|
|

Chương 91: Vương Thất lang họa vô đơn chí


Đêm nay, Trần Dung trằn trọc, không thể đi vào giấc ngủ. Trong lúc mơ màng, đầu tiên nàng mơ thấy mình bị một chiếc xe ngựa nghênh đón vào một phủ đệ cực kỳ xa hoa khí phái, Vương Hoằng mặc đồ tân lang, ẩn tình nhìn nàng. Không biết vì sao, khi đối diện với đôi mắt của chàng, đối mặt với một phòng đầy tân khách cùng lễ thành thân long trọng này, nước mắt của nàng không thể tự ức chế chảy xuống gối, đến khi từ trong mộng tỉnh lại, nàng mở hai mắt ra, nước mắt kia vẫn còn đang ứa ra, đảo mắt đã thấm ướt đệm chăn.

Lăn qua lộn lại một hồi lâu, Trần Dung lại đi vào giấc ngủ.

Lúc này, nàng gặp Nhiễm Mẫn, nàng nhìn thấy mình đứng ở trong đống lửa lớn, Nhiễm Mẫn mặc đồ tân lang điên cuồng chạy về phía nàng, y ôm nàng chạy ra khỏi biển lửa. Khi y cúi đầu, lúc đó nàng đang hấp hối, y òa khóc, lệ nàng cũng trào ra khi mắt từ từ nhắm lại.

Hai giấc mộng này, cho dù là người nào đều khiến nàng sau khi bừng tỉnh thật lâu cũng không thể đi vào giấc ngủ.

Chân trời còn chưa có tia sáng, Trần Dung đã ngồi dậy, nàng chậm rãi đi đến trước màn lụa mỏng bên cửa sổ, nhìn sao mai đang từ từ hiện lên ở phía đông mà xuất thần.

Lúc này bầu trời tươi mát như thế, đó là một vẻ tươi tắn mặc kệ đại địa hỗn loạn đến thế nào, mặc kệ chúng sinh si khổ ra sao.

Cũng không biết qua bao lâu, giọng nói của Bình ẩu từ bên ngoài truyền đến: “Nữ lang, dậy rồi sao?”

Trần Dung khẽ lên tiếng: “Uh.”

Cửa phòng đẩy ra, Bình ẩu bưng nước rửa mặt vào. Bà thân thiết nhìn Trần Dung, nhẹ giọng nói: “Tối hôm qua nữ lang giật mình bừng tỉnh, mỗi khi đó lại kêu to hét lớn, là gặp ác mộng sao?”

Bà nhớ rõ có một lần, sau khi Trần Dung gặp ác mộng một thời gian, dù là làm việc hay là tính cách đều trở nên giống như một người khác. Bởi vậy, trong giọng nói của bà không che giấu được bất an.

Trần Dung lắc đầu, nhìn thái dương hiện lên trên nóc nhà, thấp giọng nói: “Không có việc gì.”

Bình ẩu đi đến bên người nàng, cởi mái tóc dài của nàng ra chải vuốt, nhìn mái tóc đen dài mượt mà tới tận thắt lưng, Bình ẩu đột nhiên thở dài một hơi, than thở: “Nếu bộ dạng của nữ lang ko yêu mị thế này, hôn sự tất nhiên sẽ dễ dàng hơn một chút.”

Bà ngẩng đầu, nhìn tia nắng chiếu rọi gương mặt trắng ngần của Trần Dung, khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ lộ ra ửng đỏ, nhìn cặp mắt to dường như đang giận, lại sóng sánh như nước mùa thu, mị ý trời sinh, nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng giống như đang chờ mong nam nhân đặt môi hôn, bà không khỏi thở dài một tiếng, thầm nghĩ: Bộ dạng của nữ lang thật sự khiến những kẻ trung niên quyền quý yêu thích, ai.

Khi bà trang điểm cho Trần Dung vẫn đều chú ý tận lực che giấu vẻ mị thái trời sinh này của nàng, cố gắng trở nên thanh nhã hơn một chút.

Ngay thời điểm Bình ẩu đang bận bịu, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

Nghe thấy tiếng nói chuyện, Trần Dung đột nhiên nhẹ giọng nói: “Ẩu, hôm nay cho dù ai tới cầu kiến thì cứ nói ta bị bệnh.”

“Vâng.”

Lúc này Bình ẩu cũng nghe thấy trong sân nhà mình không ít khách nhân đến đây, bà vội vàng buông lược, đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát, giọng nói cao vút của Trần Thiến truyền đến: “Không được, ta không thể không gặp nữ lang nhà ngươi. Hừ, tin tức này rất khó tin, ta phải hỏi nàng cho rõ.”

Tiếp theo truyền đến là giọng nói ôn hòa hữu lực của Trần Tam lang: “Đi nói cho nữ lang nhà ngươi biết, giả bệnh cũng vô dụng, ca ca ta đến đây, nàng có thể nào không tự mình nghênh đón?”

Nghe thấy từng câu hỏi khí thế bức người, Trần Dung nói với Bình ẩu đứng ngoài cửa đang chuẩn bị hướng nàng bẩm báo: “Ẩu, vậy ngươi mời bọn họ vào, ta ngồi phía sau bình phong trả lời bọn họ.”

“Vâng.”

Bình ẩu vội vàng đưa đến một bình phong cao tầm hai trượng che chắn ở trước giường của Trần Dung.

Trong tiếng bước chân, Trần Thiến hì hì cười nói: “Y, hay là thật sự là bị bệnh?”

Lúc này, một giọng nữ ôn nhu khác truyền đến: “Tỷ tỷ chớ lo, A Dung tìm được đường sống trong chỗ chết, thể chất rất tốt, cũng không sao đâu.”

Lời này có lý, mọi người cũng không hỏi nhiều về việc Trần Dung có sinh bệnh thật hay không nữa.

Sau khi mọi người ngồi xuống, giọng nói của Trần Tam lang dẫn đầu truyền đến: “A Dung, bá mẫu muội bảo Tam ca tới hỏi muội, thật sự muội đã đến thành Mạc Dương rồi sao?”

Trần Dung trầm mặc một lúc, rồi khẽ đáp: “Vâng.”

“Nói như thế, lúc trước, cũng không phải muội đi theo tiện phó kia tìm kiếm thân nhân gì ư?”

Trần Dung cắn môi, lại thấp giọng trả lời: “Vâng.”

Lời này vừa thốt ra, Trần Tam lang trầm mặc. Sau một lúc lâu, hắn thở dài, nói: “Điều này, Tam ca sẽ báo lại chi tiết với bá mẫu muội.”

Hắn xoay người rời đi, Trần Thiến hì hì cười nói: “A Dung, muội thật sự đã đến thành Mạc Dương sao?”

Giọng nói của Trần Dung có chút mỏi mệt: “Vâng.”

“Thật sao? Không có gạt ta chứ? Ta vẫn không tin!”

Trần Dung nghe đến đó, chỉ có thể cười khổ.

Thấy nàng không đáp, Trần Thiến đột nhiên nói: “A Dung, muội thật sự đúng là không sợ chết, điểm này, ta không bằng muội.”

Trả lời nàng ta, vẫn là sự trầm mặc.

Trong sự im lặng, Trần Kỳ hỏi: “A Dung, nghe nói Nhiễm tướng quân kia không muốn A Vi, mà muốn muội, đúng không?”

Trần Dung nghĩ nghĩ, trả lời với vẻ mỏi mệt: “Việc hôn nhân đã có trưởng giả an bài, điều này A Dung không muốn nói.”

Trần Thiến khanh khách cười, vui vẻ nói: “Muội đúng là làm trò, lời nói dối này ai cũng biết nói mà. A Dung, muội rất được đó, Vương Thất lang như thần tiên, Nhiễm tướng quân tuấn mỹ vô song, vậy mà bọn họ đều có quan hệ với muội. Nói thật, ta rất hâm mộ muội.”

Lời này của Trần Thiến vừa thốt ra, chúng nữ đều vui cười.

Đang lúc trong tẩm phòng náo nhiệt vang trời, một tiếng kêu cao giọng truyền đến: “Ngu thị A Tư, cầu kiến tiểu cô Trần Dung.”

Ngu Tư?

Trần Thiến kêu lên: “Y, Ngu Tư này không phải vẫn tự cho là thanh cao, tự xưng là tài nữ sao? Nàng ta tới gặp A Dung làm gì chứ?”

Lời này vừa thốt ra, lại là một tiếng kêu vang dội truyền đến: “Lưu thị A Như, cầu kiến tiểu cô Trần Dung.”

Ngay sau đó, lại là một giọng nói trung khí mười phần truyền đến: “Ngô thị A Tô, cầu kiến tiểu cô Trần Dung.”

“Dương thị A Thấm, cầu kiến tiểu cô Trần Dung.”

……

Tiếng kêu liên tiếp truyền đến, vang vọng toàn bộ sân, cũng thành công khiến mọi người trong phòng ngừng nói chuyện.

Trong sự náo nhiệt, Bình ẩu vội vàng đi ra, bà hướng tới mọi người thi lễ, cung kính đáp: “Được các vị nữ lang coi trọng tự mình tiến đến, nhưng tối hôm qua nữ lang ngẫu nhiên bị cảm phong hàn, không thể xuống tháp đón chào, làm phiền rồi?”

Tạm dừng sau một lát, một giọng nói thanh cao tao nhã truyền đến: “Nếu A Dung không khỏe thì nghỉ ngơi cho tốt. Thỉnh ẩu chuyển cáo cho nàng biết, nói ta chờ ngày khác lại đến cầu kiến.”

Sau đó là tiếng bánh xe lạo xạo, chúng nữ lang lục tục rời đi.

Chỉ chốc lát, trong sân lại khôi phục thanh tịnh.

Đám nữ lang Trần Thiến, Trần Kỳ nhất tề thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trần Dung phía sau bình phong.

Trầm mặc một lúc, giọng nói đố kỵ của Trần Thiến truyền đến: “A Dung, thanh danh của muội thật lớn.”

Trần Dung trả lời với vẻ yếu ớt: “A Dung xấu hổ.”

Trần Kì đứng lên, dung mạo nàng ta thanh dật, làn da trắng nõn, ánh mắt trong trẻo, diện mạo như vậy, nhóm kẻ sĩ đương thời đều thích nhất.

Nàng ta nhìn Trần Dung sau bình phong, hiếm khi có sự ôn nhu, ôn nhu này vốn nàng ta chỉ dùng với các nam nhân: “Dám đến thành Mạc Dương chịu chết, cho dù là vì nguyên nhân gì, A Dung, thanh danh muội không sợ chết cũng đã vang vọng cả thành Nam Dương. Ngay cả kẻ sĩ trượng phu cũng sẽ cảm khái khí khái của muội.”

Nàng ta dùng hai chữ ‘Khí khái’ với Trần Dung.

Sau bình phong, hai tay Trần Dung bấu chặt vào nhau, trên gương mặt thanh diễm của nàng lộ ra một chút tươi cười không biết là vui mừng, hay là chua xót.

Sau khi trọng sinh, lúc nào nàng cũng thời thời khắc khắc tạo ra một lời bình ‘Khí khái’ cho bản thân, cũng mặc kệ nàng làm ra bao nhiêu việc, bởi vì xuất thân của nàng, bởi vì diện mạo của nàng, thế nhân đều đối với sự xuất sắc của nàng coi như không thấy.

Đương nhiên điều này rất bình thường, tựa như Nhiễm Mẫn, mặc kệ y cứu bao nhiêu người Tấn, mặc kệ y vì người trong thành Nam Dương cản bao nhiêu mưa gió, thế nhân ở sau lưng luôn bởi vì dòng họ y mà có ý khinh bạc.

Hiện tại, rốt cuộc nàng đã nhận được đánh giá này, cho dù là một nữ lang như Trần Kỳ cũng không hề chớp mắt mà nói như thế. Nhưng mà, cùng với sự đánh giá này là tình cảnh tiến thối lưỡng nan!

Chúng nữ lang nói chuyện phiếm sau một lúc lâu thì bắt đầu cáo từ rời đi.

Nghe tiếng bước chân đi xa của các nàng, Trần Dung nằm trở lại trên giường, tay chân giang rộng mãi không nhúc nhích, sau một lúc lâu, nàng đột nhiên hét lớn một tiếng: “Bình ẩu!”

Bình ẩu kinh ngạc, bà vội vàng chạy tới, liên thanh hỏi: “Nữ lang, nữ lang, sao vậy, sao vậy?”

Trả lời bà là giọng nói của Trần Dung đột nhiên trở nên hữu khí vô lực: “Không sao, không sao, lui xuống đi.”

Kế tiếp, trong sân viện của Trần Dung ngựa xe như nước, càng ngày càng có nhiều nữ lang tiến đến thăm nom.

Sau khi nhất nhất mượn cớ bị ốm, tới gần chạng vạng, Trần Dung nằm trên giường đột nhiên phát hiện sân viện của mình lập tức trở nên im lặng một cách kỳ cục.

Phải biết rằng, xưa nay cho dù im lặng, nhưng tiếng nói nhỏ của người hầu vẫn vang lên, xa xa tiếng cười sẽ không ngừng bay tới. Nhưng một khắc này, trong trời đất mọi âm thanh đều biến mất.

Trần Dung trước còn không để ý, dần dần, nàng cảm giác được không thích hợp, liền xoay người ngồi dậy, há mồm định gọi Bình ẩu.

Nàng vừa mới ngồi thẳng, câu gọi mới vọt lên cổ họng, chỉ nghe Bình ẩu nói với giọng run rẩy, vui mừng tột đỉnh: “Ngài, ngài lại tự mình tiến đến thăm nữ lang nhà ta? Thỉnh, thỉnh, thỉnh.”

Liên tục nói mấy từ thỉnh, là Bình ẩu vì quá vui mừng mà không thành câu.

Trần Dung nghe vậy, vội vàng câm miệng, đè thấp giọng xuống.

Lúc này, một giọng nói quen thuộc, thanh nhuận êm tai, tựa như nước suối chậm rãi truyền đến: “Đều đứng lên đi.”

Chính là bốn chữ, chỉ có bốn chữ.

Nhưng giọng nói vừa thốt ra, trong sân vốn đang im bặt đột nhiên bộc phát ra tiếng hoan hô cùng tiếng người nói.

Trong sự ồn ào là một tiếng bước chân thản nhiên mà đến.

Nghe thấy tiếng bước chân lập tức hướng tới tẩm phòng của mình, Trần Dung vội nhảy xuống, nàng duỗi tay phải, cầm roi ngựa treo trên vách tường xuống.

Bàn tay vừa mới đụng tới roi ngựa, một tiếng cười nhẹ từ ngoài cửa truyền đến.

Tiếng cười này thực ôn nhu, thực thanh nhuận, có loại trêu tức khiến động tác của Trần Dung trở nên cứng đờ.

Trần Dung chỉ dừng một chút rồi tháo roi ngựa xuống, híp hai mắt, quay đầu nhìn về phía người nọ.

Mỹ nam dựa khung cửa, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, áo trắng như tuyết, khiến cả căn phòng tỏa sáng, không phải là Vương Hoằng sao?

Trần Dung liếc nhìn Vương Hoằng một cái, quát khẽ ra tiếng: “Đóng cửa lại!”

Ngữ khí thực trầm, đây là mệnh lệnh.

Vương Hoằng nghe vậy, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, chàng vung tay áo lên, biết nghe lời đóng cửa lại.

Ngay tại một khắc cửa phòng đóng lại, Trần Dung vọt tới trước mặt chàng.

Nàng vươn tay phải ra, cầm theo roi ngựa, đặt mũi roi để lên cổ họng của Vương Hoằng.

Oán hận trừng mắt nhìn chàng, nàng nâng mắt to đã có chút ướt át: “Ai bảo chàng tới?”

Gầm nhẹ ra một câu này, Trần Dung chỉ muốn khóc, nàng chớp chớp mắt, sau khi lệ không nhịn được rơi xuống, nàng vươn tay áo lau mạnh một cái, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng. Sau đó nàng trừng mắt, nói với vẻ vừa khổ sở vừa tức giận: “Hiện tại mọi người trong thành đều nhìn chằm chằm vào ta, họ Vương kia, lúc này chàng đến đây là có ý tứ gì? Chàng, chàng chính là muốn cho ta không gả đi được phải không!”

Vương Hoằng thở dài một tiếng.

Chàng vươn tay, tư thái cao nhã mà ung dung, loại ung dung này lại khiến Trần Dung thất thần.

Vì thế, ngón trỏ của chàng nhẹ nhàng chạm vào mặt Trần Dung, sau khi đã ôn nhu lau hết nước mắt, nàng vẫn không nhúc nhích.

Chàng lau lệ cho nàng, thở dài rồi nói: “Nếu A Dung biết điều này, vì sao ta vừa vào tẩm phòng, nàng đã bảo ta đóng cửa phòng lại?”

Chàng nhìn nàng ôn nhu, trong ánh mắt sáng ngời cao xa, giờ khắc này tràn ngập thương tiếc: “Cô nam quả nữ ở chung một phòng, còn đóng cửa lại…… điều này thì có gì tốt?”

Ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung nhanh như chớp đã trở nên đỏ hồng.

Tay nàng cầm roi ngựa run run.

Một hồi lâu, nàng lại nặng nề đặt mũi roi lên cổ họng chàng, quát với vẻ hung tợn: “Vậy vừa rồi vì sao chàng không nhắc nhở ta?” Nàng tức giận khiến nước mắt rơi như mưa, lau lung tung một phen, nàng áp chế lửa giận, thấp giọng rít gào: “Chàng còn thuận theo đóng cửa phòng lại nữa.”

Chàng vô tội nhìn nàng, nhẹ giọng nói với vẻ thuần khiết: “Nhưng, là A Dung muốn ta đóng mà!”

Giọng nói muốn có bao nhiêu chân thành thì có bấy nhiêu.

Trần Dung tức giận đến thổ huyết, tay nàng run run một hồi lâu, rốt cục chống đỡ không được, đột nhiên lui về phía sau một bước, nàng đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, hai tay ôm mặt, tay áo che đầu, nghẹn ngào nói: “Chàng là tên hỗn đản, chàng là tên hỗn đản!”

Nàng thật sự rất tức giận, nói năng lộn xộn mắng đến mắng đi, lại chỉ là những lời này.

Nhiệt độ ấm áp truyền đến, tiếp theo, một đôi tay ôn nhu chạm vào người nàng.

Chàng ôm nàng vào trong lòng, tay phải nhẹ nhàng mà vuốt mái tóc của nàng, lời nói ra cũng là ôn nhu say lòng người: “Khanh khanh, cửa phòng đóng lại, nàng lại nức nở, mắng đi mắng lại…… Thế nhân truyền ra, tất sẽ nói ta là lang quân khiến nàng rơi vào cảnh chịu chết.”

Dừng một chút, chàng cúi đầu, nói với Trần Dung cả người cứng đờ, vẫn không nhúc nhích: “Nhìn đi, lần này ta đã nhắc nhở nàng rồi đó.”

Trong giọng nói thanh nhuận như nước, có ngữ khí tranh công lấy lòng.

Trần Dung cứng đờ, vẫn không nhúc nhích.

Cũng không biết qua bao lâu, nàng vụt đứng lên. Khi đứng dậy, nàng cũng không biết là cố ý hay là vô tình, dùng cái đầu nhỏ va mạnh vào người Vương Hoằng

Cú va này khá mạnh, khiến Vương Hoằng lảo đảo lui vài bước, phịch một tiếng đụng vào ván cửa.

Khi tiếng động này truyền đến, tiếng nói nhỏ bên ngoài cũng im bặt.

Mà lúc này, Trần Dung đã vọt tới trước cửa phòng, nàng vừa lau vội nước mắt, vừa vươn tay chạm vào cánh cửa, muốn mở cửa phòng ra.
 

Bình luận

Back to Top