|
|

Quyển 7 - Chương 75: Diệp Thần thức tỉnh ​


bọn người Bạch Long, Mạc Phong gào thét xông qua, liền lẻn đến trên lưng của Sư quái, gắt gao bám lấy ở bộ lông trên lưng nó, cầm chiến đao trong tay mà nhắm ngay sống lưng của nó, hung hăng chọc loan

PHỐC!

Chiến đao bị bẻ gẫy, cũng không có đâm vào được thân thể của Sư quái, Bạch Long gào rú một tiếng, vứt bỏ thanh Đao gãy, thân thể tháo chạy, liền vọt tới trên đầu của Sư quái, chăm chú trảo ở lỗ tai của nó, há to mồm cắn lấy da thịt của Sư quái.

Chút đau đớn này đối với Sư quái cũng không coi vào đâu, nó không thèm để ý đến Bạch Long mà càng hưng phấn xông hướng căn cứ thành phố, duỗi trảo quét qua đại quân doanh áo giáp màu đen, thuận tay kẹp lấy mười mấy cái chiến sĩ, như ngắt con kiến, ném vào trong mồm, một ngụm nhai nuốt đem mấy chục người này nhấm nuốt vài cái, rồi liền nuốt xuống, sau đó lập tức duỗi ra đầu thè lưỡi dài, liếm lấy bờ môi, khát máu nhìn chằm chằm vào đám chiến sĩ còn lại.

khóe mắt Nhạc Hằng như muốn nứt ra, nổi giận gầm lên một tiếng, hắn vứt bỏ côn, tay không xông tới, hắn chạy vội tới trước mặt Sư quái, như thần linh nổi giận, gầm thét đánh một quyền ra, đánh vào trên đùi của Sư quái.

Bành!

Một quyền này thế như vạn quân, đánh rách da thịt của Sư quái, cả đầu cánh tay đều xuyên đi vào, lực lượng hung mãnh đem chân của Sư quái đánh gãy ra.

Sư quái bị đau, trong mắt lộ ra sự sợ hãi, thật không ngờ cái tên Nhạc Hằng nho nhỏ này, vậy mà có thể bộc phát ra lực lượng khủng bố như thế, nó bị kích phát ra nộ khí, một trảo khác hướng Nhạc Hằng đập tới, đem không khí đều xé nát, đón đầu kéo xuống.

Nhạc Hằng nổi giận gầm lên một tiếng, giơ lên hai tay nghênh đón lấy, kích tại trên lòng bàn tay của Sư quái, lực lượng phát ra cuồng mãnh như Trường Hà, đem lòng bàn tay của Sư quái đâm ra một cái lổ thủng, bất quá hạ thể của hắn cũng bị ép tới cả người bị đập tiến vào lòng đất.

Mạc phong đang muốn xông đi lên tương trợ, bên kia một thân ảnh cao lớn bỗng nhiên che tại trước mặt hắn —— Giao Long!

Cái đầu Giao Long này có chiều dài ngàn mét, nửa thân trên đứng vững tại trong trời đất, tường thành trăm mét tại trước mặt nó đều thấp mấy lần.

lân phiến toàn thân Giao Long cứ như đao khắc, sắc bén rét lạnh, tại chung quanh nó, đám tiểu quái vật nhược tiểu khác nhao nhao tránh đi, không dám tiến quá gần.

Trên đầu thành, mấy vạn chiến sĩ doanh áo giáp màu đen cơ hồ như nín thở lại theo dõi.

Mạc Phong biến sắc, chợt nhíu mày, nhìn thoáng qua bốn phía vô tận quái vật, trong mắt xẹt qua một đạo quang mang, thân ảnh khẽ động hướng trong đại quân quái vật phóng đi, một bên chạy vội, một bên phát ra âm thanh bén nhọn.

Sóng siêu âm công kích!

Mạc Phong ở trạng thái siêu nhân thì khoang hầu đã cải biến, phát ra thanh âm cực kỳ bén nhọn, như móng tay cứa vào trên thủy tinh, đâm vào màng tai. Dọc đường hắn đi qua, tất cả thanh âm quái vật gào thét đều biến thành tiếng kêu thảm thiết, bị thanh âm này đâmvào trong tai khiến thần kinh của chúng sinh ra hỗn loạn.

-... Giáo......

... Ah!!

Vô số quái vật kêu thảm đã mất đi phương hướng, trận doanh lâm vào một mảnh hỗn loạn, một ít quái vật có thể chất yếu thì lỗ tai, hốc mắt, đều tràn ra máu tươi, ngất đi, té trên mặt đất bị giẫm đạp thành thịt nát.

-... Pháo laser! Nhanh!!

Hứa Thiên quốc gào lên vung đao hướng Giao Long xông đi lên, vừa chạy ra chưa được vài bước thì trước mặt xông ra một đầu vượn khổng lồ thân cao trăm mét xuất hiện tại trước mắt, bàn tay của nó giống như quạt hương mà từ trên trời đập xuống.

sắc mặt của Hứa Thiên quốc kinh hãi, thân ảnh di chuyển bỗng nhiên gia tốc, kịp thời chạy ra khỏi phạm vi của cái bàn tay này, hắn kinh hồn còn chưa định, không kịp xả hơi thì liền nghe được một cái thanh âm khàn khàn cười tà nói:

-Vậy mà lại có thể tránh được, coi như cũng không tệ, thực lực như vậy, lúc ăn cần phải nhai thật mạnh!

Hứa Thiên quốc quay đầu nhìn lại, liền thấy đầu khỉ trắng kia đuổi theo, trong mắt nổi lên một tia sợ hãi, nhưng lập tức lại bị nộ khí thay thế, cuồng nộ cười cười, nhưng cũng không có lại tiến công mà quay đầu hướng trong đại quân quái vật phóng đi.

đại quân quái vật kia tối thiểu có số lượng hơn vạn, là gấp 10 lần chiến sĩ trong thành phố! Nếu không phải do đám quái vật này có chỉ số thông minh quá thấp, không biết tránh né bẩy rập, hay áp dụng trận pháp để phối hợp công kích thì chỉ sợ căn cứ thành phố đã sớm bị tiêu diệt.

Dọc theo đường mà Hứa Thiên quốc xông vào trong đại quân quái vật, dao hai lưỡi trong tay bay vút, trong nháy mắt liền đánh chết ba đầu quái vật cường đại, ven đường đi qua, ánh đao huy động, vô số quái vật bị cắn nát đầu, sinh sinh mở ra một con đường máu, hung hãn vô cùng.

Đúng lúc này, cái đầu vượn khổng lồ kia đã bắt kịp hắn, nó gào thét một tiếng, duỗi ra đại chưởng mà hướng Hứa Thiên quốc chộp tới. Hứa Thiên quốc cũng không quay đầu lại, thấy bốn phía trở nên tối sầm lại, thì vội vàng gia tốc màtả xung hữu đột, chạy trốn theo hình chữ Z, tránh khỏi bàn tay của vượn khổng lồ, siêu nhân báo săn của hắn có thể giúp gia tăng tốc độ, nếu là binh khí trong tay mà đầy đủ sắc bén thì cũng là có thể cùng đầu vượn khổng lồ chiến một trận, thậm chí đem nó đánh chết. Thế nhưng mà, binh khí trong tay của hắn lại quá yếu, chỉ sợ cắt không ra được màng da của cái đầu vượn khổng lồ này.

Hắn ven đường đi qua, vừa không ngừng đánh chết quái vật còn lại, lại vừa một bên tránh né đầu vượn khổng lồ, dần dần tiến sâu vào trong đại quân quái vật phóng đi, đúng lúc này, cơ bắp toàn thân hắn bỗng nhiên uốn éo loan động, bộ lông nồng dầy trên người dần dần rút ngắn, lực lượng cũng dần dần bị xói mòn. Hứa Thiên quốc trong nội tâm cả kinh, đúng lúc này, bàn tay cái đầu vượn khổng lồ kia đã chộp tới, đem hắn nắm lại, tại thời điểm nắm, Hứa Thiên quốc đã khôi phục lại trạng thái bình thường, thời gian siêu nhân trôi qua, dù sao bản thân hắn chỉ là một cái nhân loại cấp 80, có thể chống đỡ với đầu vượn khổng lồ có thể chất hơn cấp một ngàn kia lâu như vậy, toàn bộ đều là nhờ dựa vào hình thức siêu nhân.

Đầu vượn khổng lồ dữ tợn cười một tiếng, đang muốn ném hắn vào trong nuốt ăn thì đột nhiên, một thanh âm ẩn chứa nộ hỏa vang lên, ngay sau đó, một đạo kim quang như sao chổi, chui vào ngực của đầu vượn khổng lồ, xé rách làn da của nó ra. Đầu vượn khổng lồ gào rú lên một tiếng, nó nhịn đau dùng tay kia mà dùng sức đánh vào miệng vết thương, vừa đánh mấy quyền, đột nhiên, nó mạnh mẽ phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, thân thể cao lớn liền mềm nhũn ra, thẳng tắp ngã hướng đại quân quái vật, lập tức đè chết mấy ngàn đầu quái vật.

Tại miệng vết thương của đầu vượn khổng lồ lúc này chậm rãi chui ra một người, đúng là Hoàng Thiên Tứ, hắn toàn thân dính đầy khô dịch cùng máu tươi, mới vừa ra tới, liền phóng tới bên cạnh Hứa Thiên quốc, đem hắn trong tay vượn khổng lồ cứu ra, cũng không nhiều lời mà đem hắn vác lên trên lưng, hướng phương hướng căn cứ thành phố mà phóng đi.

Trên trán hắn là một đôi râu màu vàng, nhìn từp hía trên cứ như Thần Long uy võ, hắn mở ra hình thức siêu nhân sau Hứa Thiên quốc, cho nên vừa thấy Hứa Thiên quốc gặp nguy hiểm thìlập tức liền lao đến. Cũng không lâu lắm, một đường ra sức đánh giết, lưng hắn cõng Hứa Thiên quốc đi tới trên tường thành, rồi đem Hứa Thiên Quốc chậm rãi buông ra, lúc này trạng thái siêu nhân toàn thân vừa vặn chấm dứt, râu rút về thể nội, đã trở lại trạng thái bình thường.

Việc này đối với đôi huynh đệ lúc tận thế mới bắt đầu đã hỗn cùng một chỗ anh không ra anh, em không ra em, cả hai liếc nhau mà cười khổ.

Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng la hét vang lên, ngay sau đó, một bóng đen từ đằng xa bị ném qua, nặng nề nện ở trên tường thành, tạo ra một cái hố to, dĩ nhiên là Nhạc Hằng! Giờ phút này, nam tử này toàn thân nhuộm đầy máu tươi, một cánh tay đã bị cắn đứt, hạ thân lúc này đã biến mất, chỉ còn lại có bộ vị trái tim cùng đầu, thật không khó để tưởng tượng những hung hiểm mà hắn đã trải qua như thế nào. hình thức siêu nhân của Nhạc Hằng đã sớm chấm dứt, vừa rụng tại trên tường thành, liền trực tiếp ngất đi, nếu không phải là do thể chất bản thân của hắn coi như cũng cường đại thì lần va chạm trực tiếp này đã đem hắn nện chết rồi.

Hứa Thiên quốc biến sắc, vội vàng đi qua hỗ trợ cầm máu, dành chút thời giờ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Long đã đem thân thể Nhạc Hằng ném đến, sau đó lại vọt vào ở bên trong bầy quái vật, điên cuồng chém giết.

hình thức siêu nhân của Bạch Long cũng chỉ còn thừa lại vài giây đồng hồ, nhưng hắn lại không lui ra phía sau, cánh tay đã bị quái vật không biết tên nào đó cắn đứt một cái, một tay cầm đao, đẫm máu chiến đấu hăng hái.

Hứa Thiên quốc đứng tại đầu tường, hướng phía dưới nhìn lại, chỉ thấy mây đen dầy đặc như mực, cuồng phong gào rú, trên bầu trời là thủ lĩnh ác ma điểu cùng phần đông ma điểu, hỏa tước điểu, thời thời khắc khắc chuẩn bị lao xuống công kích. Tại thành trì bên dưới, huyết dịch nhuộm đỏ cả mặt đất, chồng chất vô số thi thể, đứt tay đứt chân, nội tạng, ruột chảy tràn đầy đất.

Năm vạn chiến sĩ doanh áo giáp màu đen, hôm nay chỉ còn lại không đến hai vạn người, đã tổn thất hơn phân nửa!

Huyết thần đường nhiều người, vậy mà cũng chỉ còn lại có hơn hai trăm, chiến sĩ siêu nhân cũng đã tổn thương hơn phân nửa, chỉ còn lại có mấy người vẫn còn giãy dụa, còn lại đều đã được chở đưa vào doanh an dưỡng, còn một số ngay cả đến cơ hội để cấp cứu cũng không có, liền bị quái vật chộp tới nuốt vào.

Cuồng phong càng gấp, ô loan vân Hàn đằng.

Đột nhiên, một đầu khỉ trắng thân cao sáu trượng, nhảy tới trước mặt tường thành, bao quát lấy hai người Hứa Thiên quốc, hưng phấn gào thét oanh xuống một quyền.

Giờ phút này bốn phía cũng không có chiến sĩ siêu nhân nào, tốc độ một quyền này cực nhanh, hắn liền ngay cả cơ hội trốn tránh cũng đều không có!

Đúng thời khắc này, một bóng hình xinh đẹp đột nhiên xuất hiện, ngăn ở trước mặt của hắn, ba búi tóc đen phiêu động, trôi qua theo năm tháng, nàng chậm rãi duỗi ra bàn tay trắng trẻo, hướng cái nắm đấm kia lao đi.

-... Diệp Trúc!

Hứa Thiên quốc giật mình, cuồng phong lúc này như bị thổi tắt, kích thước của hai nắm đấm kia quá chênh lệch, nhưng vừa đụng vào nhau, bành một tiếng, bay rớt ra ngoài lại không phải là Diệp Trúc, mà lại chính là khỉ trắng!

mặt đất dưới chân của Diệp Trúc vỡ ra, thần sắc nàng lạnh lùng, đã không thấy nửa phần dí dỏm như thường ngày, lúc này một thân giáp da rắn làm nổi bật dáng người, nàng chằm chằm vào thân ảnh cái đầu khỉ trắng kia, trong mắt phóng ra sát khí, thân ảnh bạo lướt mà ra.

Đúng lúc này, bầu trời phía trước nàng đột nhiên tối lại, một đầu hổ quái từ trong đại quân vọt tới, đục ra một đầu đường máu, giết chết trên trăm cái chiến sĩ doanh áo giáp màu đen, tròng mắt lạnh như băng bao quát lấy Diệp Trúc, nó hừ lạnh một tiếng rồi liền giơ một trảo đánh tới.

Hô!

Cuồng phong bị xé rách.

Cái đầu hổ quái này tối thiểu có thể chất cấp 1000!

sắc mặt của Diệp Trúc thay đổi, tuy hình thức siêu nhân khiến thể chất của nàng đạt đến, tuẫn cấp, thế nhưng mà cường độ thân thể, nội tạng, tính khí lại không có, cho nên muốn vượt cấp đối mặt với quái vật cấp 1000 thì vẫn là có chút không bằng, trừ phi có một thanh đao sắc bén!

Đối mặt hổ trảo từ trên trời giáng xuống, Diệp Trúc cũng không có thể lui ra phía sau, nàng cắn chặt răng ngà, nâng lên bạch thủ, hướng cái hổ trảo kia đánh tới.

Bành!

thân thể của Hổ quái bị đánh trúng ngừng lại một chút, tường thành dưới chân Diệp Trúc cũng vỡ ra, không cách nào thừa nhận lực lớn như, ầm ầm sụp đổ, nàng chỉ cảm thấy toàn thân như muốn vỡ ra, ruột cùng xương cốt trong thể nội phảng phất như hỏng mất, sắc mặt nàng loan hồng, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi.

Cái đầu hổ quái kia cảm giác hổ trảo hơi chập choạng, nhịn không được nổi giận gầm lên một tiếng, một trảo khác lại hướng Diệp Trúc đánh tới, cái hổ trảo này tại trong mắt Diệp Trúc không ngừng lớn dần —— Trong phòng thí nghiệm, Diệp Thần một mực điên cuồng dung hợp gien, đột nhiên mở mắt.
 

Bình luận

Back to Top