|
|

Chương 120: Vui thích


Trần Dung miệng nói như vậy, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng càng đỏ, tay phải lại không tự chủ được kéo vạt áo, muốn cho bản thân mát mẻ hơn chút. Nhưng theo động tác của nàng, một bên ngực tuyết trắng gần như lộ ra hơn phân nửa, ngay cả đóa anh đào trên đỉnh kia cũng như ẩn như hiện dưới ánh nến.

Vương Hoằng chỉ liếc mắt một cái rồi rốt cuộc không thể dời tầm mắt. Chàng nắm chặt tay, trên mu bàn tay gân xanh lộ ra, trên trán một giọt mồ hôi lấp lóa chậm rãi chảy xuống……

Trần Dung nghiêng đầu, không hề chớp mắt nhìn giọt mồ hôi kia, nàng đột nhiên phát hiện, bản thân rất muốn tiến lên, rất muốn vươn đầu lưỡi liếm giọt mồ hôi kia. Trên thực tế, thời điểm nàng nghĩ như vậy, cái lưỡi đinh hương của nàng đang dao động trên làn môi đỏ mọng, ánh mắt của nàng trong sự mê ly nhiễm thêm vài phần tình dục mị ý.

Đúng lúc này, Vương Hoằng nắm chặt hai tay, cúi đầu vẫn không nhúc nhích đột nhiên cất giọng ôn nhu, chàng dùng một loại ngữ khí nhẹ nhàng dụ hoặc gọi: “A Dung.”

“Vâng.” Giọng của Trần Dung vẫn nỉ non lộ ra sự mềm nhũn. Nghe thấy giọng của nàng, gân xanh Vương Hoằng căng thẳng kịch liệt nhảy lên vài cái.

Chàng thở hổn hển, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng. Sau một lúc lâu, chàng nhắm hai mắt, tùy ý để tóc xõa tung, lắc lư ở đầu mày khóe mắt: “A Dung, lần này sao nàng lại đi theo Nhiễm Mẫn? Hai người đã gặp gỡ khi nào?”

Trong hỗn độn, chàng chỉ cảm thấy chóp mũi khóe mắt đều là hương thơm của nữ nhi, tốn sức lắm chàng mới có thể hỏi ra một lời đầy đủ thế này.

Trần Dung ngây ngốc, nàng chỉ cảm thấy trong miệng càng ngày càng khát, thân thể cũng càng ngày càng nóng, hai tròng mắt nàng mê ly, si ngốc nhìn đôi môi Vương Hoằng, chính mình cũng không biết bản thân đang nói cái gì: “Là Trần Nguyên, hắn đánh mất lương thực, muốn ta đi cầu Nhiễm Mẫn. Bọn họ luôn hại ta, đều làm cho ta không có đường lui. Vì thế ta đi, ta muốn Nhiễm Mẫn không trả lại lương thực cho hắn. Ta còn nói đường dẫn cho y biết.”

Nàng nói tới đây, ngữ điệu có chút rối loạn, nàng dừng một chút, ngơ ngác nhìn hai tròng mắt bị kiềm hãm của Vương Hoằng, thì thào nói: “Thất lang, môi của chàng nhìn thật mềm mại.”

Một lời thốt ra, Vương Hoằng vẫn không nhúc nhích đột nhiên run rẩy.

Lần này, hai tay chàng đang nắm chặt chuyển thành tái xanh. Chàng dùng mọi sức lực nắm thật chặt, nặng nề mà thở dốc một hồi, mới lại hỏi: “Nhiễm Mẫn nói như thế nào?”

Trần Dung vẫn còn đang nhìn chàng, hai mắt nàng đã mê ly chi cực, một đôi tay lại càng không ngừng kéo xiêm y, tóc tai rối loạn, ngọc đái buông lỏng, da thịt trắng trong đã lộ ra vài chỗ.

Vương Hoằng không dám nhìn nàng, chàng không hề chớp mắt nhìn xuống đất, lại hỏi với giọng lạnh lùng: “Lần này nàng vì chuyện Trần Nguyên mất lương thực mà đi tìm Nhiễm Mẫn, y nói những gì? Vì sao nàng lại ở chung một chỗ với y?”

Chàng biết lúc này Trần Dung không tỉnh táo lắm cho nên câu hỏi này mang theo ngữ khí lạnh lẽo, chẳng những lặp lại lần nữa mà còn vô cùng trắng trợn.

Trần Dung nghiêng đầu, theo động tác của nàng, một bên xiêm y trượt xuống, bầu ngực bên trái nõn nà như ngọc tuyết lộ ra.

Nàng mê ly nhìn Vương Hoằng, vô ý thức ưm một tiếng rồi mới thì thào trả lời: “Y nói, y nói ta giống y. Y còn nói muốn cưới ta nữa.”

“Y nói muốn cưới nàng?”

Giọng Vương Hoằng đột nhiên cao vút.

Trần Dung trong lúc mơ hồ bị ngữ khí này khiến cả kinh ngẩn ra, nàng chớp mắt to, hoảng hốt trả lời: “Đúng vậy, y nói muốn cưới ta.” Nói tới đây, nàng thì thào: “Thất lang, ta thích y, ta không thích y đâu. Nhưng mà y đã nói rằng sẽ cưới ta…… Cho nên ta muốn đi theo y.”

Nàng lặp lại như thế, trong lúc đó, Vương Hoằng đã hỏi tiếp: “Nàng muốn theo Nhiễm Mẫn sao?”

Giọng của chàng rất cao, chàng nhìn thẳng Trần Dung, không thấy nàng nói một câu gì nữa, chàng chỉ càng không ngừng hỏi nàng: “Nàng muốn theo Nhiễm Mẫn sao?”

Trong lúc này, hai người đều đang tự hỏi tự trả lời, Trần Dung tựa hồ tỉnh táo hơn một chút.

Chỉ thấy Trần Dung đột nhiên xoay người, chạy ra ngoài cửa phòng.

Động tác này của Trần Dung vô cùng đột ngột, hơn nữa rất quyết đoán. Rõ ràng đã choáng váng đến mức hai gò má đỏ ửng, rõ ràng sóng mắt tựa như chảy ra nước, rõ ràng không ngừng mà liếm môi, rõ ràng hai tay nàng còn đang không ngừng kéo xiêm y ra, nhưng nàng vẫn chạy ra ngoài phòng, vẫn nhanh chóng mà quyết đoán.

Đảo mắt, nàng đã lao ra vài bước, nghiêng ngả lảo đảo bổ nhào về phía chỗ cửa trúc.

Đúng lúc này, một đôi tay ôm eo nhỏ của nàng.

Ngay khi khi hương thơm thanh nhã của nam nhân ập tới, Trần Dung đã không thể tự ức chế trở nên run rẩy. Nàng run run, khẽ rụt cổ, cả người trượt xuống dưới, vô ý thức nói: “Không, không, không thể, ta không thể……”

Nàng càng không ngừng lặp lại, nói xong lời cuối cùng, trong thần trí đã quên chính mình vì sao không thể, đã quên bản thân đang nói cái gì.

Đôi tay kia vẫn ôm chặt lấy nàng.

Ngực chàng dán vào lưng nàng, hô hấp như lửa nóng của chàng phun lên phần da gáy của nàng.

Ôm nàng, giọng nói khàn khàn của Vương Hoằng nhẹ nhàng truyền đến: “Nàng muốn theo Nhiễm Mẫn sao?”

Giọng nói đặc biệt trầm khàn.

Trần Dung ở trong vòng ôm của chàng mềm nhũn cả người, nàng mơ hồ ngây ngốc.

Đúng lúc này, trước mắt nàng nhìn thấy hai cánh môi mỏng manh.

Nhìn nó, Trần Dung ngừng lời thì thào tự nói vô ý thức, nàng chậm rãi vươn tay, chậm rãi phủ lên nó.

Ngón tay trắng nõn của nàng đặt lên trên cánh môi, vừa vuốt ve hình dáng, nàng vừa cười ngây ngô.

Đúng lúc này, cánh môi hé ra, ngậm ngón tay nàng, còn nhẹ nhàng liếm liếm đầu ngón tay nàng.

Trần Dung đang cười chợt cứng đờ, nàng run rẩy, đôi môi hồng nhuận tiên diễm cũng khẽ hé lộ ra cái lưỡi đinh hương hồng phấn.

Đột nhiên, cánh môi kia dời đi, nó nặng nề hạ xuống cái miệng nhỏ nhắn của nàng, nặng nề mà ngăn chận đôi môi nàng đang hé mở.

Tức thì, một hơi thở nam tínhnhư thủy triều ập tới. Nó chiếm cứ hô hấp của Trần Dung, ngăn chận tim đập của nàng, tràn ngập lòng của nàng, hơn nữa tràn ngập trong đầu, trong linh hồn nàng…… Gần như đột nhiên, Trần Dung rơi lệ đầy mặt, nàng nức nở, than thở: “Rất thích……” Mơ hồ thốt ra mấy lời này, sau đó đôi tay kia ôm chặt nàng, đồng thời, một vật tách hàm răng nàng ra, tiến sâu vào trong khoang miệng của nàng, truy đuổi cái lưỡi đinh hương của nàng.

Trần Dung rên rỉ ra tiếng.

Nàng vươn hai tay, ôm chặt gáy nam nhân trước mặt, nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, khẩn cấp đưa lên cái miệng nhỏ nhắn, tay nàng sờ vào vạt áo mở rộng của chàng.

Bất tri bất giác, nàng đã dán trên người chàng, nàng đón nụ hôn của chàng, ngây ngô kêu ra tiếng: “Thất lang, Thất lang, Thất lang……”

Một tiếng lại một tiếng, một lần lại một lần.

Vương Hoằng ôm chặt nàng.

Chàng ôm nàng, ấn nàng thật mạnh vào lòng, tay trái của chàng đỡ gáy bạch ngọc của nàng, tay kia đặt lên bầu ngực tuyết trắng, vừa xoa nắn, chàng vừa thở hào hển gọi: “A Dung.”

“Thất lang.” Trong tiếng ngây ngô, giọng nói hơi nghẹn ngào, mang theo mĩ cảm.

Hai tay Vương Hoằng hợp lại, khẽ gẩy trái anh đào bên trái của nàng, sau đó, chàng cúi đầu, ngậm trái anh đào kia, ngay khi Trần Dung ngửa đầu, thỏa mãn rên rỉ ra tiếng, giọng nói mơ hồ của chàng truyền đến: “A Dung, nói cho ta biết, ta là ai, ta là ai?”

Chàng vừa hỏi vừa lướt đầu lưỡi, khi khiến cho trái anh đào hồng nộn run rẩy, Trần Dung nức nở, kêu lên từng tiếng: “Thất lang, chàng là Thất lang, chàng là Thất lang mà.” Khi thốt ra những từ kia, một giọt thanh lệ thấm ra khóe mắt nàng.

Vương Hoằng vươn một bàn tay bao quanh bên ngực phải của nàng, chàng vừa xoa nắn vừa nói: “Nhớ kỹ, ta là Thất lang, ta không phải là Nhiễm Mẫn.”

Lúc này dưới sự vỗ về chơi đùa của chàng, Trần Dung vui sướng chi cực, nàng lung tung ôm chặt chàng, hôn lên thái dương chàng, làm sao còn nhớ rõ mà đáp lời.

Đúng lúc này, đầu ngực truyền đến cơn đau đớn.

Trần Dung ăn đau kêu ra tiếng, một giọng nói trầm thấp ôn nhu ở bên tai nàng nhẹ nhàng nỉ non: “Nói, ta là ai?”

Trần Dung mở to hai mắt, nàng liếc nhìn chàng, ánh mắt lúng liếng ướt át: “Thất lang, thật ngốc mà.” Mơ hồ nói ra mấy lời này, Trần Dung đột nhiên cầm chặt hai tay chàng.

Vương Hoằng ngẩn ra, chàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Dung.

Nàng dùng hết sức lực, tay trái nắm chặt hai tay chàng, nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn Vương Hoằng.

Lúc này ánh mắt Trần Dung đã trở nên trong trẻo hơn.

Vương Hoằng ngẩn ra.

Đúng lúc này, Trần Dung cười khanh khách, vừa cười, nàng vừa dùng cái lưỡi đinh hương liếm vành môi, trong ánh nhìn chăm chú sâu thẳm của Vương Hoằng, nàng kiễng mũi chân, tay phải sờ lên mặt, lên mắt chàng.

“Thất lang, mặt của chàng đỏ, mắt cũng có mị sắc, thật sự là rất đẹp.”

Nói tới đây, Trần Dung cười vui vẻ, tay phải nàng chạm vào ngọc đái của chàng, kéo mạnh một cái, khi áo bào rơi xuống đất, vòm ngực trắng trẻo, thân hình thon dài của chàng hoàn toàn loã lồ ở trong không khí, Trần Dung cúi đầu, nàng tò mò nhìn điểm đỏ bên trái của chàng, nghiêng đầu, than thở: “Giống như trong mộng vậy.”

Vương Hoằng đang chuẩn bị cử động, nghe thấy lời này của nàng thì khẽ nhíu mày.

Lúc này, Trần Dung đột nhiên cúi đầu, nàng ngậm điểm đỏ kia.

Nghe thấy Vương Hoằng nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ, nàng hơi nâng mắt, sóng mắt giàn giụa liếc chàng một cái, than thở: “Lang quân thật sự là ngon miệng.”

Nghe lời như thế, Vương Hoằng rốt cuộc nhịn không được cười nhẹ ra tiếng.

Nhưng chàng vừa mới nở nụ cười, rốt cuộc lại không thể cười nổi nữa.

Bởi vì Trần Dung đột nhiên ngồi xuống, ngửa đầu, tò mò nhìn ngọc trụ đứng thẳng kia của chàng. Phải biết rằng, lúc này chàng vốn không mặc đồ lót, huống chi sau khi uống Ngũ Thạch Tán, toàn thân nóng lên, ngoại trừ ngoại bào kia, bên trong Vương Hoằng trống không không một mảnh vải che thân.

Trần Dung ngửa đầu, ngơ ngác nhìn vật kia liếc mắt một cái. Sau đó nàng tà nghễ nhìn chàng, diễm sắc trong ánh mắt thật sự là tao mị tận xương, làm người ta hận không thể hung hăng kéo nàng nhập vào trong cơ thể, hung hăng chà đạp một phen: “Đây là vật của nam nhân sao? Thất lang, chàng rất tuấn tú, vật này lại xấu quá.”

Bình luận đến đây, Trần Dung còn dùng sức gật đầu.

Vương Hoằng phát ra một tiếng gầm nhẹ, tay phải chàng chế trụ cánh tay nàng, nhấc mạnh nàng lên, sau khi Trần Dung đứng dậy, hai tay chàng duỗi ra, bế ngang nàng, đi về phía giường.

Chàng vừa mới đi hai bước, đột nhiên, từ trong lòng truyền đến tiếng cười sung sướng.

Nữ tử trong lòng cười vui vẻ như thế, không hề kiềm chế, khiến trong ngực chàng chấn động.

Bất tri bất giác, Trần Dung cười khanh khách, trượt xuống khỏi hai tay chàng. Nhìn Trần Dung ngồi dưới đất, lộ nửa bên ngực, cả người run rẩy, Vương Hoằng nhíu mày, chàng vươn tay, lại kéo nàng lên.

Đúng lúc này, đột nhiên Trần Dung dùng hai tay ôm mặt, mà tiếng cười vui của nàng cũng biến thành tiếng khóc.

Vương Hoằng ngẩn ra.

Trên gương mặt bạch ngọc của chàng ửng đỏ, tràn đầy mị ý, hô hấp nặng nề khẽ chậm lại, trên khuôn mặt tuấn tú, biểu tình trở nên nặng nề hơn.

Trần Dung khóc lóc yếu đuối co rúm lại, cất giọng nức nở: “Sao ta có thể có giấc mộng này? Thất lang, vì sao chàng hại ta có giấc mộng này…… Biết rõ không xứng thì cứ quên đi, vì sao ta còn mơ thấy chàng, ô ô, nếu để Nhiễm Mẫn biết được, y há có thể dung ta?”

Ngay khi hãi chữ “Nhiễm Mẫn” thốt ra, nơi cánh tay của Trần Dung truyền đến cơn đau đớn.

Tiếp theo, thân thể nhẹ hẫng, đã bị người ta bế xốc lên.

“Phịch” một tiếng.

Trần Dung nặng nề ngã lên tháp.

Cú ngã này khá nặng, Trần Dung ăn đau kêu ra tiếng, nàng vươn tay ôm mông ngọc, bởi vì đau quá mức nên dục ý trên người giảm bớt, ngay cả đỏ ửng trên mặt cũng nhạt bớt.

Đúng lúc này, một nụ hôn cực ôn nhu đặt lên nước mắt của nàng.

Giọng nói thanh nhuận quen thuộc kia lộ ra khàn khàn, ôn nhu vang lên bên tai nàng: “A Dung.”

Sau khi Trần Dung lung tung lên tiếng, chỉ nghe giọng nói kia nhẹ nhàng mà phất qua màng tai nàng: “Cái tên kia, từ nay về sau, không thể nhắc lại nữa.”

Giọng nói ôn nhu lộ ra trầm lãnh.

Trần Dung bất tri bất giác ngây ngốc đáp: “Vâng.”

“Ngoan!”

Chàng thổi một hơi vào tai nàng, giọng nói khàn khàn, cũng đã trong trẻo hơn.

Chàng nghiêng người về phía trước, thân thể quang lỏa chậm rãi phủ lên người nàng.

Chàng vươn tay cởi ngọc đái của nàng, ánh mắt nhìn nàng cũng lộ ra sự tỉnh táo.

Đúng vậy, tỉnh táo, lúc này ánh mắt Vương Hoằng vẫn sáng ngời dị thường, vẫn nóng rực đến cực điểm, nhưng so với vừa rồi rõ ràng đã trong trẻo, tỉnh táo hơn…… Ngay cả hơi thở thổi trên mặt nàng cũng trở nên trầm ổn tao nhã.

Dược lực của Ngũ Thạch Tán đã trôi qua.

Chàng cúi đầu, tùy ý để tóc xõa như tơ rủ trên mặt nàng.

Ngón tay thon dài của chàng tựa như xuân phong, nhẹ nhàng mà vỗ về chơi đùa đôi môi nàng, giọng nói của chàng lộ ra dụ hoặc: “A Dung.”

Trần Dung mở to hai mắt mê ly, say sưa nhìn chàng. Nàng vẫn đần độn, theo bản năng cảm giác thấy không ổn, nhưng mà, cũng chỉ là cảm giác mơ hồ mà thôi.

Nghe thấy Trần Dung trả lời, Vương Hoằng cười, chàng nhẹ nhàng in một dấu hôn lên môi nàng, bốn cánh môi chạm nhau, chàng hỏi với giọng ôn nhu vô tận: “Nhiễm Mẫn có từng chạm vào nàng chưa?”

Tay phải của chàng chậm rãi di chuyển, ngón tay đi qua chỗ nào lại khiến nàng nổi da gà, khi Trần Dung không thể tự ức chế mà run rẩy, năm ngón tay của chàng thu lại, đột nhiên ôm ngực nàng. Móng tay khẽ gẩy trái anh đào phấn hồng, chàng hỏi với giọng khàn khàn, ôn nhu, dụ hoặc: “Y có từng chạm qua nàng như thế này không?”

Trần Dung mở to mắt, lung tung lắc đầu, rên rỉ đáp: “Không có, không có.”

Nghe vậy, bàn tay tác quái lại di chuyển, khẽ vuốt ve phần bụng nàng, chàng nhẹ nhàng thổi một hơi vào tai nàng, khi khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung càng thêm đỏ hồng, chàng lại hỏi: “Vậy nơi này thì sao?”

Ngón tay của chàng lại đặt lên môi nàng: “Y có chạm qua nơi này chưa?”

Trần Dung vẫn còn đang lung tung lắc đầu, không biết vì sao, đụng chạm của chàng rõ ràng là nhẹ nhàng chậm chạp, ôn nhu, nhưng nàng chỉ cảm thấy từng đợt tê dại không chịu nổi, nàng chỉ muốn rơi lệ: “Không có, không có.”

Chàng cúi đầu, khẽ ngậm cái cằm trắng nõn của nàng, nhẹ nhàng liếm mút, hàm hồ hỏi: “Vậy y đã chạm vào nàng thế nào?”

Hỏi một câu, không thấy nhận được đáp án, chàng dùng một tay chống thân mình, ngẩng đầu, híp hai mắt nhìn nàng chăm chú.

Khuôn mặt Trần Dung diễm mỹ ửng hồng, da thịt trắng nõn như ngọc cũng tản ra sắc hồng mê người. Đôi mắt to của nàng mê ly nhìn chàng, môi bị chàng hôn có chút sưng đỏ khẽ chu ra.

Xem nàng như vậy dường như đang suy nghĩ ư?

Vương Hoằng cười càng thêm ôn nhu, chàng nhẹ nhàng mà nỉ non: “Khanh khanh, y chạm vào người nàng chưa?”

Trong tươi cười ôn nhu của chàng, Trần Dung ủy khuất gật đầu. Tức thì, đôi mắt trong suốt cao xa kia híp thành một đường, khí tức âm hàn trầm ngưng lưu chuyển trong phòng trúc: “Vậy ư? Nàng để cho y chạm vào người sao? Chạm vào làm sao? Ngoan, nói nghe một chút.” Giọng nói quả nhiên là ôn nhu đến cực điểm.

Trần Dung chớp mắt, sau một lúc lâu, nàng thì thào trả lời: “Y ôm eo ta.”

Vương Hoằng nhíu mày.

Chàng chậm rãi hỏi: “Chỉ ôm eo thôi sao?”

Trần Dung nghiêng đầu nhìn chàng, dưới ánh nhìn chăm chú của chàng mà ủy khuất gật đầu.

Chậm rãi, Vương Hoằng lại cười.

Dung sắc của chàng vốn tuấn mỹ, da thịt như ngọc, cả người chói lọi. Giờ phút này sắc mặt ửng hồng, hai mắt xưa nay trong suốt cao xa cũng có chút rời rạc, có chút mê ly, có chút mị sắc, lại cười như thế…… Vương Hoằng lúc này động lòng người vô cùng.

Trần Dung nhìn ngắm rồi nuốt một chút nước miếng.

Vương Hoằng thấy ánh mắt nàng si mê thì cất tiếng cười, chàng nắm tay nàng đặt nó xuống hạ thân của mình, trong nháy mắt khi đầu ngón tay của nàng chạm vào đó, chàng rên rỉ ra tiếng.

Lúc này, Trần Dung vẫn đang si ngốc nhìn chàng.

Vương Hoằng đang rên rỉ nhịn không được cười nhẹ ra tiếng: “Duyệt ta không? Yêu ta không?”

Trần Dung ngây ngốc nhìn chàng, nghe câu hỏi của chàng, nàng gật đầu, ngẩn ngơ trả lời: “Lang quân thật đẹp.”

Nói tới đây, nàng cười khanh khách, tay nhỏ bé rụt về khỏi hạ thân của chàng, nàng ôm gáy chàng, môi áp lên môi chàng, cười nói: “Giấc mộng này thật là chân thật.” Nàng cười vui vẻ.

Vương Hoằng cố gắng áp chế, chàng đè cả người lên thân nàng, tay phải chàng khẽ kéo, bạch y cởi ra, trong nháy mắt, Trần Dung cũng lõa thể, không chút mảnh vải che lấp.

Vương Hoằng một tay chống thân thể, cúi đầu đánh giá nàng.

Ánh mắt của chàng như lửa, theo gáy nàng đến ngực nàng, eo nàng, hạ phúc của nàng…… Rồi đến hai chân nàng.

Một lát, chàng mỉm cười thì thào lẩm bẩm: “Quả nhiên là vưu vật.”

Dứt lời, tay chàng đặt vào giữa hai chân nàng.

Trần Dung đang ôm chặt chàng, đang dán chặt vào người chàng, đang dùng sức ma sát chàng, muốn giảm bớt nóng nực đang trào ra kia. Đột nhiên nàng cảm giác được chỗ hạ thân có một dị vật.

Nàng ngẩn ngơ, cúi đầu xuống.

Chính là một bàn tay to đang đặt tại nơi xử nữ chưa bao giờ từng bị ai khinh bạc của nàng kia.

Dù là trong lúc mơ hồ, Trần Dung cũng cảm thấy xấu hổ, nàng đột nhiên vươn tay ngăn cản bàn tay kia, ngửa đầu nhìn chàng thì thào: “Không thể, Thất lang, không thể.” Khóe mắt nàng ứa ra một giọt lệ, ngữ khí cũng mang theo nghẹn ngào.
 

Bình luận

Back to Top