|
|

Chương 8: Vượt tường*


*Hồng hạnh vượt tường: Ý chỉ ngoại tình.

Buổi sáng, Tô Thần Thần ngó qua phim trường một lát liền đi chơi, cho đến tận buổi chiều buổi quay kết thúc mới tới đón An An.

Mọi người lục tục rời đi, trợ lý Tiểu Như đang thu dọn đồ, Tô Thần Thần buồn bực liếc nhóm người Lương Cảnh Phàm và Đào Duyệt Hàm đã đi xa, quay đầu truy vấn An An: "Không phải chứ! Sáng nay chẳng phải Lương tổng tới nói chuyện với chị còn gì? Sao bây giờ lại càng quang minh chính đại hồng hạnh vượt tường thế kia?"

An An lạnh lùng nói: "Vượt thì vượt, anh ta cũng đâu phải hồng hạnh của lão nương, lão nương quản nhiều làm gì!"

"Hở? Anh ta không phải hồng hạnh của chị, vậy là ai? Hai người cãi nhau hả?" Tô Thần Thần hơi thích thú trêu chọc, lại lia mắt ngầm hỏi Tiểu Như, thấy tay cô bé cầm một hộp cơm màu trắng, liền cất giọng khó hiểu: "Cái gì đây? Chẳng lẽ chị tự nấu cơm hả?! Chị biết nấu cơm sao?" Dứt lời tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn An An.

An An không biết nấu cơm, người hơi thân thiết đều biết. Tô Thần Thần tuy là tiểu thư được chiều chuộng, lười biếng, nhưng vẫn biết làm mấy món ăn sáng đơn giản kiểu rán trứng luộc trứng, còn An An thì chỉ biết mỗi việc đun nước thôi.

Nhắc tới bữa trưa, An An dần dịu tâm tình, cơm trưa thực sự quá ngon mà!

Nhất là sau khi đánh chén no nê, cô vốn đã thoả mãn, ngẩng đầu phát hiện chủ nhân bữa trưa phải để bụng đói đọc sách, cảm giác thoả mãn này càng thêm thăng hoa, sự đời thay đổi*, hôm qua anh ta khiến cô nghẹn họng, hôm nay đã phải ôm bụng đói.

*Nguyên văn là câu "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây": Ngạn ngữ Trung Quốc, sông Hoàng Hà có chu kỳ 60 năm, cứ 30 năm đổi hướng một lần, nếu bên này là phía Tây, thì sau 30 năm đổi thành hướng Đông. Câu này ý chỉ sự đời thay đổi.

An An giả vờ ngượng ngùng, áy náy kêu: "Ngại ghê, tôi đói quá nên ăn hết rồi." Nói rồi vờ vịt tiếp: "Tôi còn có hộp cơm khác này, hay anh ăn một ít nhé?"

Tập Mặc Nhiên cười nhìn cô, rồi hướng ánh mắt lại vào quyển sách, thản nhiên nói: "Cảm ơn cô giáo An, tôi không cần. Cô là diễn viên, lao động mệt nhọc, tôi nhịn cũng không sao."

An An ngắm gương mặt điềm đạm, tuấn tú chuyên chú đọc sách của anh ta, lòng bỗng thực sự ngại ngùng, cô cất hộp cơm, sờ vào túi, xoè tay trước mặt anh.

Tập Mặc Nhiên chau mày không hiểu ý cô, An An thả tay, hai cái kẹo rơi xuống trang sách, cô nói: "Đây là quà cảm ơn hộp cơm của bác sỹ Tập."

Tập Mặc Nhiên bật cười: "Cô giáo An coi tôi là trẻ con à?"

"Không phải." An An nghiêm túc phủ nhận, lại móc từ trong túi ra hai cái nữa: "Bây giờ mới thật này." Dứt lời bèn nhoẻn cười đắc ý rồi bỏ đi.

Ở phía sau, Tập Mặc Nhiên nhìn chăm chăm vào bốn cái kẹo rực màu, bất thần mỉm cười.

Thấy An An không nói gì, Tô Thần Thần huých cô: "Hỏi chị cả nửa ngày rồi, chị cười cái gì thế? Đi thôi!"

Do đạo cụ còn chưa chuẩn bị xong, nên cảnh quay buổi tối đành hoãn lại, trời vừa tắt nắng, mọi người liền được nghỉ.

An An rảnh rang bèn đi tìm Tô Thần Thần chơi. Mặc dù giọng nói, tướng mạo của Tô Thần Thần đều trẻ, nhưng tính cách cô ta lại già đời, còn khá nghịch ngợm, nên bọn họ nói chuyện khá buông thả, buôn cả những chuyện bậy bạ, có điều cuối cùng vẫn là Tô Thần Thần mặt đỏ tía tai nhảy dựng lên đòi đánh An An.

Lúc An An đóng cửa ra ngoài, miệng vẫn còn vương nét cười, xoay người nhìn thấy Lương Cảnh Phàm, nháy mắt liền tắt hẳn.

Lương Cảnh Phàm đang tựa vào cửa phòng hút thuốc, nghe thấy động tĩnh bèn quay đầu lại.

Đãi ngộ phòng ở của diễn viên không giống nhân viên. Tầng này vốn dành cho đám diễn viên chính, sau đó Lương Cảnh Phàm và Tô Thần Thần tới nên cũng ở lại. Giờ An An muốn về phòng mình thì phải đi qua phòng của Lương Cảnh Phàm.

Cô hẳn nhiên chẳng sợ hãi, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực về phòng, không thèm liếc mắc tới anh ta.

Lương Cảnh Phàm kéo cô lại, đanh giọng hỏi: "Vờ như không nhìn thấy anh à?"

An An kinh ngạc thốt: "Lương tổng? Sao anh lại ở đây? Em vừa mới nhìn thấy!"

"..." Lương Cảnh Phàm bị cô trút giận, lại còn vận dụng khả năng diễn xuất lên người anh ta, gương mặt nhỏ nhắn toát đầy vẻ vô tội và kinh ngạc, anh ta bất đắc dĩ kêu: "Em đừng như vậy, sao không thể nói chuyện với anh chứ?"

"Nói gì?" An An mỉa mai, thốt giọng mềm mại hệt Đào Duyệt Hàm: "Hay là nói, anh Cảnh Phàm à, người ta không muốn nói chuyện, anh cũng đừng nên gây khó dễ cho người ta. Như vậy Lương tổng liệu có hài lòng?"

Lương Cảnh Phàm nghe vậy cười: "Cũng không tệ lắm."

An An lạnh mặt, xoay người định đi. Lương Cảnh Phàm dùng sức, kéo cô vào phòng mình, An An toan mở miệng, bị anh ta ra hiệu: "Vào đây nói chuyện."

Vào phòng rồi anh ta mới buông lỏng tay, An An hất tay ra: "Nói luôn ở đây đi."

Ánh đèn chỗ huyền quan* mờ ảo, Lương Cảnh Phàm thấy cô hơi mất tự nhiên thì cười nhẹ, hỏi:"Ghen à?"

*Huyền quan: Hàng lang từ cửa cho đến phòng khách.

An An ngửa mặt cười: "Quan hệ hai ta là thế nào? Lão nương mà lại thế ư?"

Lương Cảnh Phàm không tin, búng trán cô: "Không ghen thì tại sao lại lạnh mặt với anh?"

An An nghiêng đầu né, thản nhiên đáp: "Lương tổng nói xem, nhìn thấy ông chủ của mình tôi nên tỏ thái độ gì? Nhiệt tình nịnh bợ hay là quyến rũ lả lơi? Tôi lạnh mặt chẳng lẽ không phải rất đúng sao? Tối rồi ngài còn kéo tôi vào phòng, chẳng phải ngài mới là kẻ bất thường à?"

Lương Cảnh Phàm bị An An truy vấn liên tiếp, mặt dần đanh lại.

Thực ra từ lúc mới quen cô, Lương Cảnh Phàm vốn biết tính cách cô là như vậy. Trong giới giải trí này, người có nhan sắc, giỏi giang, lại có tài ăn nói, có thể biến chuyện vô lý thành có lý, bạo dạn, dám làm dám chịu thì sẽ không bao giờ khiến bản thân phải chịu thiệt. Đôi khi anh ta còn nghĩ, nếu không phải vì một năm nay ở bên anh ta, chắc cô đã sớm nổi danh rồi.

Tuy ban đầu bên nhau, cô luôn tỏ ra ương bướng, song do hai người họ đều tự tỏ tường nguyên do đến với nhau, nên coi như chung sống hoà bình, An An hiếm khi nổi trận lôi đình với anh ta, cho dù đôi lúc xảy ra tranh cãi, anh ta cũng thường cố gắng bỏ qua, dù gì thì cũng biết rõ tính cách cô rồi.

Có điều sau này, nhất là dạo gần đây, Lương Cảnh Phàm hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt ôn hoà của cô.

Mà nguyên cớ vì sao, anh ta rõ ràng nhất.

Cô giở giọng giễu cợt, thoạt nghe thật vô tình, anh ta trầm ngâm, vừa thấy bất đắc dĩ, vừa thấy nhức đầu, vừa muốn cười, sau cùng hít một hơi sâu, trầm giọng bảo: "Anh không lừa em, thật sự anh bị người ta nhờ vả. Em biết dạo này công ty chúng ta hợp tác với Ngô thị, bọn họ đã cậy nhờ, anh không thể từ chối, nên mới đưa cô ta đến đây, em đừng để bụng chuyện này."

Kiểu giải thích này An An nghe nhàm rồi: "Anh đừng lấy chuyện công việc ra làm lá chắn." Dừng một lát, lại tiếp: "Hơn nữa chẳng qua chúng ta gặp nhau vì 'nhu cầu', Lương tổng khỏi cần biện bạch."

"Gặp vì nhu cầu?" Lương Cảnh Phàm sắt mặt lại: "Trước khi tới Thái Lan, em đâu có tỏ thái độ như vậy."

An An thản nhiên kêu: "Thế ư? Giờ tôi đổi ý rồi, chúng ta chính là 'gặp vì nhu cầu' đấy!"

Cô nói xong, Lương Cảnh Phàm không đáp lời, An An không dám nhìn mặt anh ta, bèn xoay người mở cửa, nói: "Nếu đã vậy, tôi về đây, Lương tổng nghỉ ngơi đi."

Lương Cảnh Phàm càng thản nhiên, cất giọng dung túng: "Bao giờ em mới sửa được cái tính này? Anh đã giải thích rõ, em vẫn không nghe. Còn em thì sao, em thân thiết với tên bác sỹ ngay trước mặt mọi người, vì ghét anh, nên mới muốn vạch rõ quan hệ hả?"

An An nhìn đường nét gương mặt anh tuấn, dõi xuống thân thể cường tráng của anh ta, bất thần ngây ra.

Tới tận lúc Lương Cảnh Phàm nhoẻn cười, An An mới định thần lại, buông lời bình thản: "Lương tổng chớ đoán mò, anh nói thẳng ra xem, rốt cuộc quan hệ của chúng ta là thế nào?"

Đôi tay đang đặt trên cửa hạ xuống vòng eo cô, anh cúi đầu cất giọng đầy ý cười: "Chẳng lẽ lại là quan hệ 'gặp vì nhu cầu' như em nói?"

Đôi tay dán vào eo cô mạnh mẽ ấm áp, An An giương mắt nhìn áo sơ mi anh một lát, mới nói: "Trước đó anh đã giải thích chuyện Đào Duyệt Hàm với em."

"Ừ?"

An An nhìn anh, mắt sáng lấp lánh: "Em vô duyên vô cớ tranh cãi, nổi giận với anh, anh mắng em, không thèm đoái hoài đến em cũng chẳng sao, em chấp nhận rồi. Thế nhưng hôm ở dưới nhà, lúc nghe anh giải thích, Lương Cảnh Phàm, anh phải biết rằng, lúc đó em hoàn toàn tin tưởng anh."

Lương Cảnh Phàm không nói gì nữa, tay càng siết chặt thêm, anh ôm chặt, cúi đầu hôn lên trán cô.

Mấy tiếng sau An An mới rời khỏi phòng Lương Cảnh Phàm.

Sáng sớm đông người, An An còn chưa có gan ngủ trong phòng anh ta tới tận hừng đông, nên xong chuyện mới lặng lẽ bỏ đi.

Mười một giờ đêm, cứ ngỡ sẽ không có ai ra ngoài, lúc rời phòng cô cũng đã để ý, mới dám mở cửa, rồi khép lại, xoay người, sau đó... đụng phải người quen.
 

Bình luận

Back to Top