|
|

Quyển 3 - Chương 110: Vụng trộm


Cố Chiêu Ninh bị làm cho hết hồn, cô chưa từng thấy bộ mặt đáng sợ như vậy Hoắc Thương Châu. Cô mở to cặp mắt, sợ hãi nhìn anh.

“Nói lại lần nữa!” Hoắc Thương Châu như rít qua kẽ răng, cả người tức giận đến run rẩy, nắm chặt hai quả đấm, khớp xương vì dùng sức quá mạng phát ra tiếng răng rắc, anh không thích Cố Chiêu Ninh nói câu này, không hề thích.

“Em… chúng ta chia tay.” Cố Chiêu Ninh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói lại lần nữa. Cô không thể để Hoắc Thương Châu kìm kẹp, cô phải có chủ kiến của mình, đây là lời nói thật lòng của cô, bất kể cô yêu anh đến đâu, cũng chính vì như vậy, mới không thể tiếp nhận một tình yêu không hoàn chỉnh, người thứ 3 bây giờ có lẽ không phải là Thiên Mộng Tuyết mà chính là cô.

Hồi tưởng lại những chuyện đã qua, từ lần gặp đầu tiên trong lễ cưới, cho đến khi ký giấy ly hôn, cô chưa từng cúi đầu.

Quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng thế, cô không phải là người có thể chịu cúi đầu.

Nếu bây giờ, Hoắc Thương Châu bảo đảm với cô sẽ không qua lại với Thiên Mộng Tuyết nữa, không gánh vác cái trách nhiệm chết tiệt nào đó nữa, cô cũng không rõ, rốt cuột người đàn ông này nợ Thiên Mộng Tuyết gì, tại sao vẫn không thể nói với mình chuyện quá khứ của bọn họ.

Cố Chiêu Ninh ghen tỵ, quá khứ giữa cô và Hoắc Thương Châu dường như chẳng có gì đáng để nhớ…

Trong đôi mắt tức giận của Hoắc Thương Châu thoáng một tia tổn thương, Cố Chiêu Ninh hơi bối rối, nhưng vẫn quật cường trừng mắt nhìn anh.

Anh không phát nổ, hít một hơi thật sâu nén cơn giận, nhẹ nhàng nói với cô: “Cố Chiêu Ninh! Anh cho em biết, trong đời anh, chưa từng có ai nói đến hai chữ này, em là người đầu tiên! Nhưng… cũng là người cuối cùng”.

Sự bình tĩnh quá đáng của anh khiến cô hơi sợ, trong lòng vốn căng thẳng lúc này tim càng đập loạn lên như muốn nhảy ra ngoài, thấy Hoắc Thương Châu càng lúc càng áp sát đến mình, cô cảm giác thời gian như dừng lại, cô không thể làm được gì, thậm chí quên cả phản kháng, dường như còn mong đợi động tác tiếp theo của anh, đối mặt với người đàn ông mình yêu trong khoảng cách thân mật gần gũi như thế, cơ thể cô cũng sinh ra phản ứng, dần dần mềm nhũn.

“Đừng” Lúc Hoắc Thương Châu sắp hôn xuống, cô đột nhiên quay đầu, tuy đã say mê nhưng thời khắc mấu chốt lại nghĩ tới ánh mắt giễu cợt của Thiên Mộng Tuyết, còn câu nói ‘em ở nhà chờ anh, đừng về quá muộn’ của cô ta, Hoắc Thương Châu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, những năm qua, anh và Thiên Mộng Tuyết không thể nào trong sạch, ý này của cô ta rất rõ ràng, kẻ ngu nghe cũng hiểu, huống chi là cô.

Mặc dù biết một người đàn ông ưu tú như Hoắc Thương Châu không thiếu gì phụ nữ vây quanh, nhưng chỉ nghĩ đến Thiên Mộng Tuyết cô đã thấy Hoắc Thương Châu thật dơ dáy, cô không muốn anh đụng vào mình.

Hoắc Thương Châu dừng lại, chậm rãi vươn người, kẹp chặt qủa đấm, nhìn cái cổ rắng nõn của cô, anh nhẹ nhàng vuốt ve: “Tại sao em muốn hành hạ anh như vậy? Em thật nhẫn tâm rời bỏ anh sao?” Lời nói mang theo khổ sở, anh cảm giác trong lòng rỉ máu, anh đang cố gắng xử lý cho tốt chuyện với Thiên Mộng Tuyết, cố gắng trở về quá khứ với Cố Chiêu Ninh, nhưng tối nay Cố Chiêu Ninh làm anh có cảm giác đơn phương chiến đấu, không thể chịu nổi sự đả kích như vậy, sắp đến đích thì cô lại rút lui.

Thế thì, những việc anh làm còn có ý nghĩa gì nữa?

Anh thật muốn nổi điên với cô, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của cô, cơn giận của anh lại tan biến, từ khi gặp Cố Chiêu Ninh, anh trở nên hỉ nộ vô thường, cô luôn khiến anh dễ dàng nổi giận, cũng trong nháy mắt làm tan hỏa khí của anh.

“Phải! Ít nhất em sẽ vui vẻ hơn bây giờ”. Cô không quay mặt lại. Sự va chạm da thịt quen thuộc kia khiến cô đỏ mặt, cắn môi mặc cho Hoắc Thương Châu vuốt ve, cô đã bị cái suy nghĩ yêu hay là không hành hạ đủ rồi, càng thêm thời gian bên Hoắc Thương Châu cô càng khổ sở.

“Đây là mong muốn thật lòng của em sao? Hả?” Hoắc Thương Châu lại nổi điên, vẫn nhìn thẳng vào mặt cô, Cố Chiêu Ninh không dám nhìn anh, đúng ra là đang che giấu, có lẽ cô đang nói dối, biết rõ cô là người anh tin tưởng, nói như vậy hoàn toàn là vì Thiên Mộng Tuyết.

Thời gian lại lần nữa ngưng đọng, Cố Chiêu Ninh không nói gì, bị Hoắc Thương Châu nói trúng tim đen, cô cảm thấy đau. Cô giơ tay đẩy cánh tay Hoắc Thương Châu, một tay mở cửa chuẩn bị bỏ đi, nhưng anh nhanh hơn một bước, khóa cửa xe lại.

“Muốn chạy trốn? Nếu không nói rõ ràng, em không thể đi được.” Giọng anh dịu dàng nhưng vẫn có chút độc tài, đấy mắt hơi gợn sóng, một tay kéo Cố Chiêu Ninh lại, không hề báo trước hôn lên đôi môi ửng hồng của cô.

Không một chút thương tiếc, anh từ dịu dàng bình tĩnh trở nên ngang ngược đòi lại hương vị thuộc về mình.

Cố Chiêu Ninh máy móc nhắm mắt, hưởng thụ sự trừng phạt của anh, giữa răng môi đau đớn đã sớm không để ý, trong lòng rõ ràng đang giãy giụa, cô rất mâu thuẫn, nụ hôn này cô rất muốn, nhưng rốt cuộc có nên đáp lại không?

Nếu như chịu sự kìm kẹp này, những lời nói vừa rồi đều trở thành vô nghĩa, sau này cô sẽ lại tiếp tục đau khổ.

Quyết định, cô hung hăng cắn một cái.

“Á…” Lưỡi Hoắc Thương Châu đột nhiên đau đớn khiến anh kêu lên, nhưng cũng không lập tức đẩy Cố Chiêu Ninh ra, mà giữ nguyên đầu cô từ từ rút đầu lưỡi về.

Mùi máu tươi xộc trong môi miệng cô, cô khóc, những giọt nước mắt nóng bỏng làm tổn thương anh, anh không muốn thấy nhất chính là nước mắt của Cố Chiêu Ninh, trước kia là thế, bây giờ vẫn vậy.

Anh tì trán lên trán Cố Chiêu Ninh, chop mũi cũng chạm mũi cô, đợi đến lúc tâm tình ổn định mới mở miệng: “Nếu đây thật sự là điều em muốn, anh đồng ý với em. Nhưng, anh muốn cho em biết một chuyện, một chuyện đã từ lâu chôn trong lòng anh, em có muốn nghe không?” Hoắc Thương Châu chuẩn bị đem mọi chuyện kể cho Cố Chiêu Ninh, nếu nói xong cô vẫn kiên trì rời khỏi mình, anh cũng sẽ không cưỡng ép nữa.

Một chuyện chôn trong lòng anh từ lâu…

Hoắc Thương Châu sẽ nói với cô chuyện gì? Cố Chiêu Ninh không biết, nhưng cô muốn biết nên gật đầu.

Hoắc Thương Châu cười cười, buông cô ra ngồi thẳng, nố máy xe, biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

Đến nhà Cố Chiêu Ninh, Hoắc Thương Châu kéo cô vào phòng ngủ, ôm lấy cô đặt lên giường, anh ôm lấy cô từ đằng sau, ghì trong khuỷu tay mình, một tư thế cực kỳ ám muội.

Cố Chiêu Ninh giãy giụa, không phải kể chuyện cho cô sao? Nhưng cái tư thế này của hai người chẳng phải là quá kỳ quái à?

“Anh buông ra! Hoắc Thương Châu! Tôi cảnh cáo anh…” Cố Chiêu Ninh giãy giụa, cô phải nghe Hoắc Thương Châu nói xem chuyện gì, chứ không phải nằm như thế này cho anh ta được lợi.

“Đừng động đậy! Để cho anh ôm em, anh sẽ không làm gì, chỉ kể chuyện xưa với em.” Hoắc Thương Châu nắm chặt cánh tay, khóa chặt Cố Chiêu Ninh, cảm thấy người trong ngực không còn giãy giụa, anh mới nhìn ngọn đèn bàn leo lét bắt đầu kể lại chuyện cũ….

Thiên Mộng Tuyết gọi điện cho Hoắc Thương Châu nhiều lần nhưng không thể liên lạc được, cô nổi điên đi đi lại lại trong phòng, mắm môi, kéo cằm.

Cố Chiêu Ninh Cố Chiêu Ninh Cố Chiêu Ninh! Vĩnh viễn đều là Cố Chiêu Ninh! Đều là con mụ đàn bà nội Hoc nợc, nửa tiếng sau gặp nhau”

Cúp điện thoại, Thin Mộng Tuyết cầm túi xách ln, giận dữ ra khỏi phòng.

Trong căn phòng u ám, nh trăng yếu ớt soi bng dáng cao ln của một người đn ông bn cửa sổ, điếu thuớc chy dở boc khi mịt mù, lúc cửa phòng bị đẩy ra, anh ta di tất điếu thuc, xoay người ngồi trn ghế salon, ta thế lời biếng vết chn nhìn ngời đang đứng ở cửa.

“Đã trễ thế này còn đến, khng phải là mun tôi chứ?” Hn nhạo bỗng.

Thin Mộng Tuyết không c vẻ mặt gì mun nhận hn, giận dữ đến ngồi xuống giờng, móc một điếu thuốc trong hộp ra châm, tay run rấy hít hai hơi.

“Phụ nữ có thai không nên hút thuốc”. Hắn lần nữa mở miệng, con ngươi đen sì hiện rõ nét khinh miệt.

Thiên Mộng Tuyết như bị hắn nhắc nhở, quay ra dập tắt điếu thuốc, hung hăng quay lại trợn mắt nhìn hắn: “Làm sao anh biết tôi mang thai? Anh tự tin với năng lực của mình quá đấy”

Cô muốn mang thai, nhưng không phải là đứa con của người đàn ông này, mà là của Hoắc Thương Châu, nhưng cô không có cơ hội, cho nên chỉ có thể nghĩ ra cách này để trói buộc Hoắc Thương Châu, cũng biết rõ giấy không bao giờ bọc được lửa, nhưng cô đã nghĩ xong đường lui, hơn nữa… không chê vào đâu được!

Nghĩ lại, cô cùng người đàn ông này lén lút quan hệ với nhau đã 20 ngày, sớm có thai thì 28 ngày có thể test ra, cô không biết rốt cuộc có hay chưa, gấp quá rồi.

“Ha ha! Năng lực anh thế nào… chẳng lẽ em chưa thử?”

“…” Thiên Mộng Tuyết cứng họng.

“Em tới… chẳng lẽ còn có yêu cầu gì với anh? Không phải em lưu luyến cùng anh… lên giường … chứ?” Người đàn ông cười khinh miệt, kéo dài giọng điệu lạnh lùng nhạo báng.

“Ha ha! Anh yên tâm, chúng ta chẳng qua là giao dịch tiền bạc, anh có mục đích của anh, tôi có mục đích của tôi, xong việc ai đi đường nấy, không liên quan gì đến nhau.” Thiên Mộng Tuyết vừa nói vừa đứng dậy cởi cúc áo ngực, cô mặc một chiếc váy trắng, sau khi cởi cúc liền tháo thắt lưng, cả chiếc váy tụt xuống lộ ra thân thể hoàn mỹ.

“Chậc chậc! Phải công nhận em quả thật là báu vật, đáng tiếc…” Nói xong, hắn đứng lên, cởi áo sơ mi, kéo khóa quần, tháo thắt lưng. Sau khi đã lột sach, hắn đến trước mặt Thiên Mộng Tuyết thì thầm: “Đáng tiếc, cô quá… rẻ tiền!” Nói xong đẩy Thiên Mộng Tuyết ngã xuống giường, hắn cũng đè lên, không một chút âu yếm, không màn dạo đầu, đột nhiên dùng sức triệt tiêu toàn bộ chướng ngại của Thiên Mộng Tuyết.

“Á…” Sự đau đớn khô khốc khiến cô kêu lên một tiếng, nhưng hắn căn bản không quan tâm, chỉ đơn giản giống như đang làm cho xong nhiệm vụ, ra sức mà làm, nước mắt Thiên Mộng Tuyết thi nhau rơi xuống.

“Thế nào? Rốt cuộc tôi hay hắn lợi hại hơn?” Hắn lúc này như một tên mãnh thú, hung hăng đoạt lấy con mồi, tuyên bố lãnh thổ của mình.

‘Ừm…” Đau đớn dần dần biến mất, tiếp đó là tận hưởng thụ, Thiên Mộng Tuyết không trả lời, hắn nói không sai, cô đúng là rẻ tiền, rõ ràng yêu Hoắc Thương Châu, nhưng lại đang lên giường cùng một người đàn ông khác, cảm giác nhục nhã vây lấy trái tim cô.

“Được! Gan lì đi! Tôi làm cô nói mới thôi!” Nói xong, hắn càng thêm ngang ngược.

Từng đợt thở dốc, từng trận uể oải chiếm lĩnh cả một đêm.

Vẫn như thế, kết thúc trận đùa giỡn, Thiên Mộng Tuyết và hắn cũng không lằng nhằng gì thê, cô nhanh chóng mặc quần áo, xách túi bỏ đi, đi được vài bước như nhớ ra cái gì, quay đầu lại nhìn hắn: “Anh xem chừng người đàn bà của anh đi”.

“Ha ha! Cô nói là cô sao?” Hắn tiếp tục nhạo báng, như thể không nghe thấy lời cô.

“Đừng ra vẻ hồ đồ, anh biết tôi nói ai! Anh với tôi làm vụ giao dịch này, chẳng gì khác là anh giành được cô ta, đuổi Hoắc Thương Châu đi hay sao?” Thiên Mộng Tuyết xoay người nhắc nhở người đàn ông bộ dạng lạnh lùng bất cần đời.

“Tôi làm thế nào là việc của tôi, cô… không có tư cách.” Hắn gẩy gẩy khóe môi, con ngươi lạnh lùng lóe một ánh đùa giỡn, không hề chớp mắt với Thiên Mộng Tuyết: “Bây giờ cô nên làm gì? Không cần tôi phải nhắc nhở chứ?” Hắn nhấn mạnh, có vẻ không nhịn được nữa.

Thiên Mộng Tuyết là người thông minh, lúc này cái gì nên nói cái gì không, cô rất rõ, sửa sang lại váy áo, cô nhìn hắn: “Vậy thì tốt! Hi vọng chúng ta đều có được thứ mình muốn! Chỉ có điều… người đàn bà của anh quá gây chú ý, cẩn thận một chút.” Nói xong, chưa kịp quay đầu lại đã bước đi, cô không muốn ở bên cạnh hắn thêm giây phút nào nữa.

Sầm một tiếng, cửa phòng hung hăng bị sập lại.

Trên giường, hắn trần trụi, lồng ngực màu đồng phập phồng, hắn thở dài thườn thượt dưah vào đầu giường từ từ vặn đèn.

Người đàn bà của hắn….

Phải, đó là người đàn bà của hắn, cho dù bây giờ chưa phải, nhưng sau này chắc chắn.

Ánh đèn mỗi lúc một sáng, ngọn đèn vàng nhạt soi hình dáng u ám của anh ta….
 

Bình luận

Back to Top