Vị trí hiện tại: Trang chủ > Đi Xem Mắt > Chương 17
|
|

Chương 17


Nhớ ngày đó, nếu Phương Nhan là sao chổi thì Bình Phàm chính là cái đuôi của sao chổi.

Chữ Phương Nhan rất đẹp, từng đạt giải quán quân viết thư pháp của cả nước, mà Bình Phàm vẽ tranh cũng không tệ, vì vậy mỗi lần lớp có bảng tin đều do hai người bọn họ chịu trách nhiệm, hơn nữa là còn cùng bàn, cho nên lúc đó đúng là như hình với bóng thật là bạn tốt của nhau.

Phương Nhan là mỹ nhân, ngũ quan không cần có nhiều xuất sắc, nhưng khí chất trong trẻo lạnh lùng cũng đủ đoạt mắt của người khác, không có chút tranh cãi nào được bầu làm lớp phó văn nghệ.

Mà Bình Phàm là tiểu bùn bên cạnh lớp phó văn nghệ.

Bùn cùng hoa[8], mặc dù chức năng cùng trình độ được hoan nghênh không giống nhau, nhưng vẫn như cũ có thể song song hưởng ứng lời kêu gọi. Là chủ nghĩa xã hội khoa học công cuộc thêm gạch tăng ngói nha, Bình Phàm an ủi mình như vậy, chưa từng sinh ra ghen ghét hay uất ức gì với Phương Nhan.

Nếu như không phát sinh chuyện kia, có khi bây giờ các cô vẫn là bạn tốt.

Trong văn phòng, Bình Phàm vừa gặm chocolate, vừa nhớ lại hồi ức.

Khí trời hơi nóng, chocolate có chút mềm ngấy, điểm nóng chảy quá thấp, chỉ có 36 độ đã không giữ vững được tư thái vĩnh cửu hoàn mỹ.

Xem ra, thứ gì tốt cũng không lâu dài, nhưng mà, cũng chính vì thế mới làm cho người ta cảm thấy đẹp.

Giống như hai lần tiếp xúc với Doãn Việt, mặc dù kết cục có chút đột nhiên ngừng lại, nhưng vẫn là một bông hồng nhỏ trong lịch sử xem mặt ảm đạm, như vậy là đủ rồi.

Bình Phàm là một cô gái tốt.

Đồng thời, người giới thiệu xem mắt cũng nhiệt tình, vừa mới nghỉ ngơi hai ngày, lại có người tìm đến cửa.

Lần này là cô giáo Lưu cùng nơi làm việc, nổi danh với chuyện luôn lấy bát quái làm nhiệt tâm, thấy bốn bề vắng lặng liền nhanh chóng bước đi thong thả đến trước mặt Bình Phàm, lấy giọng trầm thấp nói: "Cô giáo Mộ, gần đây cô có đối tượng rồi đúng không? Lần trước nhiều người thấy có một thanh niên anh tuấn lái xe tới đón cô tan làm, ôi chao, phát triển đến đâu rồi?"

Bình Phàm cả kinh thiếu chút nữa bị một ngụm chocolate sặc chết.

Lải nhải đến lải nhải đi, cô - một tiểu sói cái ngay cả mùi vị con dê non Doãn Việt kia còn chưa nếm được, cả người đang ngứa ngáy đây này, nhưng vậy thì sao?

Bình Phàm quyết định, kiên quyết không thể để cho chuyện xấu này truyền ra ngoài, nếu không mọi người còn tưởng Doãn Việt đá mình!

Nhãn châu - xoay động, thành thực mà nói số lần nói dối trong đời của Bình Phàm chỉ đến con số n (n

"Không phải, người đó là em họ của tôi."

Bình Phàm yên lặng nói xin lỗi, bạn học Doãn, thật xin lỗi, chiếm tiện nghi Hmm.

"Thì ra là em họ à, ôi chao, anh ta đã có chủ chưa? Vừa hay tôi có một đứa con gái của em họ, có thể thành một đôi hay không?" Cô giáo Lưu không muốn để nước phù sa Doãn Việt chảy ra ruộng ngoài.

"Có, có con luôn rồi." Bình Phàm nói một câu chặt đứt tình duyên giữa mặt than và con gái em họ.

"Thật đáng tiếc..." cô giáo Lưu đành trơ mắt nhìn nước phù sa Doãn Việt chảy vào ruộng nhà xí.

Nhưng sau đó, ánh mắt lại chuyên chú dán lên người chị họ của nước phù sa.

Lay qua lay lại, Bình Phàm nghe giới thiệu vắn tắt khái quát từ cô giáo Lưu như thế này.

Thành đông có một nam chưa lập gia đình, thân gia trong sạch, năm nay mới hai mươi tám, nhân viên ngân hàng, tiền đồ rộng mở, một nhân tài, dường như là một người ưu tú.

Anh độc thân, tôi độc thân, vậy thì quá hay.

Tính tình cô giáo Lưu rất nôn nóng, lo rèn sắt phải rèn lúc còn nóng, xem mắt sớm sắp xếp, lúc này đã hẹn với người kia rồi, sau khi tan làm sẽ gặp mặt.

Bình Phàm ngăn không được, chỉ có thể trước khi tan làm chạy về nhà, nhanh chóng tút lại bản thân, nhìn thời gian đã không còn sớm, lập tức ra cửa, chạy nhanh đến nơi xem mắt.

Mẹ già đại nhân lúc này vừa vặn gọi điện tới muốn cô về nhà ăn cơm. Bình Phàm một tay cầm điện thoại, một tay cầm chìa khóa, vừa cúi đầu khóa cửa, vừa hướng về cái loa bên kia giải thích: "Mẹ, không được, giờ con phải đi xem mắt... Không phải Doãn Việt, là một nhân viên ngân hàng, 28 tuổi, nghe nói cũng không tệ... Con không phải chân đạp hai thuyền... Ai da~, giờ nói không rõ ràng được, buổi tối về nói sau."

Cúp điện thoại, cửa chống trộm khóa kỹ, xoay người, Bình Phàm nhìn thấy một người thân.

Em họ vừa mới quen —— Doãn Việt.
 

Bình luận

Back to Top