|
|

Chương 72


1.

Lúc đến, Cổ Vân Vân đã xem danh sách các bàn tiệc của bạn học cũ. Lúc nhìn thấy bàn tiệc của Trương Hoa, cô còn nhìn thấy tên của Trần Dĩnh. Lúc ấy trong đầu cô hơi kinh ngạc, cứ lo sợ chuyện Trần Dĩnh ở chung với Trương Hoa là có thật.

Bởi Kỉ Oanh và Lí Dương Uy bận tối mắt tối mũi ở bên dưới đại sảnh nên cô cũng không tiện hỏi họ. Cổ Vân Vân vốn định xuống lầu chờ Trương Hoa nhưng cuối cùng đành thôi, sợ lúc xuống chờ Trương Hoa sẽ thấy Trương Hoa và Trần Dĩnh cùng đến thật.

Thực ra Trương Hoa và Trần Dĩnh vừa bước vào, Cổ Vân Vân đã nhìn thấy rồi, là đã chuẩn bị kĩ lưỡng trước khi đến, Trương Hoa ôm con gái, Trần Dĩnh quàng tay anh, một gia đình cùng đến sao có thể không gây sự chú ý cơ chứ? Huống hồ Cổ Vân Vân vẫn luôn để ý chỗ cửa ra vào.

Trong lòng Cổ Vân Vân vô cùng bối rồi, khi chính mắt nhìn thấy Trương Hoa và Trần Dĩnh cùng bước vào, tâm trạng vô cùng phức tạp của cô chuyển sang bình tĩnh. Nhìn thấy những cảnh này rồi, cô cuối cùng đã có thể xác nhận được nghi vấn bấy lâu nay, cũng hiểu rõ được bước tiếp theo nên làm gì. Cổ Vân Vân giả vờ như không nhìn thấy họ, mải mê cười nói với bạn bè.

Lúc mới bắt đầu hôn lễ, các bạn đều rất an phận, về cơ bản không đứng lên đi lại lộm nhộm. Nhưng buổi tiệc diễn ra được một lúc, nhưng người quen bắt đầu đi chúc rượu nhau. Đám bạn học của Trương Hoa thì khỏi phải nói, bọn họ liên tục đến chúc rượu ở các bàn khác, những bạn học ở bàn khác cũng lại qua bàn họ chúc rượu.

Trương Hoa không biết là bởi vì có Trần Dĩnh ở bên cạnh hay là vì nguyên nhân khác mà anh không rời khỏi bàn. Trần Dĩnh nói với Trương Hoa: “Anh cũng đi qua các bàn khác với họ đi, bạn cũ khó khăn lắm mới có dịp tụ tập!”

Trương Hoa đi rồi, bàn này gần như chỉ còn lại mấy người phụ nữ với nhau.

2.

Khi cả bọn ngồi trong bàn, gần như chỉ toàn đàn ông nói chuyện với nhau, giờ còn lại mấy người phụ nữ, đề tài nói chuyện trở nên thoải mái hơn nhiều. Có người nói với Trần Dĩnh: “Trông chị rất là sang, chị làm việc ở đâu thế?”

Trần Dĩnh cười cười đáp: “Trước tôi làm tài vụ, giờ nghỉ việc ở nhà, mở hai cửa hàng hoa nho nhỏ!”

Lại có người hỏi: “Tên cửa hàng là gì thế?”

Trần Dĩnh nói: “Cửa hàng hoa tươi và quà tặng Tỉnh Tỉnh”

Một người trong đám nói: “Không phải chứ, tôi từng đặt hoa và quà ở cửa hàng hoa này đấy, không ngờ là của chị mở à?”

Trần Dĩnh cười nói: “Lần sau cần mua hoa tươi hay quà tặng gì cứ nói trực tiếp với tôi nhé, tôi sẽ bảo nhân viên đưa hàng đến tận nơi!”

“Sao chị lại lấy tên là Tỉnh Tỉnh

Trần Dĩnh mỉm cười, nhìn con gái đang chộp lấy đôi đũa ở trên bàn: “Con gái tôi tên ở nhà là Tỉnh Tỉnh, vì vậy bố cháu đã lấy tên này đặt cho cửa hàng đấy ạ!”

Mấy người kia ngưỡng mộ nói: “Hai người thật là hạnh phúc, Trương Hoa là giáo viên hướng dẫn, chị lại làm ăn khấm khá thế, hai người còn có đứa con gái dễ thương thế này!”

Trần Dĩnh mỉm cười, đột nhiên cảm thấy mình và Trương Hoa rất hạnh phúc, dường như cô quên đi rằng hai người đã ly hôn rồi.

Con người chắc đều như vậy. lúc tụ tập thường dễ bị thu hút bởi những người được cho là thành đạt, cũng rất thích nói chuyện với những người đó. Vì vậy khi Trương Hoa về bàn, anh cảm thấy rất kì lạ vì thái độ của mấy người phụ nữ kia đối với Trần Dĩnh rất tốt, hơn nữa có chuyện gì cũng nói với Trần Dĩnh.

Trần Dĩnh đưa con gái cho Trương Hoa, nói: “Anh ôm Tỉnh Tỉnh hộ em, em đi vệ sinh một chút!”

Bàn của Trương Hoa cách không xa nhà vệ sinh. Trên đường ra nhà vệ sinh có đi qua mấy bàn tiệc của bạn học Trương Hoa, đặc biệt là phải đi qua bàn của Cổ Vân Vân.

Trương Hoa nhìn theo Trần Dĩnh, hi vọng cô sẽ đi vòng qua những bàn tiệc ấy, đặc biệt là bàn tiệc của Cổ Vân Vân. Mấy phụ nữ cùng bàn của Trương Hoa cười bảo: “Chị ấy chỉ đi vệ sinh mà anh cũng sợ bị người khác cướp mất à?”

Trương Hoa ngoảnh đầu lại cười ái ngại.

3.

Những người phụ nữ ngồi cũng bàn tiệc nói với Trương Hoa: “Anh chị thật là hạnh phúc!”, Trương Hoa vừa cười nói đối phó với họ, vừa thỉnh thoảng ngoảnh đầu theo Trần Dĩnh. Không biết là Trần Dĩnh không rõ bàn tiệc của bạn học Trương Hoa ở đâu hay là cố ý không né tránh mà dường như cứ có ý đi ngay cạnh mấy cái bàn ấy.

Có người ban nãy sang bàn chúc rượu lên tiếng gọi Trần Dĩnh, nói đùa bảo: “Có phải em dâu qua mời rượu bọn anh không?”, Trần Dĩnh cũng mỉm cười nói: “Có Trương Hoa đại diện là được rồi, phụ nữ ai dám uống với các anh!”

Nhưng bọn họ không đồng ý, nói: “Ban nãy Trương Hoa đã qua đây uống rượu, nói em dâu mở chuỗi cửa hàng hoa tươi, cũng coi như là nữ trung hào kiệt rồi, ít nhất cũng phải uống một li rồi hãy đi chứ!”

Trần Dĩnh đành phải mời họ một ly.

Trương Hoa nhìn thấy Trần Dĩnh bị mấy bàn liên tiếp chặn lại mời rượu, cũng không hiểu tại sao Trần Dĩnh lại đột nhiên được bạn bè mình coi trọng thế, chẳng nhẽ vì hôm nay dẫn con gái đến? Hay là bởi vì hôm nay Trần Dĩnh ăn diện rất thu hút?

Một người phụ nữ ngồi cùng bàn cười nói: “Anh đừng lo, chị ấy cũng coi như là một phụ nữ mạnh mẽ, vài ly chắc không thành vấn đề!”

Trương Hoa chỉ biết cười gượng mà không biết nói gì. Nhìn thấy Trần Dĩnh sắp đi đến bàn của Cổ Vân Vân, anh lại trở nên vô cùng căng thẳng. Trương Hoa tin chắc Cổ Vân Vân đã chú ý đến Trần Dĩnh từ lâu vì Trần Dĩnh đã liên tục bị mời rượu ở mấy bàn tiệc đi, không thể nào Cổ Vân Vân không nhìn thấy.

Trương Hoa chỉ duy nhất không đến bàn của Cổ Vân Vân mời rượu. Trong lòng anh thầm nghĩ, với tính cách của Cổ Vân Vân, chắc chắn cô sẽ chạy đến các bàn khác uống rượu, thế nhưng hôm nay sao cứ ngồi yên tại chỗ thế.

Trương Hoa nhìn thấy Trần Dĩnh liên lục bị bạn mình mời rượu, trong đầu chợt nảy lên một ý nghĩ, đó là vì Cổ Vân Vân mặc dù xuất thân đài các nhưng trong những buổi tụ tập kiểu này thường không được coi trọng, còn Trần Dĩnh thì dường như dễ hòa nhập hơn.

4.

Cổ Vân Vân nhìn thấy Trần Dĩnh bị các bạn học chặn lại mời rượu, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu nhưng cứ giả bộ như không nhìn thấy. Thấy Trần Dĩnh càng lúc càng đền gần bàn mình, cô càng muốn giả bộ như không thấy.

Nhưng đã có cô bạn học cùng Cổ Vân Vân để ý đến chuyện này. Thấy Trần Dĩnh đến gần liền nói với nhưng người khác: “Đấy là vợ của ai thế? Sao có cảm giác mấy bàn kia đều biết cô ấy thế?”

Có người lên tiếng: “Chắc là đến cùng Trương Hoa đấy!”, lại có người khác nói: “Hình như tôi nghe nói Trương Hoa kết hôn chẳng bao lâu sau thì ly hôn rồi mà, thế thì cô này là vợ hay là bạn gái mới à?”

Một người khác nói: “Trên tay Trương Hoa còn ôm một đứa bé, xem tuổi tác của nó thì đây chắc là vợ cũ, có thể họ đã phục hôn rồi!

Phụ nữ có lẽ là như vậy, thích ngồi tán chuyện phiếm. Cổ Vân Vân là người biết rõ tình hình nhất nhưng không thể nói chuyện gì. Nhưng đám bạn học cứ ngồi bàn tán về Trần Dĩnh, cứ giả bộ như không nhìn thấy cũng không được, nên cô đành ngẩng đầu nhìn về phía Trần Dĩnh.

Lúc Cổ Vân Vân ngẩng đầu nhìn Trần Dĩnh, Trần Dĩnh cũng đang nhìn cô. Trần Dĩnh mỉm cười, sau đó nói: “Chị Vân cũng ở đây à? Em với anh Trương Hoa ở bên kia, tí nữa có thời gian chị qua chỗ đó uống rượu nhé, em đi vệ sinh trước đây!”

Trần Dĩnh đi rồi đám bạn học liền hỏi Cổ Vân Vân: “Cậu quen cô ấy à?”, Cổ Vân Vân không nói gì. Có người nói: “A tôi nhớ ra rồi, hồi học đại học Vân Vân thầm thích Trương Hoa, không phải đang ghen đấy chứ?”

Người ngồi bên cạnh vỗ vai Cổ Vân Vân nói: “Với thân thế của Vân Vân thì tìm ai chẳng được, Trương Hoa đã là cái gì!”

Cổ Vân Vân đứng dậy nói: “Tôi chuẩn bị đi chúc rượu các bàn đây, ai muốn đi nào?”

5.

Lúc Trần Dĩnh về bàn, Trương Hoa không nén được tò mò hỏi: “Em nói gì với Cổ Vân Vân thế?”, Trần Dĩnh liền nói: “Chẳng có gì cả, chỉ chào hỏi xã giao thôi!”

Lúc này mấy người đàn ông cùng bàn tiệc cũng đã về vị trí, vội nói: “Có thầm thì gì thì để về nhà nhé, giờ đang là lúc uống rượu!”, người ngồi bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng thế, em dâu đến các bàn khác uống rượu mà ngồi đây không uống là không được!”

Trương Hoa liền nói: “Cô ấy không uống được, để tôi uống thay cô ấy!”, đám bạn học nói: “Không được, dù gì cũng phải uống một chút!”

Trần Dĩnh cười nói: “Hôm nay là đám cưới bạn học các anh, chẳng mấy khi có dịp vui, em sẽ uống với các anh một chút!”

“Đúng thế, có uống nhiều cũng sẽ có Trương Hoa cõng em về mà!”

Trương Hoa thấy Trần Dĩnh uống mấy cốc liền, sợ cô uống nhiều quá liền ghé vào tai cô thì thầm: “Hay là chúng ta về sớm đi, Tỉnh Tỉnh buồn ngủ rồi!”

Trần Dĩnh cũng biết mục đích mình đến đây đã đạt được liền nói: “Ừ, cứ nghe lời anh đi!”

Trương Hoa ôm con gái đứng dậy nói với các bạn: “Mọi người cứ vui vẻ đi, tôi dẫn con gái theo nên không tiện lắm, chúng tôi phải về sớm một chút!”

Trần Dĩnh cũng đứng dậy theo nói: “Có thời gian thì các anh đến nhà em chơi, em nhất định sẽ uống với các anh nhiều hơn!”

Đám bạn học cũng không nài ép, liền nói: “Nói được phải làm được đấy! Hôm nào bọn anh sẽ đến thật đấy!”

Trần Dĩnh liền nói: “Hoan nghênh các anh!”

Trương Hoa đi rồi còn ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Cổ Vân Vân đang uống rượu với các bàn khác anh chợt thấy lo lắng. Lí Dương Uy và Kỉ Oanh đang đứng ngoài cổng, bởi vì có một số khách đã ra về, hai người đang giúp họ hàng tiễn khách khứa.

Trương Hoa đến bên cạnh Lí Dương Uy nói: “Có thời gian thì để ý đến Cổ Vân Vân một chút, đừng để cô ấy uống nhiều!”

Lí Dương Uy vỗ vai anh nói: “Yên tâm đi, lát tôi bảo Kỉ Oanh nói với cô ấy!”

Trần Dĩnh đứng bên cạnh nói vài lời chảo hỏi xã giao với Kỉ Oanh.

6.

Sau khi lên xe, Trương Hoa hỏi: “Em không uống nhiều quá đấy chứ?”

Trần Dĩnh liền nói: “Vẫn ổn, em chỉ hơi chóng mặt thôi, có thể tại em vui quá nên cũng uống hơi nhiều!”

Trương Hoa hôm nay không uống nhiều, trước đây anh từng nói với Lí Dương Uy, đợi khi nào cưới anh ta sẽ uống say bét nhè. Trương Hoa thầm nhủ, lẽ nào là bởi vì Trần Dĩnh cũng có mặt?

Trương Hoa không rõ tại sao hiện giờ tâm trạng của mình lại trở nên rất bình thản, vốn tưởng Trần Dĩnh đột nhiên xuất hiện, bản thân mình sẽ vô cùng tức giận, không hiểu sao trong lòng lại thấy nhẹ nhõm hơn. Biểu hiện của Trần Dĩnh tối nay khiến anh rất bất ngờ. Trần Dĩnh bây giờ không chỉ thu hút ánh mắt của người khác mà còn dễ dàng hòa nhập vào môi trường xung quanh.

Đến tận sau khi tắm rửa và lên giường đi ngủ, trong đầu hiện lên cảnh tượng Trần Dĩnh và Cổ Vân Vân nói chuyện với nhau. Anh cũng đang phân tích những điểm khác biệt giưa họ, rõ ràng trong khả năng làm việc và xử lí các mối quan hệ xã hội, Trần Dĩnh hơn hẳn Cổ Vân Vân.

Trần Dĩnh xoa lưng dỗ con ngủ, thấy Trương Hoa không nói năng gì liền bảo: “Em đột nhiên đến đám cưới khiến anh không vui à?”

Trương Hoa nói: “Không có!”

“Thế sao anh chẳng nói gì với em cả!”

“Anh đang nghĩ tại sao bây giờ số lần em uống rượu càng lúc càng nhiều!”

Trần Dĩnh lại bước qua người con, nằm sát bên cạnh Trương Hoa, nói: “Như thế có tốt không, sau này nếu phải uống rượu nhất định em sẽ đi cùng với anh, nếu không có anh em tuyệt đối không uống!”

Trương Hoa liền nói: “Có uống hay không thì liên quan gì đến việc có anh đi cùng?”

“Đương nhiên là có rồi, đi cùng với anh cho dù có uống say cũng không sợ, nhưng lúc không có anh thì em không dám uống đâu!”

Lúc nói đến việc này, trong đầu Trần Dĩnh thoáng hiện lên hình ảnh của Lưu Huệ Anh.

Thấy Trương Hoa không nói gì, Trần Dĩnh khẽ bảo: “Thực ra không có anh em cũng chẳng có tâm trạng để uống rượu!”

Trần Dĩnh nói rồi liền vòng tay ôm Trương Hoa, bàn tay bắt đầu “hoạt động”. Tay vừa “hoạt động”, mặt Trần Dĩnh liền đỏ bừng, thầm nghĩ: “Chẳng nhẽ đàn bà uống rượu xong cũng giống như đàn ông sao?”
 

Bình luận

Back to Top