|
|

Chương 25: Mua lương thực


Trần Vi chấn động, cười nói: “A Dung, chẳng lẽ muội muốn tấu cầm?”

Trần Dung cười cười, gật đầu.

Ba người đồng thời bật cười ra tiếng – trên đường đi, ngoại trừ vài danh sĩ ra, không còn có người nào động vào cầm sắt. Bởi vì mọi người biết, trong đội ngũ mấy ngàn người này, không biết có bao nhiêu cao nhân ở đây, bản thân cũng đừng nên khoe mẽ không thành ngược lại thành bêu xấu.

Hiện tại Trần Dung chỉ là một nữ lang nho nhỏ, dám ở trước mặt mọi người tấu cầm, hay là, cầm kỹ của nàng giỏi đến vậy?

Lúc này, giọng nói một nam tử truyền đến: “Trần thị A Dung thật sự gan lớn mà.”

Trần Dung cũng không nâng đầu lên, chỉ thản nhiên trả lời: “Khi có tâm sự, tiếng đàn sẽ bị nhiễu loạn, khi tâm tình bình hòa, tiếng đàn sẽ trở nên tao nhã thản nhiên. Tấu cầm chỉ giúp vui mà thôi, sao lại nói là gan lớn?”

Mọi người ngẩn ra, vài cô nương muốn mở miệng lại vội vàng ngậm miệng. Tất nhiên các nàng đã nhận ra lời này của Trần Dung cực kỳ cao diệu. Lúc này đây các nàng nói bất cứ lời nào, đều trở nên tục tằng mà tôn vẻ tuyệt diệu cho câu nói đó.

Lúc này, Bình ẩu đã cầm một cây thất huyền cầm xuất hiện ở trước mặt Trần Dung.

Trần Dung đặt cầm xuống, ngón tay khẽ nhấc. Đột nhiên, trong bãi cỏ hoang vu phương xa, đã vang lên một tiếng đàn. Tiếng đàn kia vô cùng thản nhiên tự đắc, tựa như tri âm tri kỷ, hết sức trong trẻo.

Mọi người vừa nghe, lập tức theo tiếng đi tới, Trần Vi và các nữ lang đều đứng lên, hướng tới tiếng đàn kia — tiếng đàn như vậy, chỉ có Vương gia Thất lang có thể tấu ra.

Bất tri bất giác, chung quanh Trần Dung đã không còn một ai.

Trần Dung cúi đầu, bàn tay trắng nõn vỗ về chơi đùa huyền cầm, mỉm cười. Tay nàng đặt trên huyền cầm chậm lại.

Thấy nàng không gẩy, nam tử vừa rồi chất vấn nàng quay đầu, bật cười hỏi: “Tại sao nữ lang lại do dự?”

Trần Dung giao thất huyền cầm cho Bình ẩu, thầm nghĩ: Tuy rằng tiếng đàn của ta bất phàm, nhưng ở trước mặt tiếng đàn của Lang gia Vương thị Thất lang cũng là bêu xấu, ta có năng lực đánh gãy tiếng đàn của hắn sao? Nghĩ thì nghĩ vậy, nàng cũng chỉ thản nhiên trả lời: “Đã có tiên khúc, đủ để có thể giải ưu sầu.”

Nam tử kia ngẩn ra, đúng là không biết nói gì để đáp lời.

Tại đây trong thời đại tôn trọng giải thích bình luận, những lời khiến người ta không biết đối đáp ra sao, đều là bản sự được mọi sĩ tộc tôn sùng.

Kiếp trước, tính tình Trần Dung nóng nảy, ăn nói vụng về, luôn dễ dàng rơi vào cạm bẫy trong ngôn ngữ của người khác. Sau khi chịu khổ nhiều lần, nàng mới phát hiện, trong thế đạo này, nếu không muốn bị người khác chê cười, châm chọc, nhất định phải rèn luyện võ mồm. Nếu có thể dùng ngôn ngữ phong nhã hài hước khiến người khác không đáp lại được, đối với việc đề cao địa vị xã hội của nàng có lợi rất lớn.

Sau khi Trần Dung giao cầm lại cho Bình ẩu, thừa dịp không người nào chú ý, lặng lẽ đứng dậy, đi vào một góc tối.

Trăng sáng trên trời, nàng vô tình đi đến chỗ thổ khâu. Đứng ở phía trên cao, Trần Dung nhìn về phía Nhiễm Mẫn và Vương Hoằng.

Chỗ đó, vĩnh viễn luôn náo nhiệt như thế.

Trần Dung kinh ngạc nhìn một hồi lâu, buông rủ hai mắt, nhìn về phía trên mặt đất, ở đó có cái bóng của nàng kéo ra thật dài.

Một đêm rất nhanh liền trôi qua.

Ngày hôm sau, đội ngũ lại lên đường.

Cũng không biết Nhiễm Mẫn nói gì đó, buổi sáng đoàn xe đã bắt đầu gia tốc.

Kế tiếp, đội ngũ đều hành tẩu trong thời gian dài, nếu buổi tối có ánh trăng, đội ngũ sẽ vẫn di chuyển đến giờ tý mới nghỉ ngơi.

Bởi vì dọc theo đường đi từng gặp kỵ binh của người Hồ, tuy rằng chúng đệ tử sĩ tộc khổ không nói nổi, nhưng cũng không dám oán giận.

Cứ thế đi được sau mười ngày, phía trước mọi người xuất hiện một tòa thành.

Nhìn tường thành cao lớn ở phương xa kia, Trần Dung gọi nhóm phó dịch đến, nói: “Ở chỗ ta có chút vàng lá, đến thành trì phía trước rồi, chuyện thứ nhất mà các ngươi cần làm chính là đi mua lương thực, càng nhiều càng tốt.”

Một đường bôn ba, lương thực nàng mang theo từ Bình thành đã sắp dùng hết, Trần Dung ngẫm nghĩ, còn nói thêm: “Đem số vải vóc và mấy tạp vật đi cầm đồ, toàn bộ đổi thành lương thực.”

Dừng một chút, nàng lại phân phó nói: “Thượng tẩu, ngươi thay ta tới mượn Vương thị, Dũ thị và Trần thị bản tộc, mỗi nơi mười cỗ xe ngựa. Nói cho bọn họ biết, ta lo lắng lương thực ở thành Nam Dương không đủ, muốn mua luôn ở đây cho thỏa đáng.”

Đám người Bình ẩu Thượng tẩu kinh ngạc nhìn nàng, Bình ẩu kêu lên: “Nữ lang, đến thành Nam Dương còn có bản tộc ở đó mà, chúng ta cần gì phải làm vậy?”

Thượng tẩu cũng kêu lên: “Nữ lang, ba mươi cỗ xe ngựa, bổn gia đều có thể cho mượn, cần gì phải mượn người ngoài?”

Trần Dung nhíu mày, nói: “Tuy thành Nam Dương lớn, nhưng ở trong khoảng thời gian ngắn nhiều sĩ tộc cùng lưu dân đều đến đó, nhất định lương thực sẽ thiếu hụt. Phụ huynh ta không ở đây, đi đâu cũng là ăn nhờ ở đậu, nếu không muốn bị người khác làm khó dễ, lương thực và tiền phải sung túc. Tiền ta sẽ nghĩ biện pháp khác, lương thực phải bổ sung đầy đủ trước khi đến thành Nam Dương mới được.”

“Vâng.”

Nàng lại hướng giải thích với Thượng tẩu: “Ta mượn xe ngựa của hai nhà Vương Dũ chính là muốn nói cho bọn họ biết suy đoán này của ta, miễn cho khi đến thành Nam Dương, khi thật sự xuất hiện cảnh tượng thiếu lương thực trong thành, ta bị hai nhà Vương Dũ oán hận, nói là đã biết mà lại không bẩm báo.”

“Nữ lang thật sự là trí tuệ, suy nghĩ sâu xa.”

Nghe Bình ẩu và Thượng tẩu ca ngợi, Trần Dung cười khổ: Nếu không phải trải qua một kiếp, nàng sẽ có loại tài trí này sao?

Khi đội ngũ tới tòa thành phía trước, trời đã chạng vạng. Chạy đi liên tục vài ngày, chúng sĩ tộc đều mỏi mệt không chịu nổi, thật vất vả đến tòa thành tuy rằng cũ nát, nhưng vẫn còn phồn hoa yên bình, mọi người chỉ hận không thể cứ như vậy dừng lại không phải đi tiếp nữa.

Khi đại đội nhân mã tiến vào thành thị, toàn bộ thành nhỏ đều sôi trào.

Chỉ chốc lát, Bình ẩu đứng bên ngoài xe ngựa của Trần Dung nói: “Nữ lang, nơi này lương thảo khá quý giá, một khúc vải mới có thể đổi lấy chín đấu gạo thôi, phải biết rằng, ở Bình thành, một khúc vải có thể đổi được những hai mươi đấu gạo.”

Lời của bà thốt ra, trong xe ngựa truyền ra giọng nói quyết đoán của Trần Dung: “Dựa theo giá của nơi này, toàn bộ đổi thành lương thực.”

Nàng lấy ra một cái túi trong xe đưa cho Bình ẩu, nói: “Ẩu, nơi này là ba mươi phiến vàng lá, dùng toàn bộ để mua lương thực.” Lúc này trong thành còn nhiều sĩ tộc, không ai dám đối với số vàng lá này thòm thèm để ý.

“Nhưng nữ lang, sau khi tới thành Nam Dương, khắp nơi đều cần tiền mà. Chúng ta chỉ có mười mấy người, cần gì mua nhiều lương thực như thế?”

Giọng nói mất hứng của Trần Dung vang lên từ trong xe ngựa: “Cứ làm việc theo lời của ta là được rồi.”

“Vâng.”

Bởi vì thái độ kiên quyết của Trần Dung, chúng phó dịch đều hành động, vào lúc ban đêm đã đem ba mươi cỗ xe ngựa trang bị đầy đủ lương thực.

Thành này vốn rất nhỏ, Trần Dung vừa mua đầy lương thực nhồi vào trong xe ngựa, nàng đã nghe thấy Thượng tẩu nói thầm, lương thực lại tăng giá, từ một khúc vải đổi chín đấu gạo tăng thành một khúc vải chỉ đổi được năm đấu gạo.

Đám người Vương thị đến từ Bình thành cũng không có điều gì dị nghị đối với việc Trần Dung đã tán bớt gia tài lại có năng lực lấy ra tiền bạc để mua lương thực — một sĩ tộc, đều là tích lũy tiền tài trong vài thập niên. Ai cũng sẽ không thật sự tiêu xài hết tiền tài phòng thân bảo mệnh. Gia tộc nào tán tài bố thí cho dân đen, chính mình lại trở thành khất cái, thì đó là kẻ ngu, không phải ẩn sĩ.
 

Bình luận

Back to Top