Vị trí hiện tại: Trang chủ > Đi Xem Mắt > Chương 64
|
|

Chương 64


Một chút là ăn xong, dạ dày giống như đang bị đống đá lớn bịt kín, đau muốn chết. Bước chân Bình Phàm phiêu phiêu, dọc theo đường đi giết chết không ít hoa hoa cỏ cỏ cây cây gỗ gỗ cộng thêm cả nhà con kiến.

Trong lòng bỗng nhiên sinh ra ý muốn gọi điện thoại cho Doãn Việt, muốn đem tất cả mọi chuyện đầu đuôi sự việc nói cho hắn biết. Muốn đem tất cả uất ức nói hết cho hắn, muốn chất vấn trong lòng hắn, đến tột cùng coi mình là cái gì.

Nhưng ngón tay chạm đến điện thoại di động, bấm đến số của Doãn Việt thì lại không có thể nào ấn xuống nút gọi.

Cô không dám hỏi.

Sợ chịu không được đả kích.

Cô và Doãn Việt, cho dù là hư ảo, cũng là tuyệt đẹp.

Cô tình nguyện bị lừa, mình bị lừa gạt.

Chẳng qua, tim giống như thiếu đi một cái gì đó, mơ mơ màng màng, ngay cả làm sao mình đến được nhà Mộc Mộc cũng không biết.

Bạn thân dù sao cũng là bạn thân. Nghe nói xong lập tức đem tám đời tổ tông nhà Doãn Việt ra mắng đến tận trời. Bình Phàm thầm thoải mái.

Lúc sau, Mộc Mộc nghĩ kế: "Gọi điện thoại cho hắn, nói chia tay! ! !"

Bình Phàm đương nhiên không dám. Mộc Mộc nổi nóng, trực tiếp xông lại muốn cướp điện thoại. Hai người lấy ra sức mạnh đoạt giày trong siêu thị, trong lúc tranh giành không cẩn thận động đến chức năng cạo râu của điện thoại sơn trại, cạo cho Bình Phàm rớt vài cọng tóc.

Đang tranh đoạt kịch liệt, Trang thập tam từ gian phòng ngủ duy nhất trong nhà đi ra, vẫn mặc bộ đồ ngủ phóng khoáng như cũ, đôi mắt buồn ngủ mông lung, mặt mày mơ hồ.

Bình Phàm giật mình một cái, nhìn tình hình này, chẳng lẽ... Mộc Mộc đem Trang thập tam gì gì kia kia rồi?

Bởi vì toàn bộ lực chú ý tập trung vào vết đỏ trên lồng ngực trắng nõn bằng phẳng loã lồ của Trang thập tam, Bình Phàm nhất thời sơ suất, cư nhiên bị Mộc Mộc đoạt lấy điện thoại.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Mộc Mộc ấn xuống nút gọi, dùng sức nhanh chóng nói với Doãn Việt phía bên kia: "Bình Phàm muốn tôi nói cho anh biết, cô ấy muốn chia tay với anh. Sau này nam cưới nữ gả các người không liên hệ gì với nhau nữa thì tốt hơn, cứ như vậy đi, cúi chào không liên lạc nữa! ! !"

Nói xong một hơi, đầu lưỡi cũng không chớp.

Không cần gấp, còn có cơ hội cứu vãn, Bình Phàm ác lang bổ nhào dê, xông lên muốn đoạt lại điện thoại. Nhưng đầu ngón tay Mộc Mộc vừa động, chỉ thấy không trung vẽ lên một vòng cung, cái điện thoại sơn trại đáng thương ngay cả hải tặc Somallia cũng thích kia, cứ như vậy từ tầng 25 rơi xuống, vỡ thành mảnh vụn.

Thê thảm không nỡ nhìn.

Không đợi Bình Phàm khởi binh vấn tội, Mộc Mộc nói thẳng: "Nếu cậu dám vì người đàn ông kia nói tớ nửa câu, tớ lập tức tuyệt giao đời sau thời Ngũ Đại vĩnh viễn không gặp lại! ! !"

Nói cũng đã nói đến nước này, Bình Phàm còn có thể như thế nào, chỉ có thể biết điều một chút nhịn xuống lồng ngực bị cháy xém.

Trang thập tam là vua bình tĩnh, đối mặt với động tiếng động lớn như vậy, nhưng vẫn giống như chưa từng nghe qua, xuyên qua chiến trường hỗn loạn, bay vào phòng tắm.

Nhưng mà, sắc mặt kia quả thật không tốt lắm.

Hơn nữa, liên lạc với dấu hôn trên lồng ngực hắn, Bình Phàm có chút hiểu, từ từ từ từ đem tầm mắt chuyển sang Mộc Mộc.

Ánh mắt vô cùng đau đớn: đứa bé, đây là phạm tội a! ! !

Mộc Mộc ngồi xếp bằng trên ghế sa lon, khóe miệng để lộ nụ cười của tiểu sói cái được ăn no nê.

Bình Phàm ngộ ra: Trang thập tam rốt cuộc cũng bị thu.

Thế giới đảo điên quá mức, Bình Phàm vô lực thừa nhận, vì không muốn thấy Trang công tử chịu nhục lần nữa, Bình Phàm cướp đường mà chạy.

Phương hướng đương nhiên là về nhà, bởi vì dạ dày đau quá. Trên đường mua thuốc dạ dày cùng nước khoáng để uống, thuốc còn chưa có tác dụng thì ở trước cửa nhà mình lại gặp phải một người làm cho cô đau bụng thêm -- mẫu thượng đại nhân của Doãn Việt.

Mặc kệ như thế nào, cô vẫn phải lên toàn bộ tinh thần để ứng phó. Nhưng Bình Phàm còn chưa mở miệng khách sáo thì mẹ Doãn Việt đã tiên phát chế nhân: "Tiểu Mộ, dì nghĩ có một số việc cháu nên biết."

Mẹ Doãn Việt quả nhiên đến đã có chuẩn bị, vào nhà liền trực tiếp đem một chồng ảnh đặt ở trên bàn.

Mỗi tấm ảnh đều có hai người: Doãn Việt và Phương Nhan.

Mỗi tấm ảnh, tư thế động tác của hai người đều khác nhau: hoặc là hai người sóng vai mà đi, hoặc là Doãn Việt cầm hai cánh tay Phương Nhan, hoặc chính là... Doãn Việt ôm Phương Nhan.

Bình Phàm cảm thấy hai tay bắt đầu lạnh, mà trên mặt vẫn còn nhất phái đỏ nóng, huyệt Thái dương trướng đau ê ẩm, khó chịu nói không ra lời.

Nghe thấy là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác.

Trong nháy mắt, Bình Phàm nghe thấy được tiếng ngọn núi sụp đổ -- từ trong lòng phát ra.

Thứ gì đó, im lặng sụp đổ.

Mẹ Doãn Việt không nói gì nữa -- những tấm ảnh này đã đủ rồi.

Mẹ Doãn Việt đi khi nào Bình Phàm không biết, điều duy nhất cô nhớ được chính là mình đã si ngốc nhìn những tấm ảnh kia. Trong tầm mắt, Doãn Việt và Phương Nhan phảng phất di động, một hồi lớn, một hồi nhỏ, một hồi ôm vai, một hồi lại dựa lưng.

Cứ như vậy chịu đựng hơn nửa giờ hành hạ, rốt cuộc Bình Phàm chịu không được, đứng dậy đem những tấm ảnh kia hung hăng xé thành mảnh vụn: "Các người không được bắt nạt người như vậy! ! !"

Bọn họ là con cưng của trời, khó khăn tình cảm với người xem mà nói là chuyện tốt, nhưng ngàn không nên vạn không nên kéo cô vào.

Vẫn cho mình là nhân vật chính, không ngờ chỉ là vật hi sinh trong vở tuồng của người ta, Bình Phàm không có cách nào quên được.

Trái tim giống như có một bàn tay to níu lấy, đau đến không cách nào thở được. Bình Phàm co rúc trên ghế sa lon, hu hu khóc rống lên, chôn mặt trong cái đệm lót ghế, nước mắt thấm sâu vào vải.

Lại còn ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì choáng váng, đứng trước gương liền bị dọa sợ đến mắc đái: hai mắt kia, giống như quả đào vậy.

Nhưng vẫn phải đi làm, chen lấn trong giao thông công cộng chật chội hơn nửa giờ, thật vất vả mới tới được nhà trẻ.

Khi lên lớp mà đầu cứ choáng váng, lúc lấy giáo án từ trong túi ra, không cẩn thận lôi ra một tấm ảnh.

Một bàn tay, thuộc về Doãn Việt, sạch sẽ có lực, chẳng qua là không hề thuộc về cô nữa.

Trong mắt bỗng nhiên chua xót, một đứa bé nghiêng đầu hỏi: "Cô giáo Mộ, cô bị bệnh sao?"

"Không, " Bình Phàm lắc đầu: "Chẳng qua cô đã mất một thứ."

Cả ngày cứ trôi qua giống như cái xác không hồn, quả thực thân thể tự điều khiển, thỉnh thoảng đại não Bình Phàm lại hỗn loạn, thỉnh thoảng đầu óc lại trống rỗng.

Nhịn đến lúc tan việc, thật sự duy trì không được nữa, xa xỉ gọi taxi về nhà.

Đầu tựa vào ghế ngồi, tùy ý để gió thổi loạn tóc mình, tâm loạn như ma.

Xuống xe, chịu đau thanh toán tiền, cúi đầu lung la lung lay hướng nhà mình mà đi, nhưng bỗng nhiên bị gọi lại.

"Bình Phàm."

Bình Phàm nhớ, buổi tối rất lâu trước kia, lúc mình đang vùi đầu đi về nhà, ngay chỗ này, đã bị một người đàn ông gọi lại.

Sau đó, cuộc đời của cô đã thay đổi.

Chủ nhân của giọng nói đó là cùng một người.

Hít sâu một cái, ngẩng đầu, Bình Phàm nhìn thấy người không biết có còn được tính là bạn trai mình hay không - Doãn Việt.

Hai người đều tâm sự nặng nề, hoàn toàn không có sự vui sướng khi gặp lại sau bao ngày xa cách.

Thật ra thì, Bình Phàm nghĩ, cũng không lâu, thời gian chưa tới một tuần, nhưng mọi chuyện lại tan vỡ.

Đến tột cùng là người khác quá phức tạp hay là mình quá đơn giản.

Bình Phàm mang theo đề phòng nhìn Doãn Việt, cô cho rằng hắn sẽ giải thích, hoặc là đem chuyện này làm rõ, hoặc nữa là giả bộ cái gì cũng không biết.

Nhưng cô lại sai lầm rồi.

Doãn Việt mở miệng, hỏi câu thứ nhất : "Mộc Mộc nói có thật không? Em muốn chia tay với anh?"

Tay của hắn để bên cạnh, nắm chặt, giống như đang nhẫn nại cái gì.

Bình Phàm nhìn thấy tay hắn, nhớ lại những tấm ảnh kia.

Khi đó, tay của hắn, đang vuốt ve một người khác.

Cho nên, cô gật đầu: "Đúng, em muốn chia tay với anh."
 

Bình luận

Back to Top