|
|

Quyển 5 - Chương 17: Múa cùng tử thần


"Mẫn cảm tốt thật!" Trong nội tâm Diệp Thần kinh sợ, nhưng mà không chần chờ gì, nhanh chóng bóp cò súng!

Bành!

Súng bỗng nhiên phóng ra viên đạn nhỏ, tốc độ cực kỳ nhanh, lá cây hư thối trước họng súng bị oanh nát, cho dù là quái vật 800 cấp dới tốc độ này cũng không thể né tránh được.

Nhưng mà Tam Nhãn Lang cũng không có giống như trong tưởng tượng bị nát sọ. Tại trong sát na khi viện đạn súng năng lượng bắn ra, lông tơ toàn thân nó liền dựng đứng, một loại cảm giác sợ hãi trong lòng dâng lên, với tư cách là một con cờ hó giống sói ngày ngày đi bên bờ sinh tử tìm thức ăn, đối với nguy hiểm cực kỳ mẫn cảm, tại trước một giây đồng hồ lúc Diệp Thần bóp cò, thân thể nó liền mạnh mẽ nhảy ra, hướng bên cạnh phóng đi.

Phốc phốc!

Viên đạn bắn trung chân sau của Tam Nhãn Lang, đạn năng lượng nổ tung ra, đem chân sau của nó nổ tung ở không trung.

"NGAO ——" Tam Nhãn Lang gào rú một tiếng, nhanh chóng xoay người lại, đồng tử màu xanh biếc tràn đầy thô bạo dữ tợn, nhìn chằm chằm Diệp Thần ẩn thân trong bụi cỏ, tiến nhập trạng thái chiến đấu, thể chất đạt đến 55 cấp, nó đã có trí lực đơn giản, uy lực viên đạn năng lượng vừa rồi làm nó lạnh mình, nếu là bị bắn trúng đầu lâu, chỉ sờ là giờ phút này nằm trên mặt đất cmnr.

Thần sắc Diệp Thần lạnh lùng, từ trên mặt đất chậm rãi bò lên, đem hai cánh của súng năng lượng mở ra, tổng cộng có tám cái cửa động nhắm ngay Tam Nhãn Lang, cũng không có bóp cò ngay, bởi vì hắn không có nắm chắc nhất kích tất sát, nếu tùy tiện xạ kích thì ngược lại sẽ vì thế mà chọc giận Tam Nhãn Lang, làm cho nó liều chết chơi cận chiến tới đây. Tuy có thể tiến vào trạng thái thánh chiến sĩ là có thể đơn giản đánh chết nó, thế nhưng vạn nhất lúc hết 5 phút trạng thái, lại lao ra một quái vật mạnh mẽ khác, vật thì xác cmn định dữ nhiều lành ít rồi.

Trạng thái Thánh Chiến Sĩ, chẳng qua là con bài bảo vệ tính mạng lúc nguy cấp.

Tam Nhãn Lang cũng không có tiến công, nó đối với lực lượng Diệp Thần chưa rõ, hơn nữa có súng năng lượng huy hiếp, để cho nó không dám tùy tiện tấn công.

Ngón tay khẽ động, một chiếc nhẫn màu bạc trên ngón tay Diệp Thần lóe lên hào quang, biến thành vô số hạt lưu năng lượng, do một đạo lực lượng phù văn huyền ảo, ở giữa không trung nhanh chóng tổ hợp lại, hóa thành một thành chiến đao huyết hồng dài ba mét, khí phách bắn ra bốn phía.

Diệp Thần một tay cầm đao, lực lượng trong lòng dâng trào, đôi mắt lạnh lùng nhìn qua Tam Nhãn Lang, ngón tay bỗng nhiên bóp cò!

XIU....XIU... CHÍU...U...U!...

Tám đạo quang hoa tiêu xạ ra ngoài, giống như quang vũ, hướng Tam Nhãn Lang oanh tạc tới. Tam Nhãn Lang một mực trong trạng thái đề phòng, tại sát na Diệp Thần bóp cò, toàn thân lông tơ dựng thẳng, vội vàng hướng bên cạnh di động, tránh đi hai viên đạn cỡ hạt châu có uy lực lớn nhất, nhưng mà trong đó có ba viên đạn cỡ hạt đậu xanh nhanh bắn trúng phần bụng.

Bành bành bành!

Tuy năng lượng trong ba viên đạn này kém hơn chủ nòng 10 lần, thế nhưng là bắn trúng đầu lâu, trong nháy mắt giết quái vật 100 cấp vẫn là có thể, giờ phút này bắn vào phần bụng của Tam Nhãn Lang, thoái cái đã oanh tạc ra ba lỗ thủng, bộ lông bị nhiệt độ cao nướng cháy, máu tươi bắn ra, huyết nhục mơ hồ.

"NGAO ——" Tam Nhãn Lang rú lên một cái, tính tình hung bạo bị kích phát, ba chân trảo xuống mặt đất, nhanh chóng ổn định thân thể, ánh mắt thô bạo nhìn Diệp Thần, ba chân khẽ động, liền phi tốc tới, bất quá vì mất đi một chân, nên tốc độ chậm lại nhiều.

Dù là như thế, ở trong mắt Diệp Thần, thân ảnh nó chỉ khẽ động, đầu sói ngoài trăm thước liền xuất hiện ở trước mắt, con mắt thứ ba trên trán tỏa ra màu sắc đẹp đẽ, có lực lượng mê hoặc lòng người.

Diệp Thần dã sớm ngờ tới tốc độ Tam Nhãn Lang khủng bố, hắn đồng thời huy động chiến đao huyết hồng ngăn trước người, Tam Nhãn Lang xông tới gần vỗ móng vuốt tới, móng tay bén nhọc xé lên chiến đao huyết hồng, nhưng lại không có chút dấu vết nào, bất quá lực lượng một trảo này cực khổng lồ, làm cho bàn tay Diệp Thần nắm chiến đao chấn động mạnh, hầu như muốn nứt ra, gân tay run rẩy, mang theo đau đớn cực hạn.

Bành!

Huyết hồng chiến đao bị vuốt sói làm chấn động run lên, thân thể Diệp Thần cũng không tự chủ mà lùi về sau, có chút mất thân bằng, hắn vì ổn định thân thể nên liền lùi lại bảy tám bước, mỗi một bước rơi xuống mặt đất gần như bị giẫm nứt, lưu lại một dấu chân sâu, may mà cuối cùng không có ngã xuống, nếu không sẽ triệt để lâm vào thế yếu.

Đồng thời sau khi lui, tay kia của Diệp Thần nắm súng năng lượng, nhanh chóng bóp cò, lại là tám viên đạn bắn ra ngoài, trong sát na Tam Nhãn Lang vừa dùng lực lượng chưa kịp tránh đi, liền bị viên đạn bắn trúng thân thể, trong đó có ba viên trật lất, còn 5 viên kia thì đều oanh tạc trên người của nó.

Bành bành bành...

Chân trước của Tam Nhãn Lang tạc ra, hơn nữa trên lưng cũng trúng hai phát, nổ thành hai lỗ máu to, máu chảy không ngớt. Nó đau khổ gào một tiếng, tựa hồ biết rõ hôm nay chạy trời không khỏi nắng, trong mắt nổi lên dữ tợn điên cuồng, hướng Diệp Thần nhào tới.

Nhanh!

Diệp Thần chỉ cảm thấy bóng đen trước mắt lóe lên, huyết hồng chiến đao trong tay như bị quả chùy đánh vào, lực lượng kinh khủng đem chiến đao ép lên thân thể, trươc ngực đau đớn kịch liệt, như là xương cốt bị áp xúc lại, thường thì đối với loại tình cảnh này, Diệp Thần có rất nhiều chiêu thức hóa giải, thế nhưng là tại trước mặt lực lượng tuyệt đối, hết thảy mánh khóe đều là cặn bã!

Lực lượng Tam Nhãn Lang cao hơn hắn 20 cấp, tương đương với 200 người chi lực!

Diệp Thần còn chưa kịp lui về sau, liền ngửi được một mùi tanh hôi, trông thấy Tam Nhãn Lang nhảy lên, miệng nó dữ tợn hướng đầu hắn cắn tới, răng nanh bén nhọn của nó không thể tưởng tượng được, cho dù là một tảng đá cũng sẽ bị nó cắn thành cặn bã!

Sinh tử một đường!

Nghìn cân treo sợi tóc!

Thế giới phảng phất dừng lại vài giây đồng hồ!

Bành!

Một tiếng nổ mạnh, tại trong mảnh rừng rậm vang lên, đem rất nhiều quái vật phi hành đậu trên ngọc cây kinh động, rối rít bay lên, hướng xa xa né tránh, ở bên trong quái vật toàn thế giới, cũng có một phần là loài ăn cỏ, hơn nữa tính tình dịu dàng ngoan ngoãn, giống như đám quái vật phi hành né tránh vậy.

Hô! Hô!

Diệp Thần đặt mông ngồi dưới đất, miệng lớn thở dốc, nhìn đầu lâu Tam Nhãn Lang nhão nhoẹt trước người, trong nội tâm nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng giải quyết được đầu quái vật này.

Tại sát na lúc đầu lâu sắp bị cắn, cánh tay của hắn tạm thời đuổi kịp tốc độ của Tam Nhãn Lang, nhắm ngay miệng nó bóp cò, hai quả đạn châu có uy lực lớn nhất quán xuyên ngay miệng Tam Nhãn Lang, sau đó đem não của nó nổ tung, mới tránh được một kiếp!

Mỗi lần đánh giết quái vật, đều là khiêu vũ cùng tử thần!

"Dùng lực lượng bây giờ của ta, dù là có súng năng lượng, chặn đánh quái vật 50 cấp trở lên, vẫn còn có chút nguy hiểm." Diệp Thần trong lòng cười khổ, nhanh chóng đứng lên, đem thân thể Tam Nhãn Lang nâng lên, ý niệm khẽ động, liền câu thông lão đầu Lục Phù, lập tức, bên cạnh liền xuất hiện một lỗ đen đường kính bốn xích, hiện ra, đem Tam Nhãn Lang ném vào, ngoài dã ngoại mà đem theo một thi thể, rõ ràng cho thấy rất không có lý trí.

Tuy lão đầu Lục Phù đã từng nói, kho năng lượng, chỉ có thể miễn cưởng mở ra một lần điểm kết nối không gian, bất quá sau khi câu thông, Diệp Thần mới biết được, điểm kết nối không gian mỗi lần mở ra lớn hay nhỏ, thì mức độ tiêu hao năng lượng không giống nhau. Như lần trước mở ra đường kính 50m, tiêu hao năng lượng thật lớn, mà mở ra có vài mét, thậm chí không đến 1m, năng lượng tiêu hao rất nhỏ, có thể mở được nhiều lần.

Theo lão đầu Lục Phù nói thì phương thức tính toàn năng lượng, ở bên trong phi thuyền chỉ còn 800 kho năng lượng, mà tiểu pháo của phi thuyền một lần phóng ra, tiêu hao 1000 kho năng lượng! Nếu là muốn đem điểm kết nối không gian mở ra 300m, để cho phi thuyền di chuyển ra, phải cần 5000 kho năng lượng!

*Kho Năng Lượng : đơn vị năng lượng của văn minh phù văn và các văn minh khác.

Mỗi một m không gian kết nối, tiêu hao 16 kho năng lượng.

Diệp Thần mỗi lần mở ra phạm vi đường kính 1m, thì còn có thể mở ra 50 lần. Lấy năng lượng còn lại của lão đầu Lục Phù dự trữ, dù là một lần sử dụng sạch thì cũng chỉ có thể ra không gian 50m mà thôi, mà độ cao phi thuyền là 300m, hiện tại muốn đem phi thuyền di chuyển ra là không thể nào, nhất định phải bổ sung năng lượng.

Ngửi thoáng mùi trên không trung một phát, không có ngửi thấy mùi vị khác thường gì, Diệp Thần liền thu hồi huyết hồng chiến đao, nhanh chóng hướng phía xa rời đi, trải qua trận chiến vừa rồi, xương ngực tựa hộ bị tổn thương, nếu là dùng tốc độ hồi phục thân thể, tối thiểu phải hai ba ngày, mới có thể khôi phục như lúc ban đầu, tại trong thời gian ngắn, thực lực của hắn giảm xuống sâu sắc.

"Vượt cấp giết quái, vẫn có chút nguy hiểm." Trong nội tâm Diệp Thần bất đắc dĩ, Tam Nhãn Lang này mạnh hơn hắn nhiều lắm, thể chất 55 cấp, tốc độ di động có thể nói là khủng bố, nếu là mắt hắn có thể đổi thành mắt ưng cao cấp, thì còn có thể bắt được hành động của Tam Nhãn Lang, thế nhưng hiện tại, trong tay của hắn không có gien cùng nhà máy cải tạo...

"Trước hết tìm thảo dược trị thương." Thân ảnh Diệp Thần khẽ động, đè thấp khí tức, bước đi như bay, vượt qua rừng rậm, lúc gặp gỡ tiểu quái vật thì trực tiếp vượt qua.

Cây cối rậm rạp trong núi rừng, khắp nơi đều là cỏ thơm xanh mượt.

Diệp Thần chạy không bao lâu ——

"Hả?"

Thân thể Diệp Thần ngừng lại, đôi mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào dưới cây đại thụ cách đó không xa, có một cọng cỏ non màu xanh, trên phiến lá hiện đầy điểm nhỏ màu đỏ, phảng phất như là vẫy máu tươi vào vậy, thế nhưng là bốn phía không có thi thể, cũng không có dấu hiệu đánh nhau.

"Huyết Đường Thảo!" Diệp Thần đôi mắt sáng ngời như có thần vận vậy "Đây là do virus sinh ra biến dị hóa thành một loại dược thảo kỳ lạ, cực kỳ đại bổ, có thể nhanh chóng trị thương thế, công hiệu cũng rất tốt, cho dù là gãy xương rách da thì khi phục dụng thuốc cỏ này, có thể nhanh chóng chữa trị, và nó còn có công hiệu cải thiện thể chất, kiện tỳ thanh độc, thông suốt kinh mạch!"

Diệp Thần từ trên bụi cỏ đứng dậy, liền hướng Huyết Đường Thảo đi tới, đi chưa được mấy bước, đột nhiên, sau não một mảnh lạnh lẽo, phảng phất như dán vào khối băng.

Trong nội tâm Diệp Thân cả kinh, thân ảnh hướng bên cạnh bổ nhào qua, lăn lông lốc, thân thể ẩn vào bụi cỏ bên cạnh, hết thẩy đây là phát sinh trong nháy mắt, thời điểm hắn vừa lăn qua, một viên đạn từ đằng sau bay qua, rơi ngay vào chỗ hắn vừa đứng.
Diệp Thần lẻn vào trong bụi cỏ, thấy một màn như vậy, đôi mắt híp lại, trôi qua một vòng sát khí.
 

Bình luận

Back to Top