|
|

Quyển 5 - Chương 14: Cửa hàng thịt người


Bầu trời xanh thẳm, dưới ánh mặt trời chiếu sáng, hai mươi mấy chiếc xe tải, theo phương hướng quầng mặt trời chỉ dẫn, tại trên đường phố tàn phá, chạy hướng phương xa. Kiến trúc hai bên đổ nát thê lương, giao thông bế tắc nghiêm trọng, khi thì dừng lại đem ô tô giữa đường đẩy ra, khi thì trên đường, có thể thấy được thân thể Zombie bị xé nứt thành hai đoạn.

Diệp Thần nghiêng mình dựa vào hàng rào lạnh buốt, theo xe tải lắc lư mà thân thể lay động , ngẩng đầu nhìn mây trắng trên bầu trời, trong mắt xuất thần, ba người Hứa Thiên Quốc bên cạnh, ngồi vây quanh xe tải, nhìn bốn phía hoang vu, đường đi thê lương, lầu nát, thần sắc có chút cô đơn, đã từng là thế giới phồn hoa náo nhiệt, cao ốc huy hoàng, giờ đây biến thành phế tích, một cái văn minh huy hoàng cứ như vậy lặng yên mà sụp đổ.

Nhìn lại lịch sử, có bao nhiêu vương triều đã từng huy hoàng, cuối cùng trở thành phế tích, chôn dưới cát vàng, bị vương triều kế tiếp quật khởi mà che lấp, từ xưa đến nay, lại biết bao nhiêu kỳ tài dị sĩ, đã từng là một thời phong hoa tuyệt đại, cuối cùng lại biến thành một nhúm đất vang...

"Diệp Tướng quân."

Một nam tử thanh niên cấp đoàn trưởng bên cạnh đi tới, kính sợ nhìn Diệp Thần nói: "Bọn thuộc hạ sau khi trở về sẻ cử hành một bửa tụ hội, tất cả đội trưởng sẽ tham gia, ngài đi không?"

Diệp Thần thu hồi ánh mắt từ phía bên trên, nhìn hắn một cái, khẽ lắc đầu nói: "Không, các ngươi cứ chơi đi, không có ta ở đó, các ngươi càng buông lỏng mà quẩy."

Cái gọi là tụ hội, đơn giản chính là uống rượu ăn thịt chơi nữ nhân, mỗi lần thi hành nhiệm vụ mạo hiễm về, đám quân nhân này đều hảo hảo chiêu đãi mình một phen, uống rượu có thể tê liệt chính mình, quên đi nỗi đau mất người thân, chơi nữ nhân có thể hưởng thụ, tự nói với mình, bây giờ mình đã mục nát cỡ nào, làm cho nội tâm càng thêm sa đọa trụy lạc, chỉ có càng thêm sa đọa, mới có thể tiếp tục sống sót mà hưởng thụ. . .

Sau khi kết thúc âm thanh cười to lúc tụ hội, lại là một loại bi ai cô đơn hư không lạnh lẽo!

Thanh niên tiếc hận nhìn hắn một cái, nhẹ gật đầu, liền quay người ly khai, đi về hướng bên cạnh, cùng mấy đoàn trưởng khác hàn huyên.

Diệp Thần dựa vào trên hàng rào, híp mắt, hưởng thụ giờ khắc yên lặng này, gió nhẹ thổi vào người, vào tóc, cực kỳ thoải mái. Bên tai nghe những tiếng cười to nói chuyện đám người kia, cảm thụ được vẻ thê lương cô đơn lạnh lẽo ở kiếp trước...

"Vương Long, Tiết Đại Sơn, Tôn Vân. . ."

Mấy danh tự này, tại trong đầu Diệp Thần hiểu hiện, chính mình ở kiếp trước sau khi tiến vào quân đội, cùng mấy người này chung một phòng ngủ, mỗi ngày cùng một chỗ ở dã ngoại đánh chết quái vật, kiếm lấy quân công.

Cùng một chỗ tìm nữ nhân. . .

Cùng nhau khi phụ người. . .

Còn có một lần, ba người cùng một chỗ trong lúc vô tình rình coi một vị phu nhân của tướng quân tắm rửa, chật vật trốn tránh, một mực chạy đến mức sức cùng lực kiệt, sau đó ngồi dưới đất nhìn nhau, cất tiếng cười to...

Thế nhưng trong một lần chấp hành nhiệm vụ, gặp được một đầu quái vật cường đại, mấy người đã hết đạn, vì yểm hộ Diệp Thần rời khỏi, mấy người bọn họ đều hi sinh.

Lúc bọn hắn bị quải vật phanh thây, rồi thân thể treo trên miệng quái vật, gương mặt của họ vẫn còn nụ cười nhìn hắn...

Diệp Thần cả đời đều không thể quên!

Đó là huynh đệ!

Chỉ có trước mặt tử vong, động thân đứng ra vì bằng hữu! Lúc đó, Diệp Thần gặp gỡ chỉ vẽn vẹn có mấy người bằng hữu, đều làm ấy thanh niên nhiệt huyết, có thể vì phẫn nộ mà xông tới cấp trên, có thể nhìn trời mà hô lên giấc mộng của mình, hồn nhiên đi trên đường cười to như đồ ngốc, không sợ ánh mắt khinh bỏ chung quanh.

Tận thế tàn khốc, không có xóa đi nhân cách của bọn hắn.

Nghĩ tới đây, khóe mắt Diệp Thần chẳng biết từ lúc nào, chảy xuống một giọt nước mắt, hắn mở to mắt, vẻ bi thương lóe lên rồi biến mất, đứng dậy, nhìn phía cao ốc tàn phá phía xa, đường đi phế nát, mở hai tay ra, gió tự do mà thổi vào người, phảng phất có thể bay lượn bầu trời!

Nhiệt huyết trong cơ thể đã từng yên lặng, giờ đây muốn bắn tóe ra, cảm động trong tâm linh đã từng biến mất, cũng trở mình bừng lên. Tuy sau này ở bên trong tận thế, đã trải qua rất nhiều chuyện, sau đó không tin tưởng bất luận kẻ nào nữa, thế nhưng là đã từng cùng một chỗ với đồng bọn chiến đấu kia, đã từng nghe tiếng cười lượn lờ bên tai kia, làm sao mà quên mất được?

Hắn muốn hò hét toàn bộ thế giới.

Có lẽ là tâm huyết nhất thời dâng trào, Diệp Thần chưa bao giờ khát vọng lực lượng ở thời khắc này như vậy, sau khi trùng sinh trở về, hắn một mực theo đuổi mục tiêu, là đem muội muội bảo vệ tốt, không nên để cho nàng biến mất lần nữa, theo căn bản mà nói thì hắn chỉ là một người nhu nhược, sợ hãi cô đơn, sợ hãi hư không!

Thế nhưng giờ phúc này, trong lòng của hắn đã có một ý tưởng khác, đem chút ít trí nhớ đã từng biến mất hoàn hảo nhớ lại, cảm động, muốn nắm chặt lại, có ít người hoặc sự tình, đã mất đi một lần, sẽ không có thể vãn hồi lại...

Không muốn mất đi, thì không phải bảo vệ đầy đủ thôi đâu, mà là phải làm cho đối phương trở nên mạnh mẽ!

Cùng một chỗ phấn đấu!

Cùng một chỗ cười to!

Hai người Hứa Thiên Quốc bên cạnh, nhìn Diệp Thần đứng trên xe mở hai tay ra, nao nao, đột nhiên có một cảm giác, giống như dưới chân người nam nhân này không phải đứng trên xe, mà là đứng trên cực hạn của thế giới này!

. . .

Xe tải một đường chạy đi, khi thì gặp gỡ một ít Zombie, đều bị đánh chết, dưới sự Diệp Thần dẫn dắt, cũng không gặp gỡ quái vật cường đại gì, thuận lợi tới căn cứ thành phố.

"Ô ô. . ." Tiếng xe vang lên, người đến đầu nhập ở bốn phía, thân sắc mỏi mệt, rối rít tránh ra, không dám cản đường.

Sau khi vào thành, Diệp Thần nhìn thấy bên cạnh ven đường có một gian phòng cũ nát đơn sơ, phía trên treo mấy chứ, Ăn Thịt! Trong nội tâm khẽ động, nghĩ thầm, lâu như vậy chưa vể hỏi thăm muội muội, vừa vặn hôm nay mua chút thịt đem về. Vì vậy nhảy xuống xe, hướng cửa hàng đi đến.

Đi vào nhà, một mùi máu tanh chi khí vọt tới, bên trong có một cái bàn gỗ, lão bản là một đại hán, bên hông treo một cái tạp đề, trên đài bày biện rất nhiều khối thịt được cắt tốt.

Diệp Thần nhướng mày, thần sắc nhanh chóng âm trầm, liền quay người đi ra cửa hàng, vòng lên trên xe.

Hứa Thiên Quốc thấy hắn tay không trở về, sững sờ nói: "Không có mua?"

Diệp Thần lắc đầu, nói: "Đây là một gian cửa hàng buôn bán thịt người không được chứng nhận, bên trong đều là thịt người."

Hứa Thiên Quốc toàn thân không rét mà run, da gà nổi lên toàn thân.

Bình thường thì cửa hàng trong căn cứ, đều phải có chứng nhận buôn bán của bộ thương mại ban xuống mới buôn bán, chỉ có chứng nhận buôn bán mới tính toán thuộc về căn cứ thành phố cho phép, không có thì cá nhân buôn bán, thì vi phạm quy tắc căn cứ.

Diệp Thần vừa mới đi vào, ngửi được hương vị kia trong không khí, liền phân biệt được, đây là hương vị thịt người, nếu là huyết nhục quái vật thì trên da thịt chúng, đều lưu lại một chút hương vị quái vật, nếu là thịt heo, sẽ mang một chút mùi thủm, thịt đê thì có chút vọ tao, dù sao cũng không có cách nào tẩy trừ hương vị vốn có của nó.

"Ngươi mặc kệ sao?" Hứa Thiên Quốc nhìn Diệp Thần nói.

"Chấp Pháp Giả của căn cứ thành phố rất nhanh sẽ đem nơi đây thanh lý." Diệp Thần lạnh lùng nói, hắn quay người kêu mấy người lính, đem mấy trăm cân Cơ Hóa Nhục đem lên hướng nơi ở của mình, sau đó đối với đám người Hứa Thiên Quốc nói: "Cùng ta xuống xe."

Hứa Thiên Quốc biết rõ Diệp Thần có chuyện phải làm, không có hỏi nhiều, xuống xe.

"Diệp tướng quân, các ngươi đi đâu?" Một đoàn trưởng hiếu kỳ nói.

Diệp Thần phất phất tay, nói: "Các ngươi về trước quân doanh a."

"Ah." Đoàn trưởng kia thấy Diệp Thần không nói, cũng không có hỏi nhiều, hai mươi mấy chiếc xe lớn kết thành đội ngũ mênh mông cuồn cuộn, hướng quân doanh chạy đi.

Chờ bọn hắn đi rồi, Diệp Thần liền dẫn đám người Hứa Thiên Quốc, đi tới Tả Tự Lâu, thuê gian phòng có ba phòng ngủ một phòng khách, nữ phục vụ kia trông thấy trước ngực Diệp Thần "Tướng", lắp bắp kinh hãi, sau đó giảm tiền thuê 7 phần, chỉ tốn bảy tám trăm điểm quân công.

Sau khi đi vào gian phòng, Diệp Thần kiểm tra bốn phía, thấy không có máy giám sát, mới yên lòng, đi đến trên ghế sa lon ngồi xuống, đối với hai người Hứa Thiên Quốc nói: "Về sau các ngươi ở lại đây, sau này có cái gì cần thì có thể đi tìm ta, ta cũng sẽ biết mà thường xuyên tới đây."

Hoàng Thiên Tứ gật đầu nói: "Lần này may mà có ngươi, bằng không thì chúng ta còn lang thang bên ngoài."

Diệp Thần tùy ý nói: "Không cần phải nói mấy lời này, ta chỉ hy vọng về sau các ngươi có thể toàn tâm toàn ý giúp ta làm việc là được."

"Ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ toàn lực!" Hoàng Thiên Tứ ưỡn ngực nói.

Diệp Thần gật gật đầu nói: "Đợi chút nữa ta sẽ ghi một phần danh sách, nhiệm vụ của các ngươi chính là tận lực đem người trên danh sách tìm được, sau đó ta sẽ mua sắc một vài cửa hàng, cho các ngươi kinh doanh."

Hứa Thiên Quốc trầm tư thoáng một phát, rồi gật đầu nói: "Ta nhất định sẽ tận lực hoàn thành!"

Đem nhiệm vụ đơn giản ghi xuống, Diệp Thần liền đem tất cả danh nhân lớn nhỏ ở kiếp trước xuất hiện ở Châu Á, đều ghi xuống, tuy trong đó quên lãng một ít, bất quá thì đại đa số người nổi tiếng vẫn nhớ rõ.

Trong mấy người này, chỉ cần có thể triệu tập được một phần nhỏ, là có thể tạo ra một cái thế lực siêu cường đại, tiềm lực tương lai cực kì khủng bố!

"Vương Long, Tiết Đại Sơn, Tôn Vân. . . Ba người này nhất định phải hết sức giúp ta tìm được!" Diệp Thần ngưng trọng nói.

Hứa Thiên Quốc khẽ giật mình, liếc nhìn ba cái tên này, lập tức chậm rãi gật đầu "Ta sẽ hết sức."

Tất cả nói rõ xong, Diệp Thần liền đứng dậy rời khỏi.

Sắc trời dần tối, sao trời xuất hiện đầy bầu trời, vạn dặm căn cứ một mảnh hắc ám, không có ngọn đèn, trạm phát điện bây giờ chỉ đủ cung cấp cho các nghành tin tức căn cứ sử dụng, người khác muốn dùng điện thì có thể mua sắm, bất quá giá cả phí điện cực kỳ đắt đỏ, người thường không dùng nổi.

Sau khi bầu trời tối đen, đại đa số mọi người đều sớm đi ngủ, thời điểm hơn 10 giờ, trong thành thị liền cấm đi lại ban đêm, cấm trên đường du dãng, một mực đến tận hắc ám lịch tháng 8 năm 1, khi đó kĩ thuật khoa học Atlantis văn minh được căn cứ đưa vào sử dụng, buổi tối là có người sử dụng đèn năng lượng quang tụ đi ra dã ngoại giết quái.

Giờ phút này còn sớm, Diệp Thần nhàn nhã đi trên đường, nhìn bốn phía có nhiều người từ dã ngoại chiến đấu trở về, đám tiếu với nhau, trò chuyện thu hoạch hôm nay, hoặc mấy nữ nhân xinh đẹp, có người đã từng là minh tinh, nay lại chạy ở mấy cao ốc làm phục vụ viên...

"Diệp Thần!"

Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy ở phía sau vang lên

Diệp Thần quay đầu nhìn lại.

Gió đêm, thổi tới.

Lướt qua trên mặt.

Tại trên đường phố người đến người đi, một thân ảnh thon dài, cao thẳng, nữ hài mặc áo ngắn màu trắng, mang theo một cái mũ lưỡi trai, quần shorrt jean, một cặp đùi thon dài đẹp, bàn tay hướng nơi đây khua khua.
 

Bình luận

Back to Top