích tôi, tại sao cứ tạo cho tôi ảo giác, tại sao không nói trước cho tôi biết? Để í, tôi cũng không mãi ôm cái suy nghĩ này, cũng sẽ không có bất cứ tổn thương nào!”

“Tôi biết là tôi không đúng, tôi rất xin lỗi vì chuyện đó. Nhưng lần ấy là do tôi hoàn toàn mất đi ý thức nên mới gây ra chuyện đó; đương nhiên không phải tôi đang viện cớ, chỉ là tôi cảm thấy vô cùng có lỗi!”

3.

Cổ Vân Vân cười khẩy: “Cảm thấy có lỗi thì có tác dụng gì?”

Trương Hoa thực sự không biết phải đối mặt thế nào với những chuyện này, nhưng có một điều anh có thể khẳng định đó là bản thân anh sẽ không vì lần đầu tiên của Cổ Vân Vân mà lấy cô làm vợ để gánh vác trách nhiệm, bởi vì như vậy sẽ làm tổn thương cả hai, hôn nhân là cuộc sống chung lâu dài, có quá nhiều vấn đề trong đó.

Cổ Vân Vân thấy Trương Hoa không nói gì, chỉ cười khẩy nói: “Cổ Vân Vân này không phải là không ai thèm, với điều kiện của tôi, người muốn theo đuổi tôi không hiếm, tôi cũng không nhất định phải lấy cậu bằng được! Chỉ là hôm nay tôi thật sự quá thất vọng, hành vi của cậu khiến tôi có cảm giác khinh thường! Cậu yên tâm, tôi không phải là Kỉ Oanh, sẽkhông ngốc nghếch chờ đợi cậu, bám riết lấy cậu đâu!”.

Mãi cho đến khi Cổ Vân Vân tức tối lao ra ngoài và đóng sầm cửa lại, Trương Hoa vẫn ngồi ngây ra đó. Một phần cảm thấy nhẹ nhõm vì hòn đá tảng đè nặng trong lòng đã được gạt đi, mặt khác lại cảm thấy một sự trống trải và áp lực đè nặng trong tim.

Khi Lí Dương Uy về, Trương Hoa vẫn ngồi không nhúc nhích ở trên ghế, anh không rõ bản thân mình nên làm gì tiếp theo, thậm chí không rõ mình nên cân nhắc chuyện gì?

nhìn Trương Hoa, hỏi: “Có chuyện gì thế? Bộ dạng làm sao thế kia?”

Trương Hoa ngẩng đầu nhìn Lí Dương Uy: “Qua đây, uống với tôi nào!”

Đối với Trương Hoa mà nói, cách tốt nhất bây giờ là uống cho đến khi không thể nghĩ ngợi được gì nửa thì thôi, sau đó ngủ ngon lành một giấc, tất cả mọi việc cứ để sáng mai tỉnh dậy rồi tính.

4.

Trương Hoa cứ thấp thỏm ngồi trong phòng, lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa văn phòng. Anh không rõ hôm nay, khi Cổ Vân Vân đến thì sẽ có chuyện gì xảy ra, hay nói một cách cụ thể là anh không biết sẽ có sự việc khó xử nào xảy ra?

Một mặt anh hi vọng cô mau mau đến để sớm đối mặt với những chuyện này, mặt khác anh lại hi vọng cô đến muộn một chút. Tm trạng mâu thuẫn cứ biến đổi theo tiếng bước chân vọng vào bên ngoài cửa.

Đáng tiếc là từ sáng cho đến tận lúc hết giờ làm, Cổ Vân Vân vẫn không xuất hiện. Chuyện này rất hiếm khi xảy ra, mặc dù giờ giấc đi làm của Cổ Vân Vân đến công ty thường rất lung tung, nhưng ngoài một số trường hợp đặc biệt ra, ngày nào cô cũng đến công ty ngồi, trường hợp nghỉ không có lí do đặc biệt này rất bất thường.

Suốt mấy ngày liền, Cổ Vân Vân không xuất hiện. Trương Hoa mấy lần không nén được định gọi điện hỏi thăm nhưng cuối cùng lại thôi. Hôm nay, Phùng Lâm Hàn đột nhiên gọi Trương Hoa vào văn phòng. Đợi Trương Hoa vào văn phòng rồi, Phùng Lâm Hàn bảo anh đóng cửa lại.

Trương Hoa quay lại đóng cửa, sau đó ngồi vào ghế: “Giám đốc Phùng, có chuyện gì mà bí mật thế?”

Phùng Lâm Hàn nhìn Trương Hoa hồi lâu rồi nói: “Cậu và Vân Vân xảy ra chuyện gì đúng không?”

Trương Hoa chỉ cười nói: “Chẳng có chuyện gì cả, rất bình thường!” Phùng Lâm Hàn nói: “Vân Vân mấy ngày rồi không đến công ty, tôi cảm thấy hơithường nên đặc biệt để ý đến tình hình của cô ấy. Sáng nay hay tin mấy hôm nay mẹ cô ấy bắt đầu sắp xếp cho cô ấy đi xem mắt!”

“Hóa ra là thế à!” - Nói rồi Trương Hoa thở dài.

Phùng Lâm Hàn nhìn phản ứng của Trương Hoa, vô cùng kinh ngạc nói:

“Nếu chẳng phải hai người có mâu thuẫn, tại sao Vân Vân lại đi xem mắt?”

5.

Trương Hoa cười cười, không biết nên trả lời Phùng Lâm Hàn ra sao. Phùng Lâm Hàn nói: “Đàn ông mà, nhận sai là được rồi, cô ấy chẳng qua chỉ là làm bộ làm tịch cho cậu thấy thôi, khiến cậu phải căng thẳng đấy mà!”

Phùng Lâm Hàn không hiểu rõ tình hình. Theo như phán đoán của anh ta, hai người đã xảy ra mâu thuẫn, Cổ Vân Vân cố ý bày trò này để khiến Trương Hoa phải lo lắng. Trương Hoa hiểu rõ suy nghĩ của Phùng Lâm Hàn, nhưng lại không thể giải thích cho, chỉ biết cười như mếu.

Phùng Lâm Hàn nhìn bộ dạng khó xử của Trương Hoa, còn tưởng lời nói của mình có tác dụng, bèn nói thêm: “Tôi chỉ khuyên thế thôi, còn làm thế nào thì tùy cậu!”

Nhìn theo bóng Trương Hoa ra khỏi văn phòng mình. Phùng Lâm Hàn chắc mẩm trong lòng Trương Hoa sẽ rất cảm kích mình. Trong mắt anh ta, Trương Hoa và Cổ Vân Vân thành đôi là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, con gái thỉnh thoảng có dỗi hờn, làm nũng cũng là chuyện thường tình.

Trương Hoa về văn phòng, một mặt cảm thấy rất nhẹ nhõm, mặt khác lại thấy hơi hụt hẫng. Ngoài ra, anh đang nghĩ, một khi người trong công ty biết Cổ Vân Vân đi xem mắt sẽnhìn anh như thế nào?

Ngẫm nghĩ một hồi anh quyết định không nghĩ nữa, d chuyện này sớm muộn cũng phải xảy ra, sớm muộn gì cũng phải nghĩ cách giải quyết. Nghĩ lại thấy mình đi công tác về đã bao ngày mà vẫn chưa về thăm bố mẹ. Rồi anh lại nghĩ đến Trần Dĩnh, nghĩ đến đứa bé trong bụng cô, đột nhiên trong lòng anh dấy lên một cảm xúc, rất muốn sờ vào bụng Trần Dĩnh, cảm nhận những cử động của đứa bé.

Bản thân anh cũng chưa bao giờ chơi với trẻ con, hồi mới kết hôn anh thường nghĩ, đợi Trần Dĩnh có bầu, mỗi ngày anh sẽ nghe xem đứa bé đang làm gì. Rồi Trương Hoa chợt bừng tỉnh, anh tự cười nhạo mình, sao lại nghĩ đến những chuyện này trong văn phòng nhỉ.

6.

Lúc Trương Hoa nói với Phùng Lâm Hàn xin nghỉ vài ngày, Phùng Lâm Hàn lập tức đồng ý, còn nói: “Cứ nghỉ ngơi vài hôm, giải quyết cho xong chuyện riêng đi!” Trương Hoa biết Phùng Lâm Hàn đang hiểu nhầm anh xin nghỉ đề giải quyết chuyện riêng với Cổ Vân Vân, nhưng anh cũng không giải thích.

Buổi chiều Trương Hoa về nhà sớm, chuẩn bị ít quần áo và đồ dùng hàng ngày, sau đó nhắn tin cho Lí Dương Uy bảo về thăm nhà mấy hôm. Lần nào về nhà bố mẹ, dường như anh cũng có thói quen đến công ty của Trần Dĩnh trước, sau đó cả hai cùng về nhà. Lần nàyTrương Hoa cũng như vậy.

Bởi vì đến sớm, cũng không báo trước cho Trần Dĩnh, nên anh phải ngồi bên ngoài chờ. Trong lúc ngồi không, anh gọi điện thông báo với bố mẹ. Mẹ anh nhận được điện thoại mừng lắm: “Thế thì đón cái Dĩnh về rồi hai đứa nhân tiện đi chợ mua ít đồ ăn nhé, hôm nay mẹ không muốn đi chợ!”

Trần Dĩnh ra khỏi công ty, nhìn thấy Trương Hoa liền cười bảo: “Sao lần nào anh cũng đột ngột xuất hiện vậy?”

“Anh đột nhiên muốn về thăm bố mẹ thôi!”

“Anh mang những thứ này làm gì?”

“Anh xin nghỉ mấy hôm, về nhà nghỉ ngơi vài ngày”.

“Nghỉ ở nhà vài hôm cũng tốt, đitác chắc là mệt lắm nhỉ!”

Trên taxi, Trương Hoa nói: “Mẹ bảo anh mua ít thức ăn về, chúng ta đi siêu thị hay là đi chợ?”

Trần Dĩnh nói: “Đi chợ đi, mẹ thích thực phẩm ở chợ hơn!”

“Thế cũng được, nhưng mà mua cái gì em tự quyết nhé, ngày nào cũng ở nhà, biết rõ mẹ cần gì hơn là anh!”

7.

Ở chợ, có rất nhiều chủ sạp hàng biết Trần Dĩnh, rõ ràng là cuối tuần cô hay đi chợ với mẹ. Mà Trần Dĩnh cũng biết rất rõ mua cái gì, mua ở cửa hàng nào.

Trương Hoa cảm thấy rất kì lạ. Trước đây, lúc còn ở thành phố, hai người cũng thường xuyên đi chợ mua thức ăn, nhưng do Trần Dĩnh không biết làm cơm nên mua cái gì đều do Trương Hoa quyết định, Trần Dĩnh chỉ đứng bên cạnh nhìn. Giờ đến lượt anh là người đứng nhìn, còn Trần Dĩnh thì rất thành thạo trong việc mua bán.

Có một vài chủ hàng còn nói với Trần Dĩnh: “Trước toàn thấy đi với mẹ chồng, lần này đích thân chồng đưa đi ả?”

Trần Dĩnh chỉ cười không nói gì. Một vài bà chủ hàng còn hỏi thăm đứa bé trong bụng Trần Dĩnh, sau đó bảo Trương Hoa: “Cậu thật là có phúc, vợ mang bầu đã có mẹ chăm sóc!”lần này đổi lại là Trương Hoa cười như mếu, cũng không giải thích điều gì.

Mỗi lần mua một món gì đó Trương Hoa đều hỏi có đủ không. Trần Dĩnh lại bảo đủ rồi,không nên mua quá nhiều. Lúc về nhà, mẹ anh đang nấu cơm. Trương Hoa mang túi đồ vào bếp cho mẹ, liền hỏi: “Chẳng phải có thức ăn rồi sao mẹ?”

“Mẹ sợ không đủ, hơn nữa mua nhiều một chút để ngày mai ăn cũng được mà!”

Trương Hoa không nói gì, mang đồ của anh vào phòng Nhã Vận. Trần Dĩnh vào bếp giúp mẹ Trương Hoa. Trần Dĩnh cũng cảm thấy lạ liền hỏi: “Trong nhà chẳng phải có bao nhiêu là thức ăn rồi, sao mẹ còn bảo chúng con đi mua?”

Mẹ Trương Hoa cười nói: “Con ngốc lắm, mẹ là muốn thằng Hoa đi chợ với con, nếu không lấy đâu ra cơ hội cho hai đứa đi riêng với nhau!”

8.

Buổi tối lúc ăn cơm, Trương Hoa uống rất nhiều rượu. Bố Trương Hoa nói: “Uống ít thôi, sao tự nhiên hôm nay uống nhiều thế?”

“Ngày mai con không đi làm nên không sao!” - Nói rồi anh mới phát hiện ra bởi dạo này hay đi công tác, phải đi tiếp khách nhiều nên tửu lượng của anh đã khá hơn hẳn.

“Đừng nghe bố con, cứ uống đi, trong nhà thiếu gì rượu!” - Mẹ Trương Hoa vừa nói vừa nhìn sang Trần Dĩnh: “Cho dù có uống say cũng có người chăm sóc”.

Trần Dĩnh nhìn mẹ Trương Hoa rồi ngoảnh đầu nhìn Trương Hoa, sau đó cúi gằm mặt ăn cơm.

Thấy mẹ nói thế, Trương Hoa thôi không uống nữa. Buổi tối, Trương Hoa hỏi Trần Dĩnh đang ngồi trong phòng khách xem ti vi: “Cái máy tính của Nhã Vận có phải gõ pass vào nữa không?”

Trần Dĩnh liền nói: “Để em bảo anh pass, anh ở nhà mấy ngày, hơn nữa em cũng đâu thểđang đi làm lại chạy về nhập pass cho anh được!”

Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh, cảm thấy rất kì lạ, trước đây Trần Dĩnh không bao giờ nói những lời như thế này, chẳng nhẽ ở với mẹ lâu, tính cách hài hước, thẳng thắn của mẹ đã ảnh hưởng đến cô ấy?

Sáng hôm sau, Trần Dĩnh thức dậy không thấy Trương Hoa đâu, cũng không tiện hỏi mẹ xem Trương Hoa đã dậy chưa. Đến lúc ăn sáng, Trần Dĩnh thỉnh thoảng vẫn nhìn quanh. Mẹ Trương Hoa thấy Trần Dĩnh như thế liền cười bảo: “Không cần nhìn nữa, nó vẫn chưa dậy, chắc là tối qua chơi điện tử đến khuya nên sáng không dậy nổi!”

Lúc Trần Dĩnh đi làm, mẹ Trương Hoa bảo: “Hết giờ làm mẹ bảo thằng Hoa đi đón con!"

Trần Dĩnh vội nói: “Không cần đâu mẹ!”

“Cái gì mà không cần với có cần, cứ như thế đi, nó dám không nghe lời mẹ chắc?”.
 

Bình luận

Back to Top