|
|

Quyển 5 - Chương 26: Thối hương quả!


'Rầm Ào Ào' ~~

Trong một chổ thác nước, trên dốc núi đá đứng đều là rêu xanh trải dài, rủ thẳng xuống phía dưới như thiên hà vỡ đê, ở bên trên mặt nước dưới con thác, bọt nước bị ánh mặt trời chiếu rọi vào hiện ra đường cong bảy màu, có chút xinh đẹp.

Chẳng qua là, bên cạnh thác nước này, lại có mấy thân ảnh đứng phá hư phong cảnh, theo thứ tự là một đầu Tây Giác Thú thân cao hai trượng, cơ bắp toàn thân khua lên, thân thể không lông bóng loáng, màu da ngăm đen, trên đầu có một cặp sừng cong màu đen. [ Dị Thú Chí ghi rằng: Ở phía tây ba nghìn dặm, có một gò núi, không hoa, không cỏ, trên đó có rất nhiều Tây Giác Thú, đầu lớn như ngưu, chuyên ăn thịt người...]

Còn có một đầu quái vật, thân cao hai thước, thân hình giống như thằn lằn, toàn thân xanh rờn, lân phiến dài khắp người, mỏng như lợi đao, móng vuốt sắc bén, đồng tử như xà, đầu lưỡi đỏ tươi, lúc thì phun ra lúc nuốt vào, phía sau là cái đuôi dài, đầu đuôi như chùy, thân đuôi toàn gai, con này tên là Lục Lân Tích.

Một đầu khác là Độc Mãng Xà, chiều cao mười mấy thước, cực kỳ tráng kiệt, lân phiến toàn thân màu sắc rực rỡ, nhìn vào là biết đây là loài rắn kịch độc, giờ phút này không ngừng uốn éo thân thể, chăm chú nhìn Lục Lân Tích, khác với Tây Giác Quái, đầu Lục Lân Tích là thiên địch trời sinh của nó, ở rất nhiều sa mạc, thằn lằn ở bên trong sa mạc lấy xà làm thức ăn.

Diệp Thần tiềm phục trong rừng không xa, đem lá cây bùn đất hư thối thoa khắp người, toàn thân tản ra khí tanh tưởi, đem mùi bản thân che dấu, xuyên qua khe hở cọng cỏ, nhìn chăm chú lên ba đầu quái vật, trong nội tâm không dám phát ra động tĩnh, ba đầu quái vật này là quái vật hệ tiến hóa, thể chất Tây Giác Thú đạt đến 70 cấp, Lục lân Tích 60 cấp, Độc Mãng Xà 55 cấp.

Độc Mãng Xà trong ba con là yếu nhất, bất quá toàn thân là kịch độc, một khi bị cắn trúng thì không chết cũng phải tê liệt, bởi vậy có vốn liếng mà chơi với Tây Giác Thú cùng Lục Lân Tích.

"Hả?" Đột nhiên ánh mắt Diệp Thần khẽ động, nhìn về ở sau thác nước, chỉ thấy phía sau dòng nước chảy hạ xuống, có một cây xanh sinh trưởng trên mặt đá, đằng trên được mấy chấm đen che kín, hơn nữa có trái cây màu xanh da trời, to như quả bồ đào, đây là một loại trái cây ở niên đại hòa bình trước kia chưa bao giờ xuất hiện, tên là Thối Hương Quả.

"Trời ạ Thối Hương Quả!" Diệp Thần trông thấy trái cây, trong mắt nổi lên kinh hỉ, Thối Hương Quả là loại trái cây cực kỳ trân quý, có công hiệu thần kỳ, có thể rèn luyện thân thể, làm cho nhân thể càng thêm tinh luyện, thể chất tăng nhiều, hơn nữa còn có thể gia tăng "Khí Lực"!

"Không nghĩ tới, ở chỗ này còn có thể có Thối Hương Quả, loại quả này ở kiếp trước cũng là thứ đồ vật siêu cấp hiếm thấy. Nổi tiếng bài danh trong Top 10 "Kỳ Trân Bảng", ở trên thị trường một khi xuất hiện, thì liền lập tức bị cướp sách, ta cũng đã từng nhìn được một lần, bằng không thì cũng không nhận ra được." Diệp Thần thầm nghĩ trong lòng, trông thấy khí thế mấy đầu quái vật giương cung bạt kiếm, đoán được rất nhiều điều.

"mấy đầu quái vật này tuy thể chất chưa đạt tới trăm cấp, nhưng đã có trí tuệ đơn giản, hiển nhiên là phát hiện ra Thối Hương Quả bất phàm, cho nên tranh đoạt với nhau." Diệp Thần trong nội tâm cười cười, cũng không có lập tức ra tay, đợi mấy đầu quái vật này bem nhau thì hắn ngồi thu ông đắc lợi.

Có thể ngoài ý muốn phát hiện Thối Hương Quả, hoàn toàn là kinh hỉ bất ngờ, Diệp Thần trong nội tâm vui vẻ.

Giằng co trong chốc lát, Tây Giác Thú không nhịn được nữa, gầm nhẹ một tiếng, vọt tới Lục Lân Tích, thân thể trầm trọng giẫm lên mặt đất, vang lên tiếng rầm rầm, dấu chân lõm sâu vào mặt đất, thân thể khổng lồ cũng không có ảnh hưởng tốc độ của nó, vừa dịch chuyển thì liền tới bên người Lục Lân Tích, hai cái sừng dài trên đầu húc tới.

Lục Lân tích gào rú một tiếng, cực kỳ chói tai, như là móng tay cào lên thủy tinh vậy, bốn móng vuốt cực kỳ nhanh nhẹn, hướng bên cạnh chạy qua, tránh được pha va chạm hung hăng này, quay đầu hướng phía sau Tây Giác Thú truy kích.

Thân thể Tây Giác Thú đột nhiên đình trệ, chân hướng về sau đạp tới, thoáng cái liền đá lên đầu lâu Lục Lân Tích, đem đầu nó đá bị thương, chắc chắn pha này bị thương không nhẹ.

Diệp Thần trong nội tâm thở dài, từ phía sau Tây Giác Thú truy kích, đây là không phải tìm chết, mà là tự sát! Người không có kinh nghiệm, thường thường đều né được cái sừng Tây Giác Thú, rồi từ phía sau nó mà đánh, kết quả thì bị nó bem lại nội tạng chấn vỡ mà chết.

Lúc này, Độc Mãng Xà bên cạnh xem cuộc chiến cũng xông tới, hướng phần bụng Tây Giác Thú bò, thoáng cái liền quấn chặt thân thể của nó, cái đuôi như roi, quật tại mông đít Tây Giác Thú, lưu lại dấu vết đỏ tươi, dùng lực phòng ngự cường đại Tây Giác Thú mà bị quất cho sưng đỏ, nếu một đuôi này quất vào trên người Diệp Thần, chỉ sợ nội tạng xương cốt bị chấn nát.

Độc Mãng Xà tựa hồ biết rõ, nếu Lục Lân Tích chết, chính mình đối mặt Tây Giác Thú thì là con đường chết, tại thời khắc nguy hiểm này, hai cái quái vật vốn là thiên địch trời sinh, lại có cùng chung một nhận thức, đó là cùng tiến công Tây Giác Thú!

Không có địch nhân vĩnh viễn, chỉ có lợi ích tuyệt đối, những lời này ở giới động vật cũng giống như nhận loại vậy.

"Rống!"

Tây Giác Thú gào thét một tiếng, thân thể cao năm sáu mét hướng bên cạnh lăn cuồn cuộn, thoáng cái liền đem Độc Mãng Xà đè dưới thân. Toàn thân Độc Mãng Xà đau đớn, thét lên một cái, thân thể muốn bò rút ra, nhưng lại bị ép chặt gắt gao, không có cách nào di động được, chân trước Tây Giác Thú đánh ra một cái, bem vào đầu lâu Độc Mãng Xà, thoáng cái liền đánh cho nó đầu choáng hoa mắt.

Lúc này, Lục Lân Tích bên cạnh cũng vọt lên, hướng đầu lâu Tây Giác Thú cắn tới, móng vuốt đâm ra, hai đường giáp công. Thân thể Tây Giác Thú lăn một vòng, nghiền lấy thân thể Độc Mãng Xà, hướng bên cạnh né đi, sau đó đứng lên, vọt tới Lục Lân Tích, điên cuồng chà đạp, làm cho Lục Lân Tích chạy đông trốn tây, trốn tránh bốn phía.

Diệp Thần chú ý trong chốc lát, liền biết rõ, chỉ sợ thắng lợi cuối cùng là Tây Giác Thú, dùng lực lượng Lục Lân Tích và Độc Mãng Xà thì không có cách nào bem con này được, cái này không đơn thuần là dựa vào vấn đề thể chất, còn có trí lực. Cái đầu Tây Giác Thú này trí lực rất cao, hơn nữa nó vận dụng kỹ xảo chiến đấu cực kỳ thuần thục.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm, Độc Mãng Xà bị giẩm phát nổ đầu lâu, thân thể mềm nhũn ngã xuống, cái đuôi trên mặt đất run rẩy, chết mà không cương. Mà tử trạng Lục Lân Tích càng thêm thê thảm, bị sừng dài Tây Giác Thú đâm thủng thân thể, trên thân thể có nhiều hơn một lỗ thủng đầy máu, chắc chắn không thể sống tiếp được.

Bất quá Tây Giác Thú cũng không hơn gì, cổ bị Độc Mãng Xà cắn một cái, nọc độc tiến vào cơ thể làm nửa người tê liệt, nếu không kịp thời trị liệu, sớm muộn gì cũng bị hôi độc mà chết, hơn nữa tại phần bụng cũng bị móng vuốt Lục Lân Tích trảo cho tổn thương, vết máu thêm thảm.

Người chết vì tiền, Chym chết vì ăn.

Tây Giác Thú loạng choạng thân thể, hướng chỗ thác nước đi đến, muốn ăn cái Thối Hương Quả kia, Diệp Thần đôi mắt nheo lại, thân ảnh khẽ động, liền khai mở gien kiến trong cơ thể, nhập trạng thái Thánh Chiến Sĩ, trên trán có đôi xúc giác duỗi ra, làn da toàn thân cứng rắn như sắt thép.

"Hả?" Vừa mới đi vào trạng thái Thánh Chiến Sĩ, bằng vào cảm ứng siêu cường, Diệp Thần lập tức phát hiện ở cách đó không xa, có hai đầu Độc Mãng Xà, thân cao hai mươi mấy thước, quấn cùng một chỗ, giấu kín trong bụi cỏ, màu da cùng cảnh sắc chung quanh giống nhau, nếu không nhìn kỹ, chỉ sợ đi đến cạnh chúng cũng không hay biết!

"Không nghĩ tới còn có hai đầu này ẩn núp làm『 Hoàng Tước 』." Diệp Thần trong nội tâm cười lạnh, bất quá không để ý đến, thân ảnh khẽ động, hướng Tây Giác Thú phóng tới, tốc độ khủng khiếp đem bụi cỏ ẩn thân chấn khai, trong thời gian ngắn đã tới phía sau Tây Giác Thú, thể chất 33 cấp được tăng lên 20 lần, cường độ thân thể cùng lực lượng đạt đến 660 cấp.

Một tay bắt lấy cái đuôi Tây Giác Thú.

Dùng sức, lôi kéo!

"Rống ~~~ "

Tây Giác Thú phẫn nộ giãy dụ, chân hướng sau đá tới, hai tay Diệp Thần thành trảo, liền bắt chân sau nó, hướng sau ném đi, thân thể Tây Giác Thú không tự chủ được bay ra, hướng địa phương hai đầu Độc Mãng Xà ẩn thân.

Vèo!

Hai đầu Độc Mãng Xà kinh hãi, vội vàng tránh ra.

Diệp Thần cười lạnh, không có đi hái Thối Hương Quả, mà là xông về hai đầu Độc Mãng, hào quang trong tay lóe lên, nhẫn bạc liền biến thành huyết hồng chiến đao.

Sát!

Phốc phốc!

Đầu lâu một đầu Độc Mãng Xà bị chém đứt.

Thân ảnh khẽ động, đầu Độc Mãng Xà bên kia thét lên chói tai chạy trốn, thế nhưng là so với tốc độ Diệp Thần thì nó như sên, một chân bước ra, ánh đao lóe lên, đầu lâu Độc Mãng Xà này cũng bị gọt sạch, sau đó thân thể di chuyển, rơi vào bên người Tây Giác Thú, trở tay cầm đao, hướng cổ của nó bổ tới.

Bịch!

Một cái đầu lâu cực to rơi trên mặt đất.

Trong chớp mắt, vài đầu quái vật cường đại mất mạng ngã xuống đất.

Diệp Thần thu hồi huyết hồng chiến đao, thân ảnh khẽ động, như là thuấn di, đi tới bên cạnh Thối Hương Quả phía sau thác nước, bởi vì tốc độ quá nhanh, nên trên người cũng không dính lấy một giọt nước.

Toàn thân Thối Hương Quả màu xanh da trời, phía trên có rất nhiều quan điểm, như một thủy tinh cầu, cực kỳ xinh đẹp, gốc Thối Hương Quả này ở trong khe đá sinh trưởng ra, phía trên tổng cộng có 12 quả.

Diệp Thần vốn là muốn hướng thân cây nó chộp tới, thế nhưng suy nghĩ lại, chỉ hái một viên Thối Hương Quả, cũng không có nhổ cả cây lên, một khi nhổ lên, cây này liền sẽ chết, vả lại cũng không có cách nào gieo trồng.

Hiện tại chẳng qua mới tháng thứ ba, Thối Hương Quả này còn quá nhỏ, thời gian càng lâu phát triển càng lớn, dược lực càng cường đại!

Diệp Thần nắm trong tay Thối Hương Quả, thân ảnh khẽ động, nhảy lui ba trượng, hào quan trong tay lóe lên, súng năng lượng xuất hiện, bành bành bành. . . Liên tục hơn mười phát, bắn vào phía trên mặt đá thác nước, núi đá ào ào lăn xuống, tạc thành một cái hố to.

Rầm rầm rầm ~~~

Đá vụn lăn xuống như mưa, nhưng không có nện tổn thương Thối Hương Quả, chỉ là chồng chất quanh nó, tạo thành một cái lồng, đem nó bao quanh ở bên trong, dù sao Thối Hương Quả này cũng không cần hấp thụ ánh sáng mặt trời, vì vậy sẽ không héo rũ.

Làm xong hết thảy, trạng thái Thánh Chiến Sĩ còn ba phút, thân thể hắn khẽ động, vọt vào trong rừng, biến mất không thấy tăm hơi.

2 phút 30 giây sau.

Rầm rầm rầm ~~~

Tiếng nổ to truyền đến, Diệp Thần nâng lên thân thể quái vật cao ba trượng, tim của đầu quái vật này bị một đao xỏ xuyên qua, trên bụng nó còn nằm một đầu Kim Lan Thú, như con tê tê, móng vuốt cực kỳ sắc bèn, đâu lâu bị khai mở.

Diệp Thần đem hai quái vật này, mở ra điểm kết nối không gian phi thuyền, vứt thi thể hai quái vật này vào, hơn nữa từ trên mặt đất, đem ba đầu Độc Mãng Xà, còn có Lục Lân Tích, Tây Giác Thú đều ném vào bên trong phi tuyền, sau đó đóng điểm kết nối lại, một đường hướng bên ngoài núi phóng đi.
 

Bình luận

Back to Top