|
|

Chương 2283: Cửu Kiếp, Thiên Đế cuộc chiến! (13)


Nó cũng không có chút nào hoa giả nào trúng mục tiêu, thương tổn không bàng kiếm của Kỷ Mặc vừa rồi nhưng vết thương cũn khá sâu.

Nguyên Thiên Hạn lớn tiếng kêu thảm, trong miệng phun ra đại lượng hắc khí rồi đưa tay lên, đem Kim Long kiếm sinh sôi rút ra, "Tạp" một tiếng đem nó bẻ thành hai đoạn!

Nhưng chính là điểm điểm trì hoãn đã đủ để Sở Dương cả người mang kiếm, lần nữa ngự kiếm đánh tới!

Một đạo xinh đẹp hồng lăng giống như phi tiên vậy lao đến, ở trên không trung phiêu diêu chừng mười trượng rồi hết sức chính xác quấn lấy cổ Nguyên Thiên Hạn hung hăng thắt lại!

Nguyên Thiên Hạn hai mắt trừng to, cả người khói đen chấn động mạnh một cái, hồng lăng kia "Phanh" một tiếng tức thì hóa thành phấn vụn, chủ nhân hồng lăng là Mạc Khinh Vũ cũng vì vậy mà chợt phun ra một ngụm tiên huyết, lảo đảo muốn ngã.

Nhưng Sở Dương với Cửu Kiếp Kiếm cũng đã hung hăng đâm vào ngực Nguyên Thiên Hạn!

Cửu Kiếp Kiếm với biệt Thôn Phệ Chi Lực đặc tức thì ngang nhiên phát động!

Nguyên Thiên Hạn vừa phát lực chấn vỡ khóa cảnh hồng lăng, mới buông lỏng được một hơi thì trong lúc bất chợt âm thanh kêu to nói: "Đây là cái kiếm gì? Đây là cái kiếm gì?"

Trong tiếng kêu tràn đầy sự sợ hãi trước nay chưa có!

"Phanh" một chưởng của Nguyên Thiên Hạn vỗ vào ngực Sở Dương, Sở Dương tay mang theo Cửu Kiếp Kiếm tò thân thể Nguyên Thiên Hạn bị hất ra, miệng phun máu tươi bay ra xa.

Lúc này một thanh đao từ trời lao xuống, cũng là Đổng Vô Thương hai tay cầm đao hung hăng chém xuống, một đao không về!

"Xuy" một tiếng, một đao kia cực tốc đánh xuống nhằm thẳng vào vai trái Nguyên Thiên Hạn, đao chém cơ hồ muốn đem vị Mặc Vân Thiên Đế phách làm hai nửa!

Nhưng, Mặc Đao một khi chém rơi xuống tiến vào ngũ tạng lục phủ của Nguyên Thiên Hạn thỉ đột nhiên bị lực lượng cường đại chí cực cản lại!

Nó không thể tiến xuống 1 phân nào nữa!

Nguyên Thiên Hạn dài thanh hô to rồi vung một cước đá vào ngực Đổng Vô Thương, "Răng rắc" một tiếng, ngực Đổng Vô Thương lõm xuống, miệng phun máu tươi, toàn thân vô lực từ trên không trung rơi xuống.

Nguyên Thiên Hạn tay phải thò ra sờ vào Mặc Đao trên thân thể của mình; trên mặt của hắn chi một nỗi thống khổ khó nói lên lời!

Không đợi Nguyên Thiên Hạn rút ra Mặc Đao, một đạo lành lạnh kiếm quang khác đã lăng không lao tới!

"Soạt" một tiếng, tay phải Nguyên Thiên Hạn mới vừa mò tới chuôi đao thì đã bị một kiểm kia chém rụng! Mà Nguyên Thiên Hạn ở trong cực độ trong thống khổ thân thể rướn tới trước, bả vai oanh một tiếng đập vào bộ ngực người tới!

Là Cố Độc Hành!

Hồn Thiên Kiếm!

Cố Độc Hành gầm lên giận dữ, căn bản bất kể lồng ngực của mình đã bị Nguyên Thiên Hạn đụng vào một chút làm nát bao nhiêu cái xương, hắn mượn lực phản chấn cường đại bay lên rồi một cước dậm lên đao của Đổng Vô Thương mà dùng sức đạp xuống!

Mặc Đao giờ phút này còn đang kẹp ở trong thân thể Nguyên Thiên Hạn!

Một trận thanh âm ma sát rợn người đột nhiên xhi, tuy nhiên tiếng ma sát này chỉ duy trì trong thời gian rất ngắn rồi Oanh!

Cố Độc Hành mặc dù hết sức thi triển nhưng vẫn chỉ kịp hơi dùng sức một chút mà thôi thì đà bị Nguyên Thiên Hạn phản chấn đà đem cả người hắn hất bay đi ra ngoài, quay cuồng mà hoàn toàn mất đi năng lực tự chủ.

Nhưng, ngay cả chỉ là trong nháy mắt, Mặc Đao vẫn là lại một lần nữa tiến xuống ba tấc!

Lúc này nó đã đâm vào đến cột sống Nguyên Thiên Hạn! Thậm chí đao phong đã có chút cắt đi vào!

Cũng chỉ thiểu chút xíu nữa, là có thể đem cột sống Nguyên Thiên Hạn chạt đứt!

3 người La Khắc Địch, Nhuế Bất Thông, Ngạo Tà Vân đồng thời xông lên vây quanh Nguyên Thiên Hạn đang thảm rống, đau đến mức không muốn sống mà hung hăng nhào tới!

Trong lúc nhất thời không biết bao nhiêu quyền bao nhiêu cước, lộn xộn, cũng là không có chút nào hoa giả đánh vào trên người trên mặt trên đầu Nguyên Thiên Hạn.

Nguyên Thiên Hạn bị động ứng phó quyền chưởng tới từ bốn phương tám hướng nhưng hắn vẫn phải chú ý đến Mặc đao, vẫn muốn đem Mặc Đao từ trong thân thể của mình rút ra. Đao này kẹp ở lồng ngực, nơi yểu hại như thể, đó mới là tâm phúc đại họa của Nguyên Thiên Hạn, không thể không trừ đi.

Ngạo Tà Vân ở trong chiến đấu đột nhiên duỗi tay phải ra rồi hóa thành một cái Cự Long trảo to lớn hung hăng bấu vào đầu Nguyên Thiên Hạn, Nguyên Thiên Hạn rống to, một cước lăng không cũng là đem Ngạo Tà Vân hất ra xa!

Nhưng, Nhuế Bất Thông lúc này giống như quạt gió hết sức hung hăng vung một cước đá vào bụng Nguyên Thiên Hạn!

Đúng vậy, chính là trực tiếp đá vào bụng! Toàn bộ chân xuyên qua da Nguyên Thiên Hạn, men dọc theo khe hở do Mặc Đao tạo ra trực tiếp đá vào ngũ tạng nội phủ của Nguyên Thiên Hạn!

Nguyên Thiên Hạn liều mạng quát to một tiếng, tò tay phải cs 1 làn sương khói từ từ lượn lờ xuống gắt gao bắt được chân Nhuế Bất Thông, bàn tay tay phải nay không còn lại cứ như cự chùy vậy nện ở trên mặt Nhuế Bất Thông!

Mỗi lần đập xuống, Nhuế Bất Thông lại hét thảm một tiếng, nhưng đồng thời Nguyên Thiên Hạn cũng tùy theo hét thảm một tiếng: Tay phải của hắn đã bị chém rụng, trong lúc nhất thời còn còn chưa kịp mọc lại, nay cũng chỉ có dùng Bạch cốt cứ như vậy nện lên trên mặt Nhuế Bất Thông, hắn há có thể không đau?

Người phía dưới nhìn tỉnh hình này cả người run rẩy, cả đời này, chưa từng gặp qua chiến đấu thảm thiết bực này?

Nguyên Thiên Hạn trong nháy mắt đã mãnh liệt đập phá mặt Nhuế Bất Thông không dưới mấy chục cái, chân Nhuế Bất Thông chân bị đối phương bắt được, hoàn toàn không thể chạy trốn, cả đầu bị nện tơi bời.

Óc vỡ toang!

Một đóa hoa giống như mộng ảo chợt mở ra ở trước mặt Nguyên Thiên Hạn, "Phanh" một tiếng" Quỳnh Hoa!

Vô số cánh hoa, đồng thời như quỷ mị vậy chui vào trước mặt Nguyên Thiên Hạn rồi ngay sau đó nổ tung mà mở ra!

Đau đớn, tay trái Nguyên Thiên Hạn rốt cục buông chân Nhuế Bất Thông ra mà đưa tay lên che mặt, thảm thanh rống to.

Sở Dương hét lớn một tiếng, trong miệng máu tươi vẫn cuồng phun nhưng trong tay Cửu Kiếp Kiếm cũng đà lần nữa hóa thành lưu quang!

Cửu Kiếp Kiếm sát chiêu lại ra!

Đồ Hết Thiên Hạ Thì Đã Sao!

Cửu Kiếp Kiểm cả người mang kiếm chính xác vô cùng đụng vào Mặc đao của Đổng Vô Thương!

Đầu tiên là "Phanh" một tiếng giòn vang!

Sau lại có thanh âm "Răng rắc" một tiếng!

Xương sống Nguyên Thiên Hạn rốt cục bị nhất đao lưỡng đoạn! Bị Cửu Kiếp Kiếm với lực lượng mạnh mẻ lao vào, Mặc Đao mang theo lực lượng cuồng mãnh đó lấy thế như chẻ tre tò bên hông Nguyên Thiên Hạn xuyên qua!

Nửa đoạn thân thể Nguyên Thiên Hạn tò trên không trung thẳng tắp rơi xuống!

Phía dưới, Mạc Thiên Cơ hai tay hóa thành đại thủ chu vi chừng trăm trượng hung hăng vỗ lên!

Nửa người Nguyên Thiên Hạn rớt xuống dưới mang theo hai cái chân tức thỉ hóa thành đầy trời thịt mảnh!

Ma cốt của Nguyên Thiên Hạn đã bị đánh thành phấn toái!

Tuy nhiên hai bàn tay Mạc Thiên Cơ ở dưới một kích này, ngay cả da lân xương đều tan vỡ. Nguyên Thiên Hạn xương cốt tất nhiên là cứng rắn tới cực điểm, Mạc Thiên Cơ mặc dù một kích đem nó hủy diệt đi nhưng lực phản chấn vẫn đem hai tay Mạc Thiên Cơ chấn thành phấn toái.

Nhưng Mạc Thiên Cơ một kích kia đúng là đà hủy diệt được hơn phân nửa vật dẫn linh hồn của Nguyên Thiên Hạn!

Hai cái chân, một tay trái, cả mông eo và nửa người phía dưới, toàn bộ đã phấn toái thành huyết vụ!

Ở trong thời điểm nửa người dưới hoàn toàn bị đánh phấn toái kia, Nguyên Thiên Hạn tựa hồ có cảm giác, hắn lớn tiếng ngửa mặt lên trời kêu to bi thảm, thê lương cực kỳ!

Nhưng vào thời khắc này, Sở Dương khổng chế Cửu Kiếp Kiếm đã hung hăng địa đâm vào nửa đoạn thân thể của Nguyên Thiên Hạn còn sống kia, từ chính diện hung hăng đột tiến, đẩy nửa người còn lại của Nguyên Thiên Hạn ở trên không trung đi ra xa ngàn trượng!

Nửa người dưới của Nguyên Thiên Hạn mặc dù đà bị chém rụng, nhưng ngũ tạng lục phủ lại không có vì vậy mà rơi ra, nó được một tầng nồng đậm hắc khí phong tỏa bao bọc lấy.

Nhưng đến lúc này, ngay cả còn có thể chưa chết nhưng cũng mất đi lực lượng phản kích rồi.

Đối mặt với Sở Dương giống như hung thần ác sát điên cuồng lao đến, Nguyên Thiên Hạn đột nhiên hét lớn một tiếng, cổ hắn vào giờ khắc này đột nhiên kéo dài ra mà há miệng, hàm răng trắng dày đặc hung hăng cắn vào cổ Sở Dương!

Nguyên Thiên Hạn lúc này tay chân đều bị phế, thân thể không còn đủ, phản kích không còn chút sức lực nào nhưng vẫn không chịu nói bại, một hàm răng ngang nhiên vồ đến, ý chí chiến đấu tất nhiên là kinh người vô cùng.

Đáng tiếc nỗ lực cuối cùng này của Nguyên Thiên Hạn lại không có chút ý nghĩa nào, Sở Dương vung tay trái lên rồi lấy từ trong Cửu Kiếp Không Gian ra tới một khối lớn Tinh Thần Thiết, hung hăng nhét vào miệng Nguyên Thiên Hạn, sinh sôi nhét vào trong miệng của hắn.

Nguyên Thiên Hạn thống khổ lắc đầu, ầm ầm một tiếng, tò trong miệng hắn Tinh Thần Thiết bị hắn mạnh mẽ phun ra, hung hăng nện ở trên mặt Sở Dương.

Sở Dương không ngờ đến đòn này, hắn quát to một tiếng, tất nhiên là bị đau đớn công tâm rồi!

Mà Nguyên Thiên Hạn phía dưới, trải qua một phen hành hạ này, chỗ vết thương bắt đầu nhỏ ra Hắc Huyết.

La Khắc Địch vừa lui ra sau lại hóa thành lưu tinh cả người mang kiếm xông về vết thương của Nguyên Thiên Hạn.

Từ nơi vết thương, mũi kiếm thoáng như Độc Long vọt đi vào, thậm chí ngay cả nửa người phía trên của La Khắc Địch cũng một đạo chui vào trong thân thể của Nguyên Thiên Hạn.

Trong một tiếng kêu buồn bực, chỉ thấy nửa người dưới La Khắc Địch đang không ngừng xoay tròn, trường kiếm phong duệ chí cực kịch liệt xoay tròn, đem ngũ tạng lục phủ của Nguyên Thiên Hạn quấy thành cháo.

Vô số huyết nhục ở trên không trung biến thành mưa phùn rơi xuống! nguồn zenwee.com

Chỉ nghe thấy "Phanh" một tiếng, thân thể Nguyên Thiên Hạn ở trên không trung nổ tung, sau lưng mười hai cái nhục sí tò trên không trung từ từ rơi xuống, thấy vậy Kỷ Mặc vội ngự kiếm mà đến, đem mười hai cái nhục sí kia đánh thành phấn toái.

Lúc này La Khắc Địch cả người mới từ nơi vốn là bộ ngực Nguyên Thiên Hạn chui ra.

Cả người đầy máu đen!

Một đời Mặc Vân Thiên Để giờ phút này cả người toàn bộ cũng đã không còn, chỉ còn lại có một cái đầu!

Nhưng hắn vẫn không có chết!

Một đôi mắt giận trừng hung hăng nhìn chàm chằm vào Sở Dương, một cái thanh âm quái dị kêu to nói: "Sở Dương, ta không tha cho các ngươi đâu! Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho đám các ngươi đâu!"

Sở Dương hừ lạnh một tiếng, Nhất Điểm Hàn Quang Vạn Trượng Mang!

Phốc phốc phốc mấy tiếng, mũi kiếm giống như mưa sa trút xuống, toàn bộ rơi vào trên đầu Nguyên Thiên Hạn, hai con mắt bị chọc mù đầu tiên, nhưng ngay sau đó cả cái đầu cũng bị Cửu Kiếp Kiếm chém thành phấn toái!

Cuối cùng, hoàn toàn biển mất.

Đến đây, Mặc Vân Thiên Để Nguyên Thiên Hạn, rốt cục đã chết.

Cho tới giờ khắc này, phía dưới trăm ngàn vạn người, người người mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra, thiên ma thật không ngờ khó giết như vậy?

Cho đến khi chỉ còn lại có cái đầu, dưới loại tình trạng này lại còn có thể vẫn không chết? vẫn nói ẩu nói tả!?

Nhưng may nhờ, cuối cùng ngay cả đầu cũng không có, đây cũng là không có thể chết hơn nữa.
 

Bình luận

Back to Top