Vị trí hiện tại: Trang chủ > Đi Xem Mắt > Chương 37
|
|

Chương 37


Hôm sau, công việc Doãn Việt bận rộn nhưng lần này lại không biến mất vô cớ, hắn gọi điện thoại nói cho Bình Phàm.

Yêu đương ấy, không cần phải ngày ngày ở chung một chỗ. Bình Phàm nhớ lại anh họ cùng chị họ nhà mình, lúc yêu đương cả tuần thường xuyên không thấy mặt đâu, cuối cùng còn chưa tu thành chính quả đã nằm trên giường cả rồi.

Cho nên nói, đây không phải chuyện gì lớn.

Bình Phàm ngoài miệng an ủi mình như vậy, nhưng rốt cuộc, trong nội tâm vẫn có chút bất an.

Vì dời đi lực chú ý, cô chỉ có thể đem mục tiêu chuyển sang công việc, chăm chỉ đến nỗi hiệu trưởng đại nhân xuất ra một lưng mồ hôi lạnh, ngày đêm bảo vệ bồn hoa trong phòng làm việc thoát khỏi tên Đổng Tiểu Dưa ăn trộm, trên cơ sở đó còn phải đề phòng cái ghế nhà mình không bị Bình Phàm chiếm đi, hiệu trưởng đại nhân phải nói là tâm trí quá mệt mỏi.

Mặc dù hai ngày nay không có cách nào gặp mặt, nhưng lúc cơm tối, Doãn Việt vẫn đúng hạn gửi tin nhắn đến, quan tâm Bình Phàm ăn cơm hay chưa.

Như thế rất tốt, Bình Phàm thõa mãn vui vẻ.

Tối thứ sáu, Doãn Việt gọi điện tới, hẹn sáng mai đi Lâm Sơn du ngoạn, Bình Phàm hớn hở đồng ý.

Để điện thoại xuống, cô lập tức chọn quần áo, chuẩn bị vật phẩm trang sức, loay hoay vui vẻ, sáng ngày hôm sau ăn diện tỉ mỉ.

Thơ cổ có nói: Nữ vi duyệt kỷ giả dung.

(Con gái làm đẹp vì người mình yêu)

Doãn Việt như cũ lái xe tới đón, một thân quần áo thoải mái mặc vào người hắn lại có vẻ cao cấp hơn mấy phần.

Đàn ông có bộ dáng đẹp cũng rất có ưu thế.

Đây là lần đầu gặp mặt sau cái đêm lạnh nhạt ấy. Bình Phàm vốn có chút lúng túng, trộm dò xét sắc mặt Doãn Việt nhưng lại không thấy cái gì dị thường, cho nên cô cũng từ từ yên tâm.

Càng không ngờ chính là, Doãn Việt mở miệng nói xin lỗi: "Xin lỗi, hai ngày trước lại có một vụ án tử."

Đồng chí Bình Phàm giác ngộ đó là đỉnh cao, vì dân trừ hại gì gì đó cực kỳ có lòng nhân ái, giáo sư nhân dân làm sao có thể lôi kéo cảnh sát nhân dân làm chân sau cơ chứ? Lúc này lắc đầu, tỏ vẻ cô tuyệt đối có thể hiểu.

Xe lên núi, bóng cành lá lướt qua trước cửa sổ thủy tinh của xe, mặt kính như nước, một loại sạch sẽ xa xỉ.

"Thật…." Mắt Doãn Việt nhìn phía trước, khóe môi khẽ nhúc nhích, ủ ra một câu: "Uất ức em."

Giọng nói rất nhẹ, tai người nào hơi kém nhất định không có cách nào nghe được.

Nhưng một câu nói rất nhỏ như thế, Bình Phàm lại nghe thấy, cũng rung động cõi lòng.

Trái tim giống như bị bàn tay to nhẹ nắm lấy, thoải mái đến bủn rủn.

Khoảnh khắc đó, thế giới Bình Phàm, hoa nở hoa tàn, yên tĩnh không tiếng động.

Phảng phất non nửa cuộc đời gặp chuyện gì cũng đều tiêu tan, cô độc, cũng đáng giá —— Chỉ vì đợi chờ người đàn ông trước mặt này đến.

Chẳng qua là vì thế.

Trong mắt có ấm áp đau nhói, vội vàng quay đầu, đem nước mắt nuốt xuống.

Xe tiếp tục chạy trên đường núi, hai người ai cũng không nói lời nào nữa, nhưng không khí trong buồng xe lại ấm áp, cực kỳ thoải mái.

Lâm Sơn cảnh đẹp u tĩnh, phảng phất như chốn bồng lai, đắm chìm trong đó làm người ta bỏ lại những tiếng động lớn xôn xao của đô thị phía sau, tâm tình thật thoải mái.

Hai người xuống xe, đi bộ lên thang đá, đi hơn một ngàn bậc chân Bình Phàm cũng không có cảm giác chua, chắc là vì có người đó bên cạnh.

Giữa sườn núi có một ngôi chùa cổ, tương truyền nếu cầu duyên thì rất linh nghiệm, vì vậy hương khói luôn nghi ngút, trở thành nơi nổi tiếng nhất Lâm Sơn.

Bình Phàm cùng Doãn Việt tiến vào, quỳ lạy trong miếu Quan Âm, trước tượng phật trang nghiêm, Bình Phàm thành kính quỳ lạy, rung hộp quẻ bói.

Vận khí rất tốt, là quẻ tốt nhất.

Tiếng đàn thánh thót trao duyên, hằng nga cung trăng xứng anh hùng, chẳng những đành đôi còn phượng lữ, kỳ lân bước đến trao phúc lành.

Quẻ tốt quẻ tốt, khiến cho tim Bình Phàm xuân tâm vô cùng nhộn nhạo.
 

Bình luận

Back to Top