|
|

Chương 26: Địa vị biến đổi


Sáng sớm ngày hôm sau, đoàn xe đã xuất phát trong tiếng oán giận của chúng đệ tử sĩ tộc.

Mấy ngày nay, Trần Dung thực im lặng. Trên thực tế, trừ phi nàng cảm thấy cần thiết phải xuất đầu lộ diện, thời điểm còn lại đều rất im lặng.

Đi ngày đi đêm như thế, hai mươi ngày sau, mọi người cách thành Nam Dương chỉ có trăm dặm.

Nghe thấy Nhiễm Mẫn công bố, trong đám người bạo phát một trận cuồng hô, chỉ có trăm dặm, lập tức, bọn sẽ có thể yên ổn, không cần màn trời chiếu đất, không cần hết hồn bị sợ hãi!

Càng tới gần, các gia tộc bắt đầu quản thúc đệ tử. Xe ngựa của Trần Dung cũng không được cho phép tùy ý rời khỏi đội ngũ, mà được an bài trong đội ngũ của Trần thị, cùng nhóm nữ tử Trần thị ở chung một chỗ.

Luận về vị trí xe ngựa, xe ngựa của nàng song song với xe ngựa Trần Vi – vị trí sắp xếp này cũng không đơn giản, sau khi nàng tiến vào thành Nam Dương thì được quyết định tại một khắc này.

Đến tận lúc này, Trần Dung mới thở ra một hơi thật dài, thả lỏng tâm tình. Trên đường đi nàng luôn suy tính, không buông tha cho bất cứ cơ hội nào để biểu hiện tài năng của mình, rốt cục đã thu được hiệu quả.

Phải biết rằng, đối với nữ tử trong sĩ tộc, địa vị trong gia tộc của nàng cũng quyết định hôn nhân của nàng. Kiếp trước, nàng bị chen chúc ở phía cuối trong đội ngũ của Trần thị, vừa mới đến thành Nam Dương, tộc bá Trần Nguyên đã chuẩn bị tặng nàng làm thiếp cho một lão già. Nếu không phải nàng tung ra một loạt thủ đoạn, căn bản nàng không thể trốn thoát khỏi hôn sự đó.

Địa vị của Trần Dung biến đổi, Vương Ngũ lang cùng Vương thị Thất nữ để mắt đến nàng cũng đã sớm chú ý thấy. Khi Vương Ngũ lang cùng Vương thị Thất nữ trầm mặc, một đệ tử Vương thị cười nói: “A, Trần thị A Dung được phân cùng một hệ rồi sao? Xem ra, nếu đệ tử của Vương thị chúng ta cưới nàng, muốn nạp nàng làm thiếp có chút khó khăn đây.” Hắn chuyển sang nhìn Vương Ngũ lang, nhếch miệng cười trêu nói: “Ngũ lang, ta thấy huynh vẫn nên thanh thản ổn định cưới nàng làm thê tử đi. Lại nói tiếp, tuy rằng xuất thân của Trần thị A Dung hèn mọn, nhưng tài trí của nàng bất phàm, được Thất lang coi trọng, trưởng giả thừa nhận, cũng có thể miễn cưỡng cưới về mà.”

Dọc theo đường đi, Vương Ngũ lang luôn nghĩ ngợi về chuyện của Trần Dung, chúng đệ tử Vương thị đều xem ở trong mắt. Đợi đến cơ hội này, người nọ liền giễu cợt hắn.

Vương Ngũ lang hừ nhẹ một tiếng, nói: “Hôn sự của ta, trưởng bối đều có quyết nghị.” Trong giọng nói có ý phiền não.

Lúc này, phía trước truyền đến xao động.

Trong lúc mọi người buồn bực, chỉ thấy Nhiễm Mẫn cưỡi tuấn mã đỏ rực của y bắt đầu dẫn chúng sĩ tốt chuyển hướng qua một con đường nhỏ.

Nhìn thân ảnh bọn họ càng đi càng xa, chúng đệ tử vội vàng kêu lên:

“Đây là vì sao?”

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

Một giọng nói của văn sĩ trung niên truyền đến: “Nhiễm tướng quân có chuyện quan trọng khác, phải rời đi trước. Chư vị, từ lúc này chỉ có thể dựa vào chính chúng ta thôi.”

Lời này vừa thốt ra, đám người trở nên nhốn nháo, một thiếu niên kêu lên: “Vậy còn chần chờ cái gì? Đi mau, đi mau, nếu không đi người Hồ liền đuổi tới mất.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta nên đi mau.”

“Nhanh chút đi, còn ngừng lại làm gì?”

Dọc theo đường đi, đám đệ tử sĩ tộc ngày đêm hành tẩu luôn lộ vẻ oán hận. Hiện tại khi thấy Nhiễm Mẫn rời đi, bọn họ đều tự động thúc giục.

Trong tiếng kêu nháo, trong đội ngũ rời đi của Nhiễm Mẫn, một thiếu niên đột nhiên quay lại đầu ngựa, phóng thẳng tới đội ngũ bên này.

Cậu phóng tới rất nhanh, trong lúc mọi người kinh ngạc, chỉ chốc lát cậu đã vọt tới đội của Trần thị gia tộc. Trần Dung ngẩng đầu thấy người đến là cậu, vội vàng dặn Thượng tẩu điều khiển xe ngựa đến gần.

Người đến, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tuấn tú, mũi cao môi đỏ mọng lộ ra vài phần xinh đẹp, đúng là Tôn Diễn.

Tôn Diễn ngẩng đầu nhìn về phía Trần Dung.

Bốn mắt nhìn nhau, Trần Dung cười với hắn, thanh thanh nói: “Tôn tiểu lang, huynh đi theo bên cạnh Nhiễm tướng quân, đao thương vũ tiễn, nên cẩn thận đó.”

Nàng vừa mới nói tới đây, liền nghĩ đến nơi cậu đi theo Nhiễm Mẫn cũng không phải là mưa máu gió tanh bình thường, nhất thời giọng nghẹn lại, một lúc sau mới chua chát nói: “Bảo vệ chính mình, chỉ có sống sót mới có thể báo thù.”

Tôn Diễn nhếch miệng cười.

Diện mạo của cậu lúc cười rất đẹp, nụ cười này như trăng phá mây mà ló ra, vô cùng động lòng người.

Tôn Diễn cười cong đôi mắt, nói: “Ta đến đây, đó là muốn nghe muội nói một câu này. Hiện tại nghe được rồi, rất tốt.”

Cậu đá bụng ngựa một cái, khiến con ngựa kia tiến đến bên cạnh Trần Dung. Sau đó, Tôn Diễn dựa vào gần nàng, cậu thật sự dựa vào quá gần, mặt gần như chạm vào mặt Trần Dung.

Cậu dán bên lỗ tai nàng, trong tiếng nói còn đang vỡ giọng có chút khàn khàn: “Trần thị A Dung, tuổi của muội cũng không còn nhỏ nữa đâu.”

Trần Dung liếc mắt xem thường.

Giọng nói của Tôn Diễn tiếp tục truyền đến bên tai nàng, cũng không biết có phải cậu cố ý hay không, hơi thở còn thổi vào lỗ tai của nàng, làm hại cả người nàng nổi da gà.

“Sau khi muội đến Nam Dương, sẽ bị nghị hôn đúng không? Có điều xuất thân của muội bình thường, nghị hôn hơn phân nửa không phải đối tượng tốt đẹp gì. Ta nói trước nha, muội đừng dễ dàng thỏa hiệp, phải tìm cách từ chối, đến một ngày nào đó không có ai muốn, ta sẽ trở lại.”

Tôn Diễn nói tới đây, cũng không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên nở nụ cười. Đến khi Trần Dung đẩy cậu một cái thật mạnh, cậu vẫn còn cất tiếng cười to.

Nhìn này bóng dáng thiếu niên cười lớn giục ngựa rời đi, Trần Dung oán hận than thở: “Giọng thì như vịt đực, còn học người ta cười to. Hừ, khó nghe quá!”

Oán giận thì oán giận, giờ khắc này, từ đôi mắt của thiếu niên đột nhiên quay lại này, Trần Dung thấy được có lệ quang lấp lánh.

Đoàn xe lại lên đường.

Lúc này đây, toàn bộ đoàn xe đều im lặng, vào lúc ban đêm, bởi vì trời không có trăng sao, bọn họ không thể không hạ trại nghỉ ngơi, chúng đệ tử lại lung tung thúc giục, thiếu chút nữa khung cảnh lại trở nên náo loạn.

May mắn, trên đường thật sự an toàn, ba ngày sau, cửa thành của Nam Dương đã xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.

Nhìn cửa thành nguy nga cao lớn kia, trong đám người, đột nhiên bộc phát ra một loạt tiếng hoan hô mừng rỡ như điên! Tiếng hoan hô này, là khi người sống sót sau tai nạn dùng hết mọi khí lực tru lên. Trong khoảng thời gian ngắn, chấn động cả núi, phong vân biến sắc.

Tiếng kêu này, khiến chỗ cửa thành chật ních đầu người, vô số bóng đen nhìn về phía bên này.

Kế tiếp, đó là khung cảnh vui mừng. Trong thành Nam Dương còn có tộc nhân, lúc này đều đi ra nghênh đón. Vương Thất lang là Vương thị thuộc hệ Lang Gia, nên càng được Nam Dương vương tiếp đãi trân trọng. Về phần các gia tộc còn lại, như Trần gia, tuy rằng cũng là hệ tộc, nhưng đây chỉ là một nhánh, không phải đại bản tộc Trần gia, cho nên không được gặp Nam Dương vương.

Trong tiếng ồn ào náo động, xe ngựa của Trần Dung đi theo đại đội của Trần gia, hướng về phía một chỗ tiểu viện. Tiểu viện này, là Trần gia thu xếp trong thành Nam Dương.

Kế tiếp là phân phối phòng, tuy rằng Trần Dung chỉ là một thứ nữ trong chi tộc, nhưng nàng là một mình một chi, hơn nữa trên đường đi biểu hiện tài trí phi phàm, nên được phân riêng một sân viện. Sân viện này cũng đơn giản, cách vách là sân viện của Trần Vi và muội muội nàng ta.

Tiến vào trong sân, Bình ẩu và mọi người bắt đầu bận rộn, đầu tiên là sửa sang phòng ở, sau đó là cất trữ lương thực. Hết thảy chuẩn bị thỏa đáng xong, thì đánh xe ngựa đi trả.

Bởi vì nhân thủ không đủ, Trần Dung cũng bận bịu, đương nhiên, nàng làm là mấy việc phong nhã sửa sang lại thư phòng, bày biện sách vở.

Bận bịu đến tận hai ngày sau.
 

Bình luận

Back to Top