|
|

Chương 2159: Mặc Vân loạn (4)


Không ngừng mà có người mặc trang phục Trảm Mộng quân bất chợt nhảy ra cản trên đường, vẻ mặt bi phẫn nói: "Ta rốt cuộc phạm tội gì, người nhà của ta phạm tội gỉ?"

"Hắc Phong hạp ta đẫm máu chiến đấu hăng hái; Thiên Mục Sơn, ta cửu tử nhất sanh, Tỏa Hồn giang ta 1 đao địch ba trăm địch nhân, ta vì Thiên Đình lập được công, ta vì bệ hạ chảy máu, không có công cũng có lao, ta không có tội! Buông người nhà của ta ra, buông người nhà của ta ra!"

Hắc Phong hạp, Thiên Mục Sơn, Tỏa Hồn giang chính là 3 chiến dịch mà Mộng Vô Nhai bình sanh đáng khen nhất. Năm đó Mặc Vân Thiên có thế lực làm phản, Mộng Vô Nhai suất lĩnh đại quân xuất chinh, ba tràng đại chiến hắn đều chiến thắng huy hoàng.

Hắn hắn suất lĩnh đại quân đem tất cả thế lực đối địch dồn đến tuyệt cảnh mà cái danh xưng "Trảm Mộng quân" này cũng chính là từ khi đó mà bắt đầu tạo thành. nguồn zenwee.com

Trảm Mộng chém phá mộng đẹp của tất cả kẻ nghịch phản!

Nhưng những quân quan này vào thời khắc này thét lên như thế cũng không thể nổi thân nhân của bọn hắn, cũng chỉ bị thô bạo đối đãi thêm mà thôi; một người chất vấn liền có vô số binh sĩ lập tức chen chúc lao ra bắt lấy hắn, một cước đạp ngã xuống đất, ngay sau đó trói gô lại, mà còn chưa trói xong trên mặt hắn đã bị đánh liên tiếp mấy cái bạt tai thê thảm không nỡ nhìn. Ngoài ra còn có vô số gậy gộc, nơi nào đau đớn nhất liền hướng vào nơi đó mà chào hỏi...

Những thiết huyết tướng sĩ này dù quá khứ chiến công như thế nào, ai nấy khi bị áp giải vào đại lao cơ hồ cũng là bị kéo đi vào, mỗi người tay hoặc là bắp chân cũng sớm đã bị nện gây, cũng không còn nhìn ra hình người nữa! Cho dù những binh sĩ trung thành cảnh cảnh này chẳng qua là chỉ hô oan uổng chứ cũng không có một ai thử dùng vũ lực phản kháng.

Ngày thứ hai đợt lùng bắt như vậy vẫn được tiến hành.

Cả Mặc Vân Thiên đỉnh, bên ngoài hoàng thành hơn ba mươi thành thị lớn đều đồng thời tiến hành.

Mộng Vô Nhai thân kinh bách chiến, lập chiến công vô số, Trảm Mộng quân do hắn suất lĩnh cũng theo hắn mà nước lên thì thuyền lên, từ xa xôi rối rít đem người thân dời đến các thành thị phồn hoa nhất.

Đây từng là điều vinh hạnh mà Mặc Vân Thiên Đế đặc biệt cho phép, được các binh sĩ trong quân đội rất ngưỡng mộ.

Nhưng hôm nay tỉnh thể đột biến, phần vinh hạnh đặc biệt này lại trở thành bùa đòi mạng không chỗ có thể trốn! Hơn nữa mục tiêu rất minh xác.

Theo việc càng ngày càng nhiều người bị bắt, lòng người trong quân đội ngày càng bàng hoàng.

Nhất là khi thấy một số Thiên tướng, Phó tướng, thậm chí là chủ lực tiên phong cũng hoàn toàn không có may mắn thoát khỏi việc cả nhà bị tịch thu, tất cả bị tống vào Thiên Lao thì nhất phương quan quân của Mộc Thiên Lan rốt cục bắt đầu sinh ra xôn xao.

Nhìn gia quyển của huynh đệ bị bắt ngược đãi mà mình chỉ có thể nhìn, trơ mắt ra mà nhìn, hoàn toàn không có biện pháp, thậm chí ngay cả cơ hội thử giải cứu cũng không có!

Loại cảm giác hữu tâm vô lực thống khổ này tuyệt đối không phải là người bình thường có thể chịu được.

Chuyên phát sinh xong, Mộc Thiên Lan đã ở tại trước cửa Mặc Vân Thiên hoàng cung quỳ suốt hai ngày hai đêm. Khẩn cầu Nguyên Thiên Hạn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Cùng quỳ với hắn còn có cơ hồ tất cả cột trụ cao tầng trong quân đội Mặc Vân Thiên.

Thậm chí còn có một số quan văn. Tất cả cũng rối rít quỳ ở chỗ này, hy vọng hành động của mình vì Trảm Mộng quân cầu được một đường sinh cơ.

Nhưng Nguyên Thiên Hạn cũng không có để ý tới những người này khuyên can.

Giờ phút này, Nguyên Thiên Hạn cùng ái phi của hắn đang ở trong linh đường của Cửu thái tử Nguyên Thù Đồ mà thương tiếc ái tử. Vị phi tử này chính là mẹ của Nguyên Thù Đồ.

Đối với việc phía ngoài thanh âm như núi thở biển gầm cầu tình vẫn hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ.

"Bệ hạ rốt cuộc đang làm cái gì vậy?" Một cựu thần râu bạc tức giận hỏi nói: "Nhiều người như vậy khấp huyết cầu khẩn, chẳng lẽ bệ hạ nghe không được sao? Sao lại hoàn toàn thờ ơ?

Những người khác trố mắt mà chống đỡ. Không có ai biết được đây là tại sao.

Hoàng cung đại nội tổng quản cùng Mộc Thiên Lan quen biết đã lâu, cũng có mấy phần giao tỉnh, nay nhìn thấy tình hình này thì trong lòng thật sự không dễ chịu, hắn lặng lẽ đi tới truyền âm nói: "Mộc soái, ngài không cần quỳ nữa, ngay cả quỳ bò đi cũng là vô bổ mà thôi... Bệ hạ dưới mắt đang vì Cửu thái tử điện hạ mà chiêu hồn... Hôm nay đang ở trong Cửu thái tử linh đường, sẽ không để ý tới chuyện phát sinh nơi này đâu..."

Những lời này vừa ra, đầu Mộc Thiên Lan như nứt ra, hắn quỳ đã lâu nhưng tu vi sâu dầy nên ngay cả quỳ hai ngày mà đầu gối vẫn không mất đi sự linh hoạt, nhưng bất thình lình nghe một câu nói này mà hai chân đầu gối trong nháy mắt như cứng còng, hầu như không thể hoạt động được.

Nguyên Thù Đồ chết đi, người Nguyên Thiên Hạn hận nhất không thể nghi ngờ chính là Sở Dương; tuy nhiên hôm nay, ngoài Sở Dương ra, người Nguyên Thiên Hạn hận nhất trừ Mộng Vô Nhai ra thỉ là ai nữa.

Giờ phút này, mọi người ở bên ngoài vì Mộng Vô Nhai cầu tình, Nguyên Thiên Hạn cũng đang vì Nguyên Thù Đồ chiêu hồn... Đối mặt với bài vị của ái tử, Nguyên Thiên Hạn trong lòng chỉ có sự tức giận.

Nhưng nếu nói là vẫn còn có cơ hội mở một mặt lưới, như vậy hiện tại mọi người càng cầu tình, ngược lại càng đem Trảm Mộng quân đẩy vào tuyệt lộ.

Việc này sẽ chỉ càng có phản tác dụng mà tuyệt sẽ không có bất kỳ mảy may tác dụng nào.

"Ai vỉ bệ hạ đưa ra cái chủ ý thối này? Chiêu hồn? Chiêu hồn cái gì? Thái Tử ngày đó bị Sở Dương giết, hồn phi phách tán, hình thần câu diệt rồi, nơi nào còn có cái hồn gì mà đi chiêu?" Mộc Thiên Lan con mắt như chim ưng. Nguyên Thù Đồ bỏ mình tự có linh đường, mà Thiên Đế bệ hạ đã nói: Sở Dương không chết, linh đường sẽ không bỏ đi!

Nhất định phải dùng đầu Sở Dương để tế điện!

"là do Vũ soái đề nghị..." Đại nội tổng quản là một lão thái giám mặt trắng không râu thấp giọng truyền âm nói: "Vũ soái nói Thái Tử anh linh chưa chắc đã tiêu hết, nếu Thiên Đế bệ hạ có thể ở trong Thái Tử linh đường, lấy tự thân vô thượng thần công mở ra Cửu thiên thập địa Sưu Hồn Đại Pháp, nói không chừng có thể làm tàn hồn của Thái Tử

một điểm tàn hồn nào là có thể được Thiên Đế ánh sáng bảo hộ và lần nữa đi vào Luân Hồi, chuyển thế làm người, phụ tử vân có ngày gặp lại..."

Mộc Thiên Lan một đấm hung hăng đập ở trên mặt đất.

Một quyền này, rõ ràng chưa dùng tới nửa điểm tu vi nhưng vẫn làm cho mặt đất cứng rắn như tinh thần cương nứt ra một cái rãnh to.

"Hoang đường!" Mộc Thiên Lan tức giận mắng to một câu.

Cửu thiên thập địa Sưu Hồn Đại Pháp, thật sự là có huyền bí công pháp như thế, Vũ Trì Trì nói tình huống như thế cũng không sai.

Nhưng điều kiện tiên quyết là nơi Nguyên Thù Đồ táng thân phải gần đây, mà tình huống bây giờ, Nguyên Thù Đồ chính là chết ở Đông Hoàng Thiên! Đối với Nguyên Thiên Hạn mà nói, đã sớm là ngoài tầm tay với rồi. Thành thật là khó có thể ngăn cơn sóng dữ được.

Huống chi Thái Tử đã chết hơn nửa năm, hiện tại mới nhớ tới chiêu hồn? Mặc dù trên lý luận vân có thể khả thi nhưng thực tế thao tác thì nửa điểm cơ hội cũng không có...1

Hơn nữa, sau khi biết Nguyên Thù Đồ chết, hình thần câu diệt rồi thỉ Nguyên Thiên Hạn cũng đã cho chiêu hồn một lần rồi, lần đó căn bản cũng không có nửa điểm tác dụng, nói cách khác, Nguyên Thù Đồ thật sự đã hồn phi phách tán rồi, ngay cả 1 điểm tàn hồn cũng không còn dư lại, có chiêu hồn nữa cũng chỉ có đồ lao vô công mà thôi.

"Chẳng lẽ bệ hạ thật sự hồ đồ rồi!" Mộc Thiên Lan bộ ngực không ngừng phập phồng, chòm râu không gió mà bay, trong lòng lo lắng hết sức nghĩ.

"Bệ hạ cử động lần này nói cho cùng vẫn là do ái tử mà sốt ruột... Biết rõ không thể làm nhưng vân muốn thử xem một chút, hòng vạn nhất." Đại nội tổng quản thở dài nói.

Mộc Thiên Lan đột nhiên tỉnh ngộ. Vũ Trì Trì vào lúc này lại nói ra chuyên này, cũng không phải đơn thuần vỉ thái tử gia mà chiêu cái gì hồn!

Mà là... Hoàn toàn để phá hỏng việc mọi người vì Trảm Mộng quân mà cầu tình!

Chỉ cần ở trong linh đường của Nguyên Thù Đồ. Nguyên Thiên Hạn sẽ bị cừu hận làm cho mất đi lý trí, mất đi năng lực quyết định sáng suốt.

Cứ như vậy, bất kỳ ai vỉ Mộng Vô Nhai cầu tình ở trong tai Nguyên Thiên Hạn cũng sẽ khiển hắn nghĩ tới ái tử chết thảm mà thôi.

Cầu tình như vậy mà nói đều là đi kích thích nỗi đau của Nguyên Thiên Hạn, môi một lần cầu tình chính là làm cho tình cảnh của Mộng Vô Nhai và Trảm Mộng quân càng thêm bi đát hơn một bước.

Phần tâm tư này quả thực chính là ác độc tới cực điểm.

Nhưng. Vũ Trì Trì lại nắm bắt được tâm tư của người làm cha mẹ kia, mặc dù Nguyên Thiên Hạn cũng biết rò phương pháp này không thể được. Đồ lao vô công, nhưng vì an lòng, làm sao cũng nỗ lực thử lại một lần, nhỡ có vạn nhất đây?!

Mộc Thiên Lan đem tình huống này vừa nói cùng mọi người thì tất cả mọi người đều ngửa mặt lên trời thở dài rồi rối rít đứng lên.

Giờ phút này, mọi người vốn là xuất phát tò thiện ý đi cầu tình nay lại biến thành bỏ đá xuống giếng.

Nhưng nếu không cầu tình, cứ thế nhìn những trung trinh tướng sĩ này chết oan trong Thiên Lao sao?

Mọi người hai mặt nhìn nhau, ai nấy cũng hết đường xoay xở.

Mộc Thiên Lan lui về phía sau mấy bước, vẻ mặt có chút tiêu điều nhìn một cái hướng khác trong hoàng cung.

Nơi đó đang có mùi hương khói mơ hồ bay ra, người bình thường hoặc là ở khoảng cách xa như vậy căn bản là không phát hiện ra được nhưng Mộc Thiên Lan vẫn có thể nắm được.

Nơi đó, nơi đó chính là nơi Thiên Đế bệ hạ đang vì Thái Tử mà chiêu hồn.

Nơi đó hơi thở đều là một mảnh bình thản, căn bản không có bất kỳ một điểm ba động nào.

Rất hiển nhiên, bệ hạ tâm tư động cũng không động, căn bản là sẽ không bận tâm đến bên này còn có bao nhiêu người đang quỳ, đang khấp huyết cầu khẩn.

Mộc Thiên Lan đưa ánh mắt thâm thúy nhìn một hồi, rốt cục đứng thẳng lên rồi xoay người bỏ đi.

Trên không trung bảo tuyết vẫn phiêu đãng, bóng lưng Mộc Thiên Lan rời đi lại tựa hồ như muốn đem này đầy trời bảo tuyết này cõng trên lưng.

Hắn không quay đầu lại mà dị thường kiên định cất bước đi về phía trước. Cước bộ của hắn càng chạy càng nhanh nhưng từ đầu đến cuối không nói một câu nào.

Những người khác nhìn Mộc soái rời đi, người người cũng là vẻ mặt buồn bã và sầu thảm.

"Cái gì, gia quyển của Mộng Vô Nhai lại tìm không được? Còn có gia quyển những người đi theo hắn cũng toàn bộ mất tích? Hoàn toàn không có thu hoạch được gì?!" Vũ Trì Trì thốt nhiên nổi giận nhìn tên tướng sĩ báo cáo mà sắc mặt dữ tợn dị thường, cơ hồ muốn một ngụm nuốt người này vào bụng.

"Thật đúng là tìm không được. "Vị tướng lành kia thấp giọng cân thận từng li từng tí nói: nói: "Nghe nói... Bọn họ vào nửa tháng trước đã dọn nhà đi rồi..."

"Nửa tháng trước đã toàn bộ dọn nhà đi..." Vũ Trì Trì ánh mắt híp lại, nhưng ngay sau đó nói: "Ta biết rồi, các ngươi tiếp tục lùng bắt những tướng sĩ trọng yểu của Trảm Mộng quân cùng với người nhà của bọn hắn, nhất là thân tín tâm phúc của Mộng Vô Nhai... về phần những người đã xác nhận rời đi rồi, ta sẽ tự mình xử lý."

"Dạ."

Vị quan quân kia chào rồi đi ra ngoài.

Mặt Vũ Trì Trì đang từ vẻ bỉnh tĩnh từ từ chuyển vẻ âm hàn, hơn nữa mơ hồ cò có mấy phần nguy hiểm. Sau một khắc, hắn vỗ vỗ tay trầm giọng nói: "Người đâu."
 

Bình luận

Back to Top