|
|

Chương 94: Nhiễm Mẫn bắt người


Thiệp mời chỉ chốc lát đã chuẩn bị xong, Trần Dung ngồi trên xe ngựa, đi ra ngoài phủ.

Vừa ra cửa phủ, Trần Dung vén rèm xe lên, nhìn xung quanh sân viện của Trần Vi. Đại môn của sân viện vẫn mở rộng nhưng bên trong lại vô cùng im lặng. Trần Dung liếc mắt một cái, thấy người bên trong bận việc đều là cúi đầu đi qua đi lại, thở cũng không dám thở mạnh.

Nhìn tình cảnh này, khóe miệng Trần Dung hiện lên một chút cười lạnh. Đảo mắt, trước mắt nàng lại cảm thấy hoảng hốt, cảnh tượng như thế kiếp trước nàng cũng đã trải qua, lúc ấy, Trần Vi cũng mất mát như thế, nàng cũng là cười lạnh như vậy.

Nhưng kết quả là, người cười cuối cùng, cũng không phải là nàng.

Nghĩ đến đây, Trần Dung lập tức thu hồi tâm thần.

Ở bên ngoài, nơi nơi đều là khung cảnh tuyết trắng, mấy ngày nay, tuyết kia vẫn không ngừng rơi, trời đất sớm đã được phủ một màu trắng tinh.

Đường đi lầy lội, vô cùng hỗn độn, khắp nơi đều là vết bánh xe. Hai bên cây cối trụi lủi đọng đầy tuyết, có khi xe ngựa chạy tạo nên tiếng động hơi lớn, liền có một tầng tuyết đọng thật dày rơi xuống, nặng nề mà nện ở trên đỉnh xe ngựa.

Rất lạnh.

Trần Dung kéo rèm xe xuống, cảm thấy lạnh lẽo chà xát hai tay. Nàng vội vàng vươn người tới gần hỏa lò, giơ tay sưởi ấm. Sau một lúc, nàng nhớ tới Thượng tẩu đánh xe bên ngoài nên cầm một cái tiểu lô cầm tay, thuận tiện đưa ra ngoài, kêu: “Tẩu, giữ ấm tay đi.”

Bên ngoài truyền đến tiếng cười ha ha của Thượng tẩu: “Không cần không cần, nữ lang, lão nô phải đành xe, không còn tay cầm nữa đâu.” Lão cười đặc biệt vui vẻ, nếp nhăn đều nở rộ. Cũng giống như Bình ẩu, lão cảm thấy sau khi nữ lang bắt đầu khởi hành về phía nam, thật sự đã chững chạc hơn nhiều, thật khiến cho lão an lòng.

Trong xe ngựa, Trần Dung đáp ứng một tiếng, cầm tiểu lô về.

Lúc này, xe ngựa ra Trần phủ, chạy đến ngã tư đường thành Nam Dương.

Ngoài dự đoán là ngã tư đường thực náo nhiệt, ngoại trừ thứ dân quần áo tả tơi thì đa phần là xe ngựa của các quý tộc cũng chạy qua chạy lại.

Thượng tẩu nhìn cảnh tượng này, cười vui nói: “Nữ lang, đoàn người đều đang hưởng thụ thái bình đây.”

Trần Dung đáp ứng một tiếng.

Ngã tư đường lầy lội, tuyết đọng khi nông khi sâu, xe ngựa đi rất khó khăn. Thường thường trong lúc xóc nảy, xe ngựa vài lần đều ngả về một bên, suýt nữa đụng vào xe bên cạnh.

Trần Dung ló đầu ra, kêu: “Tẩu, chậm một chút đi.”

“Được rồi!”

Thượng tẩu vui vẻ trả lời, bỗng một giọng nói trong sáng của nam tử truyền vào trong tai của Trần Dung: “Nghe nói Nhiễm mẫn tướng quân trở về thành Nam Dương rồi?”

Một người khác trả lời: “Đúng vậy, tối hôm qua đã trở về. Ha ha, tuyết rơi xuống ta thật an tâm, hiện tại Nhiễm tướng quân cũng đã trở lại, ta lại càng an ổn.”

Nghe bọn họ nói chuyện thanh thản thả lỏng, Trần Dung cười cười, lùi đầu về.

Xe ngựa của nàng tiếp tục chạy về phía trước.

Chỉ chốc lát, xe ngựa đã tới phố nam.

Sau khi mua một vài cửa hàng ở đây, mỗi khi Trần Dung đi trên đường đều đến đây ngó qua một chút. Nhìn gian hàng đóng cửa, lòng của nàng luôn cảm thấy ấm áp giàu có.

Trần Dung vén rèm xe, nhìn chằm chằm từng cửa hàng một, một lát sau, nàng nhẹ nhàng gọi: “Tẩu, ngừng một chút.”

Thượng tẩu lên tiếng, xe ngựa chậm lại.

Trần Dung cúi đầu, đang chuẩn bị nhảy xuống, đột nhiên, một giọng nói trầm thấp hùng hậu quen thuộc truyền đến: “Trần thị A Dung?”

Giọng nói này vừa vang lên, Trần Dung liền cứng đờ người.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Vừa ngẩng đầu, nhìn về phía người tới kia, chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh diễm của nàng lộ ra một chút mỉm cười rụt rè, xa cách.

Nhìn người tới, Trần Dung thi lễ, bộ dạng phục tùng: “Gặp qua Nhiễm tướng quân.” Thật là, mới nghe thấy có người đàm luận về y, nhanh như vậy đã gặp gỡ.

Xuất hiện ở trước mặt nàng đúng là Nhiễm Mẫn. Khác với dĩ vàng là lúc này y cũng ngồi xe ngựa.

Ánh mắt y sáng quắc nhìn về phía Trần Dung một cái, quay đầu lại liếc về phía xa phu.

Xa phu kia cao lớn thô kệch, mắt to như chuông đồn, vừa thấy chính là một hãn tướng. Nhiễm Mẫn vừa đưa mắt nhìn, hắn lập tức hiểu ý, cười hì hì, đánh xe đến gần xe ngựa của Trần Dung.

Xe của Trần Dung vốn là đỗ ở ven đường, sát một cửa hàng. Xe ngựa kia đảo mắt đã chạy tới gần, vây chặt nó.

Lúc này Nhiễm Mẫn lại nhìn về phía Trần Dung.

Y đánh giá nàng từ cao tới thấp, nhìn miệng nhỏ nhắn của nàng bất tri bất giác mím lại, còn có khuôn mặt đỏ au mang theo vẻ đề phòng kia.

Nhìn ngắm, y cười nhẹ ra tiếng: “Nữ lang, chúng ta đã có da thịt thân cận, thật vất vả lại gặp gỡ, cần gì xa cách ngàn dặm như thế?”

Ngay lập tức, gương mặt Trần Dung đỏ bừng, nàng ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Nhiễm Mẫn.

Khi đối diện với gương mặt tuấn mỹ vô trù, không giận mà uy, ánh mắt của nàng dao động, Trần Dung cắn môi, trầm giọng nói: “Thỉnh tướng quân nói năng cẩn thận!”

Ngữ khí quật cường.

Nhiễm Mẫn vẫn còn nhìn nàng chằm chằm.

Y không hề chớp mắt nhìn nàng, nửa ngày, y than nhẹ một tiếng, hỏi: “Nữ lang, nàng nói đi, ta đã đắc tội gì với nàng?”

Y nói tới đây, cười khổ, giọng nói trầm thấp từ tính tràn ngập buồn cười: “Mỗi một lần nhìn thấy nàng, nàng đều tức giận không thể áp chế, mang vẻ mặt oán khí nhìn ta, ta mỗi lần cũng đều hỏi nàng, nhưng mãi mà không nhận được đáp án.”

Hiển nhiên tâm tình của y rất tốt, trong đôi mắt đen không thấy đáy chớp động hỏa diễm âm liệt, có sự ôn nhu hiếm thấy. Trên gương mặt tuấn mỹ, hình dáng rõ ràng kia của y cũng mang theo tươi cười thản nhiên, tươi cười này cũng khác với bình thường, có chút thả lỏng.

Nhiễm Mẫn thế này cũng ít khi thấy.

Trần Dung chỉ liếc mắt một cái, thì nhanh chóng dời mắt.

Nhiễm Mẫn vẫn còn nhìn nàng.

Trần Dung tận lực khiến khuôn mặt trở nên ôn hòa hơn, nàng bộ dạng phục tùng liễm mục, nhẹ giọng trả lời: “Ngài không đắc tội với ta.”

Nhiễm Mẫn ha hả cười, y vươn tay hướng tới xe ngựa vỗ thật mạnh, đột nhiên, tay phải duỗi ra về phía nàng, cười tủm tỉm nói: “Nếu chưa từng đắc tội, vậy A Dung có bằng lòng cùng ta du ngoạn hay không?”

Bàn tay của y vươn ra trước mặt Trần Dung, ngón tay thon dài thô ráp, mang theo nhiệt độ cơ thể của y cứ thế xuất hiện trước mắt Trần Dung.

Y nhìn Trần Dung, trong ánh mắt có sự chuyên chú nàng chưa bao giờ từng nhìn thấy…… Thâm chí, dường như còn có cả sự chấp nhất?

Thấy Trần Dung chần chờ, giọng nói trầm thấp hữu lực của Nhiễm Mẫn nhẹ nhàng truyền đến: “Nữ lang, không phải nàng chán ghét ta sao? Nếu giận oán, vì sao không tới gần mắng mỏ một chút.” Ánh mắt y liếc nhìn roi ngựa treo trên vách xe, tiếp tục dụ hoặc: “Ngay cả vung mấy roi, cũng có thể thống khoái hơn nhiều.”

Lời này thật sự dụ hoặc. Lời này thật sự nói trúng tim đen của Trần Dung.

Nàng ngẩng đầu lên. Lúc này, nàng mở to mắt với vẻ hung tợn, muốn dùng ánh mắt giết nam nhân này, Trần Dung hỏi: “Thật sao? Ta có thể mắng ngài một chút, đánh ngài mấy roi ư?”

Khi lời của nàng vừa thốt ra, hai tiếng cười to đồng thời vang lên. Cất tiếng cười to, ngoại trừ Nhiễm Mẫn còn có xa phu kia.

Xa phu kia cười rất vui vẻ, hắn vừa dùng sức vuốt càng xe, vừa kêu lên với Nhiễm Mẫn: “Tướng quân, xem ra nữ lang này hận ngài tận xương!”

Nhiễm Mẫn cũng cười vui vẻ, y híp hai mắt âm liệt, hứng thú đánh giá Trần Dung, nói: “Nữ lang vừa mới nói ta chưa từng đắc tội với nàng, sao chỉ chớp mắt đã quên mất rồi?”

Trần Dung thật không ngờ lời mình thốt ra khiến cho này hai đại nam nhân không để ý thể diện cất tiếng cười to, người đi đường bốn phía cả kinh không ngừng ghé mắt nhìn. Nàng cắn môi, quay đầu muốn bảo Thượng tẩu đánh xe rời đi.

Đúng lúc này, tay phải Nhiễm Mẫn vươn ra. Tay của y tấn công nhanh như tia chớp. Chuẩn xác, dừng 10 phần lực đạo nắm cánh tay trái nàng, y nhẹ tay nhấc lên, cứ thế là kéo cả người Trần Dung lên.

Thân mình đột nhiên bay lên không, Trần Dung kinh hãi, không khỏi kêu ra tiếng.

Lúc này Nhiễm Mẫn vẫn còn cất tiếng cười to. Y vừa cười, vừa mang theo Trần Dung, nhẹ nhàng kéo nàng ra khỏi xe ngựa – động tác này vốn rất khó khăn, nhưng y chỉ cần kéo nhẹ nhàng là có thể làm được.

Đảo mắt, Trần Dung với dáng người yểu điệu thon dài bị y kéo như một tiểu hài tử vào trong xe ngựa.

Hai mắt y âm liệt, lửa diễm u ám, liếc mắt nhìn Trần Dung mang theo sắc mặt tái nhợt, trừng mắt nhìn mình không nói nên lời, y lại cất tiếng cười.

Chỉ cười một tiếng, y nhìn về phía Thượng tẩu, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, ra lệnh: “Ngươi tự về phủ đi!”

Một tướng quân kinh nghiệm nơi sa trường, giết người vô số mang gương mặt nghiêm nghị như vậy nói chuyện, ngay cả nho sĩ uyên bác cũng sẽ sợ hãi, huống chi Thượng tẩu chỉ là một lão bộc bình thường?

Lập tức sắc mặt lão trắng nhợt, không tự chủ được liên thanh đáp: “Vâng vâng.” Vừa nói, lão đánh xe ngựa, vội vàng rời đi.

Cjạy được vài chục bước, Thượng tẩu mới kinh hồn thức tỉnh lại, lão cảm thấy lo lắng cho Trần Dung, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Nhưng khi vừa nhìn qua, thấy chiếc xe ngựa kia đã rời đi. Trong xe ngựa thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười to của nam tử, tiếng nữ tử nói nhỏ, Thượng tẩu trợn tròn mắt nhìn.

Nhiễm Mẫn kéo Trần Dung vào bên cạnh, dọa Thượng tẩu chạy đi, rồi quát với xa phu còn đang cười lớn: “Đi thôi.”

Xa phu kia vang dội gào thét một tiếng, đáp: “Vâng, tướng quân đại nhân!”

Xe ngựa khởi động.

Nhiễm Mẫn quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Lúc này nàng ngơ ngác nhìn Nhiễm Mẫn.

Nhiễm Mẫn mỉm cười nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Trần Dung cắn môi, đè nén lửa giận kêu lên: “Họ Nhiễm kia, ta vẫn còn là nữ lang mà. Ngài, sao ngài có thể không thèm quan tâm bắt ta vào trong xe ngựa này? Ngài, ngài, cái này gọi là vô sỉ!”

Lời của nàng khó khăn thốt ra, bên ngoài lại truyền đến tiếng cười to. Xa phu gào thét một tiếng, kêu lên: “Đúng đúng đúng, chửi giỏi lắm, Nhiễm tướng quân quả thật có chút vô sỉ!” Xa phu nói đến đây, tựa hồ nói thành nghiện, lại hú lên quái dị, cười nói với giọng thô ráp: “Con bà nó, tướng quân nhà ta bắt người vô số, nhưng bắt nữ lang vẫn là lần đầu tiên, vô sỉ quá! Quá vô sỉ!” Nói vừa dứt, tay phải hắn dùng sức vỗ càng xe, cất tiếng cười to.

Xa phu kia vừa tham gia, lời lẽ chính nghĩa chỉ trích của Trần Dung nhất thời biến thành liếc mắt đưa tình. Trần Dung giận dữ, nàng quay đầu hướng tới bóng dáng xa phu kia hung hăng trừng mắt một cái, quay đầu nhìn Nhiễm Mẫn vẫn còn đang hứng thú đánh giá mình, nàng không khỏi trừng mắt nhìn y, thấp giọng quát: “Để ta xuống xe!”
 

Bình luận

Back to Top