|
|

Chương 50: Lương thực


Mãi cho đến khi ngồi trên xe ngựa, Trần Dung vẫn cảm thấy tay chân vô lực.

Xe ngựa chậm rãi ra khỏi Hoàn phủ, chạy ra đường.

Chạy trên đường phố im lặng, Thượng tẩu thỉnh thoảng quay đầu, từ góc độ của lão có thể nhìn thấy nữ lang nhà mình vẫn đang ngơ ngác, bộ dáng này lão chưa từng gặp qua.

Một đêm trôi qua trong sự trằn trọc của Trần Dung.

Ngày hôm sau, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, gió lạnh phơ phất thổi tới khiến toàn thân người run rẩy.

Trần Dung ngồi ở sân viện khẽ gẩy từng tiếng huyền cầm, cũng không biết qua bao lâu, nàng đột nhiên lên tiếng gọi: “Thượng tẩu.”

Thượng tẩu chạy tới, đáp: “Nữ lang có gì phân phó?”

“Bên ngoài náo nhiệt ra sao?”

“Là Tôn tiểu tướng quân, cậu ấy đứng ở chính giữa phố nam dọn xong những xe ngựa trống không, chờ các đại gia tộc đưa lương thực tới. Ha ha, vị tiểu tướng quân này cũng không thèm quan tâm để ý, sao cậu ấy không lén lút tới cửa thương lượng chứ? Bày ra tình thế như vậy, đó là buộc các đại gia tộc cung cấp lương thực mà.”

Vậy sao!

Trần Dung cười, hai mắt cong cong nói: “Huynh ấy quả thật là người dám làm loại chuyện này.” Đột nhiên trong lúc đó, Trần Dung rất bội phục Nhiễm Mẫn. Nhất định y đã biết tính cách này của Tôn Diễn, cũng biết huynh ấy có thân phận ở Tôn gia Giang Đông, nên để huynh ấy đến thành Nam Dương, mang tên là bảo vệ, trên thực tế chính là kiếm quân lương. Chỉ có người với thân thế như huynh ấy mới dám cả gan làm loại chuyện này, các đại gia tộc sẽ không dám oán hận, chẳng những không oán hận, có người nói tới, còn phải tán thưởng một tiếng rằng ‘Làm theo ý mình, đúng là phong độ của danh sĩ nổi danh’.

Trần Dung đang cảm thấy thú vị, một loạt tiếng bước chân truyền đến. Tiếng bước chân kia có chút xa lạ, có vẻ hỗn loạn, nàng không khỏi quay đầu lại.

Từ khóe mắt nàng nhìn thấy bóng dáng của Trần Nguyên cùng vài quản sự nhanh chóng đi đến.

Bọn họ đến chỗ ta làm gì?

Trần Dung nhướn mày, cơ hồ là đột nhiên, ý niệm lướt qua trong đầu.

Nàng lẳng lặng liếc nhìn ra phía cửa, ngay khi bóng dáng của bọn họ sắp tới gần cửa viện, giọng của Trần Dung vang lên, gọi Thượng tẩu: “Tẩu.”

“Dạ.”

“Nay thành Lạc Dương đã bị phá, người Hồ chiếm đóng tiến công, nếu không phải nhờ Tôn tiểu tướng quân dẫn quân đóng ở thành Nam Dương, chúng ta cũng không có an bình như ngày hôm nay.”

Thượng tẩu ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn nàng, không rõ vì sao nàng nói mấy lời mạnh miệng khách sáo này.

Đột nhiên, Trần Dung cười với lão, tươi cười này có chút giảo hoạt. Chỉ thấy nàng nói với giọng trong trẻo vang dội: “Tẩu, ngươi đi dẫn chúng hộ vệ, chuyển mười chiếc xe lương thực trong kho hàng của chúng ta cho Tôn tiểu tướng quân!”

Những lời này thốt ra, đồng thời, Trần Nguyên và mấy quản sự bước vào cửa viện!

Trong đó một quản sự đã đặt một chân qua cửa, há mồm đang muốn nói chuyện thì nghe thấy Trần Dung thốt ra như thế nên nhất thời ngẩn ngơ. Vài quản sự không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía Trần Nguyên.

Trần Nguyên cũng ngẩn người ra.

Hắn ngây ngốc một lúc mới ho khan một tiếng, bước vào sân, gọi Trần Dung: “A Dung.”

Trần Dung cả kinh, vội vàng bước xuống khỏi tháp, cung kính thi lễ gọi to: “Bá phụ đến đây.”

Trần Nguyên gật đầu, lại ho khan một tiếng: “A Dung, lúc bá phụ đến, vừa rồi con đang nói cái gì……”

Hắn mới nói đến đây, Trần Dung đã ngắt lời hắn, như tiểu hài tử kích động tranh thủ ca ngợi người lớn: “A, bá phụ nghe thấy sao? Lúc này nếu không có Tôn tiểu tướng quân dẫn quân tới bảo vệ thành Nam Dương, ta là phụ nhân cũng sẽ không được hưởng thụ sự an bình này. Bá phụ, hì hì, ta vừa bảo với Thượng tẩu, ta muốn đem một nửa lương thực trong kho cho bọn họ, Tôn tiểu tướng quân thấy chắc hẳn sẽ vui mừng.”

Trần Dung quay đầu đi, trừng mắt nhìn Thượng tẩu, quát: “Thất thần làm gì? Còn không đi chuẩn bị lương thực! Nhớ rõ, phải gióng trống khua chiêng đưa qua, để cho thế nhân đều biết, đây là lương thực từ Trần phủ chúng ta!”

Nàng một câu lại tiếp một câu, đúng là không cho Trần Nguyên cơ hội để chen mồm vào.

Sau khi Thượng tẩu nhận lệnh rời đi, Trần Dung quay đầu nhìn về phía Trần Nguyên, lại thi lễ, thanh thúy hỏi: “A, chỉ mải mê nói chuyện của ta, bá phụ chớ trách. Không biết lần này người đến đây là có gì muốn dặn dò A Dung?”

Trần Nguyên há miệng thở dốc, lại không phun ra được nửa từ.

Lần này hắn đến là muốn dùng danh nghĩa của Tôn tiểu tướng quân cần lương thực mà đoạt lương thực của Trần Dung. Hắn vốn tính toán sẽ lấy 18, 19 xe lương thực, sau đó lại lấy danh nghĩa của mình đưa cho Tôn Diễn năm xe, số còn lại sẽ giữ trong tay. Phải biết rằng hiện tại trong thành Nam Dương, lương thực càng ngày càng thiếu thốn, có lương thực trong tay, so với vàng bạc trân bảo còn quan trọng hơn.

Vì chuyện này, hắn cũng mang theo bốn quản sự tới, mọi lí do thoái thác đều đã suy nghĩ chu toàn. Trần Dung vốn là do hắn quản lý, hắn muốn nàng đưa lương thực cũng là suy nghĩ vì đại cục, ai cũng không thể cự tuyệt nửa chữ.

Nhưng hắn vạn lần không ngờ, nữ lang Trần Dung này không biết bị bệnh thần kinh gì, ở thời điểm mình chưa kịp mở miệng đã tự tiện tuyên bố lấy ra lương thực đưa cho Tôn tiểu tướng quân, còn đưa tới đó mười xe, lấy danh nghĩa của chính nàng!

Lúc này, trong lòng hắn vô cùng căm tức, nhưng làm gì bây giờ đây? Đã không còn cớ để đoạt lương thực rồi.

Trần Dung quay đầu lại, nàng chớp mắt to, tò mò nhìn Trần Nguyên há miệng cứng lưỡi rồi gọi: “Bá phụ? Bá phụ?”

Nàng gọi vài tiếng, Trần Nguyên mới thanh tỉnh lại. Hắn lại khụ khụ, muốn mở miệng, nhưng sau khi nhìn thoáng qua các quản sự mang vẻ mặt bội phục nhìn Trần Dung thì đành phải ngậm miệng. Sau một lúc lâu, hắn mới gật đầu, nghiêm túc nói: “Rất khá, thật rất khá. Tuy rằng A Dung chỉ là nữ lang nhỏ tuổi, đối với đại sự lại biết tiến thối, điểm này rất khá.”

Hắn lại ho khan một tiếng: “Bá phụ đến chỉ muốn thăm hỏi con thôi. Hiện tại thấy con khỏe là tốt rồi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung đỏ lên, nàng vui sướng thi lễ với hắn, vui vẻ nói: “Tạ bá phụ khen ngợi.”

Trần Nguyên lại khụ một tiếng, quát với xung quanh: “Không có việc gì nữa, chúng ta đi thôi.”

Trần Dung vội vàng cung kính đưa tiễn: “Bá phụ đi thong thả.”

Đến khi tiễn đưa Trần Nguyên đi thật xa, Bình ẩu mới kinh ngạc hỏi: “Nữ lang, lang chủ có ý gì vậy?”

Trần Dung nhếch khóe miệng, cười lạnh lùng, thầm nghĩ: Có ý gì? Không phải là định mưu tính với ta sao?

Bình ẩu thấy nàng không đáp, hít một tiếng, nói thầm: “Nữ lang cũng quá hào phóng rồi, đưa tặng những mười xe lương thực, ngay cả toàn bộ Trần phủ cũng không lấy ra được nhiều như vậy đâu.”

Trần Dung rủ hai mắt, thầm nghĩ: Nếu ta không bỏ ra con số này, Trần Nguyên sẽ bỏ qua cho ta sao?

Tất nhiên nàng sẽ không giải thích với Bình ẩu, chỉ dặn dò: “Bảo với Thượng tẩu, thời điểm đưa lương thực tới thì vẻ mặt phải tươi cười, nếu có ai hỏi thì lập tức lớn tiếng nói cho bọn họ biết, lương thực là của Trần thị A Dung, là nữ lang chưa tròn 15 tuổi của Trần phủ. Nếu bọn họ cảm thấy hứng thú, không ngại nhiều lời kể lại chuyện ta trọng nghĩa khinh tài ở Bình thành, rồi trên đường đi liệu sự như thần.”

Bình ẩu ngây ngốc đáp: “Vâng.”

“Đi đi.”

“Vâng.”

Nhìn theo bóng dáng Bình ẩu rời đi, Trần Dung chậm rãi ngồi xuống, lại gảy thất huyền cầm.
 

Bình luận

Back to Top