|
|

Chương 127: Giằng co


Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng cười to, Dũ Chí oa oa kêu lên: “Thất lang à Thất lang, làm gì mà khẩn trương đến vậy?”

Trong tiếng cuồng tiếu của hắn, Vương Hoằng quay đầu liếc nhìn một cái. Một cái liếc mắt này, tiếng cười của Dũ Chí lập tức im bặt, có điều trong hầu kết thỉnh thoảng truyền ra một vài âm thanh cổ quái, dường như đang nhịn cười vô cùng vất vả.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Bình ẩu: “Nữ lang?”

Trần Dung nghe thấy, thi lễ với Vương Hoằng, nói: “Xin báo với xa phu, A Dung xuống xe.”

Nàng mỉm cười, khẽ khàng thi lễ, nhưng đợi một hồi lâu, cũng không thấy Vương Hoằng trả lời, không khỏi ngẩng đầu nhìn chàng.

Vừa nhìn, nàng đối diện với Vương hoằng giơ chén rượu, mặt mày bình thản, khóe miệng mỉm cười đang rất tự tại, nhìn bộ dáng này của chàng dường như không nghe thấy thỉnh cầu của nàng vậy?

Trần Dung kinh ngạc hết sức, liếc mắt nhìn Dũ Chí đang nhịn cười đến mức cơ trên mặt vặn vẹo, lập tức nàng trừng mắt nhìn, thản nhiên cười, im lặng ngồi trở lại tháp, không đề cập tới việc rời đi nữa.

Cứ như vậy, Vương Hoằng lẳng lặng uống rượu của mình, Trần Dung nghiêng đầu xuyên qua rèm xe ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, Dũ Chí thì nhìn người này rồi nhìn người kia, trong hầu kết có tiếng lục khục không ngừng truyền đến.

Bên ngoài, Bình ẩu gọi hai lần, thấy Trần Dung không trả lời liền lùi đầu về.

Mà đoàn xe vẫn đang tiếp tục chạy về phía trước.

Cũng không biết qua bao lâu, Dũ Chí đã rời đi, cát bụi ập tới gần.

Đây là một hộ vệ Vương gia đi dò đường, hắn đến gần xe ngựa, thấp giọng bẩm: “Lang quân, Nhiễm tướng quân đang chạy về phía này.”

Nhiễm Mẫn?

Trần Dung ngẩng đầu lên.

Vương Hoằng chậm rãi buông chén rượu, miệng chàng bất giác khẽ nhếch, nhẹ nhàng nói thầm: “Đoạt thê của người khác, cho dù là có tư tình cũng là việc làm không hề phúc hậu.” Tự nói đến đây, chàng hướng ra phía ngoài kêu lên: “Bỏ dấu hiệu của xe ngựa xuống, thay đổi tuyến đường.”

“Vâng.”

Bên ngoài kỵ sĩ lĩnh mệnh rời đi.

Lúc này, Vương Hoằng chuyển mắt nhìn về phía Trần Dung.

Rõ ràng là chàng đuối lý, nhưng lúc này hai mắt chàng sáng ngời, thần thái thản nhiên, thật sự thanh thản nói không nên lời, làm sao có thể nhìn thấy nửa điểm hổ thẹn?

Trần Dung liếc nhìn chàng một cái, thu hồi ánh mắt.

Vương Hoằng ra mệnh lệnh nhưng trên đường cũng không nhìn thấy đường khác, mãi cho đến khi mặt trời chiều ngả về tây, bọn họ cũng không tìm được cơ hội rời đi.

Lúc dùng bữa tối.

Chúng hộ vệ nhảy xuống xe ngựa, bắt đầu hạ trại chuẩn bị bữa tối, Vương Hoằng cũng đã rời đi.

Trần Dung nhảy xuống xe ngựa, quay đầu tìm kiếm đám người Bình ẩu.

Bình ẩu cũng đang tìm nàng, nhìn thấy Trần Dung nhìn xung quanh, Thượng tẩu vội vàng đánh xe ngựa tới gần, kêu lên: “Nữ lang, nữ lang.”

Trần Dung quay đầu, thấy là bọn họ thì cười rạng rỡ.

Nàng bước đến xe ngựa, vén rèm xe chui vào.

Bình ẩu đang ở trong xe ngựa, bà thấy Trần Dung bộ dạng mỏi mệt, vội vàng nói: “Nữ lang, nước nóng đã chuẩn bị xong, có muốn tắm rửa không?”

Trần Dung cúi đầu, liếc nhìn áo trắng trên người mình một cái, khẽ gật đầu.

Chỉ chốc lát, nước nóng đã chuẩn bị xong.

Trần Dung đem mặt chôn ở trong nước ấm, đến khi không thở nổi, nàng mới ngẩng đầu. Lúc này, Bình ẩu đang gội đầu cho nàng, bà vừa lòng nhìn Trần Dung với da thịt trắng nõn mịn màng trong bọt nước của, vẻ mặt tươi cười, lại vô hình trung có sự lạnh lùng khiến người ta không dám tới gần, liền thoải mái nói: “Lão nô mấy ngày nay nhìn nữ lang, thật sự là càng nhìn càng đẹp mặt.”

Bà cười đến mặt mày hớn hở: “Nữ lang nhà ta, cuối cùng không hề tao mị như vậy nữa.” Bởi vì toàn bộ sĩ tộc đều lấy thanh nhã là tiêu chuẩn cái đẹp, dáng người cùng khuôn mặt trong mắt người đời đều mang theo tính dụ hoặc, ngoài chữ “mị”, lại thêm một chữ “tao”. Có lẽ ở thời đại trước kia, nữ lang như nàng chỉ có thể nói là trời sinh khúm núm, nhưng ở thời đại này, thế nhân sẽ tự động miêu tả thành tao mị. Tựa hồ không hình dung như vậy thì không đủ để biểu đạt bài xích cùng sự coi thường đến từ bản năng kia.

Đối với Bình ẩu đang vui mừng, Trần Dung chỉ cười nhẹ.

Mắt nàng đảo qua mấy bộ thường phục, đột nhiên nói:” Về sau đừng chuẩn bị quần áo trắng nữa.”

Bình ẩu ngẩn ra, không khỏi hỏi: “Vì sao?”

“Vì sao ư?” Trần Dung nhớ tới lời của Dũ Chí, chậm rãi cười, khẽ nói: “Mọi chấp nhất, đều là si mê không tỉnh.”

Những lời này Bình ẩu nghe không hiểu.

Bà nhếch miệng cười nói: “Nữ lang không thích áo trắng cũng được. Ra đi quá vội vàng, lão nô còn chưa có thời gian may thường phục áo trắng cho nữ lang.”

Lúc này, Trần Dung ngắt lời bà: “Khi nào thì các ngươi lên xe ngựa?”

“Là giờ tý tối hôm qua, cũng không biết vì sao mọi người nói chuyện xong thì mơ mơ màng màng ngủ. Vừa tỉnh dậy, người Thất lang đã lại đây, bọn họ nói, nữ lang đã xuất phát, muốn chúng ta nhanh chân một chút. Ha ha, may mắn chúng ta đã sớm chuẩn bị tốt, nói đi là có thể đi, bằng không sẽ khiến người Vương gia không vui.”

Lải nhải một hồi, Bình ẩu nói: “Nữ lang, xong rồi.”

Trần Dung lên tiếng đáp, dưới sự hầu hạ của bà mặc xiêm y, bước trên guốc gỗ, đi xuống xe ngựa.

Nàng bước xuống xe ngựa, mười mấy ánh mắt phát sáng đều nhìn về phía nàng, dần dần, người nhìn nàng càng ngày càng nhiều…… Ngay cả Vương Hoằng đang ngồi trên tháp dưới tàng cây, tay đánh đàn lúc này cũng ngừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía nàng.

Lúc này Trần Dung đã thay đổi một bộ thường phục màu vàng nhạt hoa văn màu tím, có thêu phi điểu.

Thường phục vàng nhạt kia khiến gương mặt thanh diễm tỏa sáng, tươi tắn vô cùng, tóc tai nàng xõa tung ướt đẫm, chân ngọc trắng như tuyết, đi guốc gỗ chậm rãi bước về phía trước, cả người kiều diễm ướt át, sáng ngời vô cùng.

Y bào vàng nhạt rộng rãi kia theo gió phiêu đãng, tay áo tung bay, càng làm nổi bật thắt lưng chỉ một bàn tay đã nắm chặt của nàng.

Dũ Chí ngơ ngác nhìn nàng, vỗ mạnh trên đùi một cái, thở dài: “Đúng là một vưu vật, Thất lang, huynh thật có phúc.”

Hắn mới nói đến đây, lập tức che miệng, thầm thì hàm hồ: “Đã quên đã quên, huynh còn chưa nạp nàng về, nàng còn chưa phải là phụ nhân của huynh. Ha ha.” Cuối cùng vẫn là nhịn không được cười to ra tiếng.

Trong tiếng cười huyên náo của hắn, Vương Hoằng giơ lên chén rượu nhợt nhạt nhấp một ngụm, ánh mắt lại vẫn nhìn chằm chằm Trần Dung.

Đúng lúc này, một tiếng vó ngựa truyền đến.

Tiếng vó ngựa nặng nề vang lên khiến cát bụi bốc lên cao, hồi lâu không tiêu tan.

Đảo mắt, tiếng vó ngựa kia xuất hiện trên quan đạo phía sau Trần Dung.

Khi tiếng vó ngựa ngừng lại, bước chân nặng nề mà xơ xác tiêu điều truyền đến sau lưng nàng.

Trần Dung đang bước đi theo bản năng cảm giác được không ổn, nàng quay đầu lại nhìn.

Vừa quay đầu, nàng đã đối diện với một đôi con ngươi âm liệt, đối mặt với một nam nhân đi nhanh mà đến, sát khí nặng nề.

Nam nhân này, đúng là Nhiễm Mẫn.

Trách không được người chung quanh đều không bị kinh động, hóa ra Nhiễm Mẫn chỉ dẫn theo mười hộ vệ, ngay cả giờ phút này y nhanh chóng đi đến, cũng chỉ là bên hông buộc một cây đao, không mang theo binh khí sở trường.

Khuôn mặt tuấn tú của Nhiễm Mẫn bình tĩnh, đảo mắt, y đã đi tới trước mặt Trần Dung.

Y dừng chân, cúi đầu, nhìn chằm chằm Trần Dung, mày rậm chậm rãi nhăn lại, đánh giá nàng từ trên xuống dưới rồi mở miệng, giọng có chút khàn khàn: “Đi!” Y cầm cánh tay Trần Dung, kéo nàng đi về phía trước.

Khi không bị y kéo đi, Trần Dung chỉ đành bước nhanh hơn.

Đảo mắt, hai người đã đi tới trước mặt Vương Hoằng.

Ngay khi Nhiễm Mẫn vừa tiếp cận, bốn phía tiếng bước chân lặng yên vang lên, cũng là chúng Vương gia hộ vệ bất động thanh sắc vây quanh nơi này.

Vương Hoằng chậm rãi đứng thẳng dậy.

Chàng nhìn Nhiễm Mẫn, vái chào y thật sâu, nhẹ giọng nói: “Vương Hoằng hổ thẹn.” Đôi mắt chàng trong suốt cao xa, lẳng lặng nhìn Nhiễm Mẫn, tiếp tục nói: “Tuy nhiên, tướng quân cùng A Dung vô môi vô sính……”

Chàng đây là ở nói cho Nhiễm Mẫn biết, ước định của y và Trần Dung chỉ có thể nói là tự hai người trao nhận, hai người không có ước hẹn đàng hoàng hay sính lễ, không có thông qua trưởng bối. Cho nên, cho dù chàng đoạt Trần Dung cũng không thể nói giữa hai người có mối hận đoạt thê.

Nhiễm Mẫn hừ mạnh một tiếng.

Y đi đến trước mặt Vương Hoằng.

Gần như là đột nhiên, ngay khi y tiến lên một bước, y rút ra trường đao, sau đó tay phải vung lên, đặt đao kề cổ Vương Hoằng.

Động tác của y quá mức đột ngột, hộ vệ của Vương gia đông đúc đứng chung quanh lại có thể ngăn cách ánh mắt của mọi người bốn phía. Tuy rằng đám hộ vệ này chỉ cách Vương Hoằng năm bước, nhưng mà, Nhiễm Mẫn hành động quá đột ngột, bọn họ chưa kịp phản ứng, y đã ra tay.

Đao phong lạnh lẽo dán lên cổ Vương Hoằng, nó ánh lên quang mang, lấp lóa làm người ta tim mật câu liệt.

Tiếng kêu của chúng hộ vệ đều biến mất, bọn họ không hề chớp mắt nhìn Nhiễm Mẫn, nhìn chằm chằm đao kia, có rất nhiều người trên trán, sau lưng đã đổ mồ hôi.

Nhiễm Mẫn nặng nề nhìn chằm chằm Vương Hoằng, chậm rãi, đao phong của y khẽ cử động.

Theo động tác của y, tiếng kêu áp lực tứ phía vang lên.

Lúc này, Vương Hoằng mỉm cười, chàng lẳng lặng nhìn Nhiễm Mẫn, nhẹ nhàng nói: “Tướng quân, như vậy thật khó coi.”

Nhiễm Mẫn cũng chỉ khẽ cười, nụ cười này khàn khàn, trầm thấp, sát khí nặng nề.

Y trừng mắt nhìn Vương Hoằng, lạnh lùng nói: “Không thể tưởng được, người như Nhiễm Mẫn ta lại có một ngày sẽ bị một kẻ sĩ tay trói gà không chặt khi nhục đến mức này!”

Y dùng đến hai chữ “khi nhục”.

Vương Hoằng nghe vậy thì cảm thấy buồn cười, chàng cũng không để ý tới đao phong kề bên cổ, cúi đầu, bưng lên chén rượu chậm rãi nhấp một ngụm…… Khi chàng làm động tác này, cây đao của Nhiễm Mẫn tất nhiên không lui về phía sau. Bởi vậy, mũi đao sắc bén kia đâm vào da thịt trắng trẻo của chàng một vết cắt nhợt nhạt, miệng vết thương mặc dù nông, nhưng máu chảy ra cũng khá nhiều. Máu chảy ra nhanh như thế, đảo mắt đã nhiễm đỏ ngực áo màu trắng của chàng.

Trần Dung nhìn máu tươi ồ ồ chảy ra, dần dần rũ mắt, nhẹ giọng gọi: “Nhiễm tướng quân.”

Nàng đứng ở phía sau Nhiễm Mẫn, nhìn thân hình y cao lớn vĩ ngạn từng vô cùng quen thuộc hiện đã dần dần trở nên xa lạ, hỏi: “Nhiễm tướng quân, lần này ngài tiến đến là muốn mang ta trở về sao?” Nàng cười yêu mị, giọng mĩ đãng mang theo trào phúng: “Chẳng lẽ tướng quân không chê A Dung đã thất thân, vẫn muốn cưới ta làm thê ư? Nhưng ngay cả như vậy, A Dung vẫn không muốn, đương nhiên, nếu tướng quân giết Trần Vi, có lẽ A Dung sẽ cân nhắc.”

Trong giọng nói của nàng không chỉ có mĩ đãng, trào phúng, còn có lạnh lùng, đây là một loại hoàn toàn lạnh lùng khi đối diện với y.

Lập tức, Nhiễm Mẫn quay đầu lại.
 

Bình luận

Back to Top