|
|

Chương 45: Nàng là con dao hai lưỡi


Một ngày này, vừa mới đến giữa trưa, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên trên phố thành Nam Dương.

Không bao lâu, một hộ vệ vội vã nhằm về phía chủ viện Trần phủ. Hắn chạy rất gấp, bước chân hơi lảo đảo, trên trán mồ hôi chảy như mưa cũng không kịp dừng lại lau đi.

Chỉ chốc lát, hắn đã chạy tới chủ viện. Lúc này, Trần Nguyên, Trần Thuật đang ngồi hai bên trái phải của Trần Công Nhương, cùng phẩm rượu nói chuyện.

Hộ vệ kia vọt tới cửa thì vội vã kêu lên: “Bẩm lang chủ! Người Hồ đã công phá thành Lạc Dương.”

“Bịch bịch” hai tiếng, chính là Trần Nguyên cùng một sĩ tộc khác ngồi không vững, té ngã trên đất.

Trần Công Nhương vội vàng đứng lên, run giọng hỏi: “Là chuyện khi nào?”

“Tin tức vừa mới đến vào hôm nay.”

Trần Công Nhương lui về phía sau một bước, sắc mặt tái nhợt, thì thào nói: “Ngô Tiên, mấy người Ngô Tiên còn ở thành Lạc Dương……”

Hắn nhắm chặt hai mắt.

Ngay lập tức, hắn lại mở hai mắt, vội hỏi: “Vậy trong thành có ai chạy thoát không?”

Hộ vệ kia lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Không có, ngoại trừ đám sĩ tốt, cũng không có người nào chạy ra. Nghe nói cả ngàn sĩ tộc đệ tử, dù là nam nữ già trẻ, mọi người đều ăn mặc chỉnh tề, một khắc trước khi người Hồ phá thành đã nhảy vào sông tự tử rồi.”

Lời này vừa thốt ra, Trần Công Nhương nặng nề ngã xuống tháp, không đứng dậy nổi.

Về phần đám người Trần Thuật và Trần Nguyên, lúc này mặt bọn họ trắng bệch như tờ giấy, tâm thần không yên.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Công Nhương phất phất tay, hữu khí vô lực cất giọng nói: “Đã biết, ngươi đi ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Hộ vệ vừa mới bước ra bậc thang thì nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nức nở đầy áp lực. Nghe thấy tiếng khóc kia, chính hắn cũng không thể nuốt nghẹn, nhịn không được vươn tay áo lau nước mắt, cúi đầu đi ra ngoài. Một kẻ sĩ cũng đang chạy đến, nhìn thấy tình hình này thì không khỏi dừng chân lại.

Nghĩ nghĩ, gã vẫn tiếp tục tiến lên, đứng ở bậc thang nhẹ giọng gọi: “Sĩ Hoa?”

Sĩ Hoa chính là tên của Trần Nguyên.

Chỉ chốc lát, Trần Nguyên với hai mắt đỏ hồng xuất hiện ở bậc thang, hắn nhìn kẻ sĩ này, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì?” Kẻ sĩ kia đi lên vài bước, đến bên cạnh Trần Nguyên, hai tay chập vào nhau, nhẹ giọng bẩm: “Sĩ Hoa đã quên rồi sao? Người bảo tại hạ tiến đến phủ của Nam Dương vương hỏi thăm Hứa phụ tá căn do mọi chuyện mà.”

Trần Nguyên gật đầu, ngữ khí có chút không kiên nhẫn: “Nói thẳng ra đi.”

“Vâng, tên họ Hứa kia đã nói rõ, Nam Dương vương không vừa lòng nữ nhi của người, lão còn nói, trừ phi người đem Trần thị A Dung tới, nếu không thì khó mà nói chuyện.”

Trần Nguyên nghe đến đó, sắc mặt tái xanh, hắn gầm nhẹ: “Nếu có thể đưa A Dung qua đó, sao ta có thể lãng phí một nữ nhi chứ? Phi! Cái tên họ Hứa kia cũng là một sắc quỷ, hơn phân nửa là hắn gây chuyện sinh sự ở bên tai Nam Dương vương!”

Phẫn nộ quát mắng đến đây, Trần Nguyên hít sâu một hơi rồi nói: “Như vậy đi, ba ngày sau không phải có yến hội hoa đăng sao? Ngươi đi an bài một chút, nhớ kỹ, lúc này không thể sơ sót.”

“Vâng.”

Kẻ sĩ kia vừa mới xoay người, đột nhiên, giọng của Trần Thuật truyền đến từ bên trong phòng: “Chậm đã.”

Hắn bước đi đến bên cạnh Trần Nguyên, cau mày, trầm giọng nói: “Sĩ Hoa, ta quên kể với đệ, hôm qua Vương Hoằng phái người tới tìm Đại ca, nói rằng Nam Dương Trần gia là một gia tộc lớn đến vậy, vì sao không đối đãi cho tốt với một thứ nữ nho nhỏ trong chi tộc?”

“Cái gì?”

Trần Nguyên giận dữ, hắn nghiêm mặt khẽ quát: “Dù Vương Thất lang là người của Lang Gia Vương thị thì có năng lực thế nào? Dám can thiệp việc của nhà ta ư?”

Hắn vừa mới rít gào đến đây, Trần Thuật đã lạnh lùng nói: “Hắn ta đâu có can thiệp? Hắn ta chỉ là nói, bên ngoài đều có đồn đãi, đối với thanh danh của Trần gia có trở ngại.”

Trần Nguyên áp chế lửa giận, ăn nói khép nép: “A Thuật, huynh cũng không phải không biết, từ sau việc đó, ta đã đắc tội với Nam Dương vương, vẫn luôn bị lão làm khó. Ta đã lãng phí một nữ nhi rồi mà lão còn không chịu dàn xếp, ta cũng không có cách nào khác mà.”

Trần Thuật vung ống tay áo, lạnh lùng nói: “Dù sao tự giải quyết cho tốt đi. Ta thấy tuy rằng A Dung còn nhỏ tuổi nhưng xử sự lại rất lão luyện. Không nói tới Vương Hoằng, không phải đệ đã sai người điều tra chuyện trên yến hội Vương thị đêm đó sao? Nghe nói ngay cả Nhiễm Mẫn cũng cười nói với nàng ta. Đệ ngẫm lại hiện tại là thời cơ gì, sao đệ có thể chỉ vì chút chuyện nho nhỏ này mà đồng thời đắc tội với cả Vương Hoằng và Nhiễm Mẫn? Hừ, nữ lang A Dung kia là con dao hai lưỡi, rất dễ bị cứa vào tay, đệ nên cẩn thận vẫn tốt hơn!”

Hiển nhiên hắn không muốn nhiều lời với Trần Nguyên, vung tay áo, đi nhanh bước vào trong phòng.

Sắc mặt Trần Nguyên xanh mét, hắn đứng một lúc mới quát kẻ sĩ kia: “Đi xuống đi.”

“Vậy còn yến hội hoa đăng?”

“Còn yến hội gì nữa!” Trần Nguyên nghe đến đó, vô cùng tức giận lại không có chỗ phát tác. Hắn nặng nề mà thở dốc sau một lúc rồi gầm gừ: “Giỏi cho một Trần Dung, còn chưa tròn 15 tuổi đã có bản sự câu dẫn nam nhân, thật sự là nhuần nhuyễn tài giỏi. Hừ!”

Rống đến đây, hắn hướng tới kẻ sĩ kia: “Còn thất thần làm cái gì? Đi đi!”

“Vâng, vâng.”

Kẻ sĩ kia vừa mới xoay người, bên trong truyền đến tiếng Trần Công Nhương quát với giọng không vui: “Sĩ Hoa, đến lúc này mà đệ vẫn tục tằng không chịu nổi như thế! Trở về đi! Mấy ngày nay đều làm trò ở chỗ ta rồi!”

Trần Nguyên cả kinh, vội vàng xoay người lại, vái chào thật sâu với bên trong, lên giọng cầu xin: “Đại ca, ta…” Hắn còn chưa nói xong, Trần Công Nhương đã quát to: “Người đâu, mời Trần Sĩ Hoa về sân viện của mình đi!”

“Vâng!”

Lập tức, có hai người tiến đến, không đợi bọn họ mở miệng, Trần Nguyên đã vung tay áo dài, quát: “Tự ta đi được!”

Dứt lời, hắn hừ mạnh một tiếng, nhanh chóng rời đi.

Một ngày này, không chỉ là Trần gia, toàn bộ người ở thành Nam Dương đều biết tin tức về thành Lạc Dương.

Tin tức này tựa như sét đánh giữa trời quang, nặng nề mà bổ xuống ngực người dân Nam Dương trong cảnh ca múa mừng thái bình. Tựa hồ đến lúc này, bọn họ mới đột nhiên phát hiện bản thân chưa thật sự được an toàn. Ở phía trước đều là gót sắt của người Hồ!
 

Bình luận

Back to Top