|
|

Quyển 3 - Chương 112: Mạc Nhan và Lôi Ảnh


“Làm gì có… Mình có bạn trai chẳng lẽ không nói với cậu? Há há, chúng ta đi thôi, nóng quá đi”. Mạc Nhan cười quái quỷ, lôi Cố Chiêu Ninh vào trong khu buôn bán, cô không cần nhìn cũng biết là đang giấu diếm gì rồi.

Cả ngày mua đồ không nghỉ, xong thì trời cũng đã chạng vạng tối, đưa đồ vứt về nhà, hai cô lại tiếp tục đi xõa đêm.

“Này, Ninh Ninh, cậu và Hoắc Thương Châu thế nào rồi? Nghe Lôi Ảnh nói…” Mạc Nhan đột nhiên bịt miệng, mở to mắt nhìn Cố Chiêu Ninh.

Cố Chiêu Ninh nghe ra đầu mối, cười xấu xa nhìn Mạc Nhan: “Cậu nghe Lôi Ảnh nói? Hình như tối qua cậu uống say không biết gì, sao nghe được Lôi Ảnh nói?” Đại khái đoán được, Cố Chiêu Ninh ôm vai Mạc Nhan gỡ cái tay đang bịt miệng của cô ra.

“À… chính là cái lúc say rượu đó đó…, mình mơ mơ màng màng hỏi, rồi hình như mơ màng thấy anh ấy nói.” Mạc Nhan rất gượng gạo che giấu, con ngươi đảo loạn xạ.

“À? Ra vậy? Con nhóc quái quỷ này! Có phải đã có quan hệ tốt với Lôi Ảnh rồi không?” Tay cô nhẹ nhẹ gõ đầu Mạc Nhan.

“Ây da,… mình đói quá, chúng ta đi ăn đi”. Việc đã đến nước này, cô còn nói được gì nữa, lúc này im lặng là vàng, mạc Nhan lôi Cố Chiêu Ninh thật nhanh đến phố đối diện.

“Két” Một tiếng phanh rít lên.

Hai cô gái bị dọa chết, chiếc xe màu đen dừng trước mặt thiếu chút nữa thì đâm vào họ.

Nhìn lại thấy không sao cả, Cố Chiêu Ninh thấy Lôi Ảnh từ buồng lái đi xuống, cô nhìn qua cửa kính Hoắc Thương Châu đang ngồi ở ghế sau cười với cô.

Xong rồi, lại gặp phải.

“Thiếu phu nhân”. Lôi Ảnh đầu tiên nhìn Mạc Nhan một cái, Cố Chiêu Ninh phát hiện ra, anh tự nhiên đỏ mặt, mà Mạc Nhan cũng thẹn thùng quay đi không nhìn anh, đúng là hai người này thật sự có cái gì rồi.

Một câu “Thiếu phu nhân” làm Cố Chiêu Ninh giật mình, đã ly hôn rồi còn gọi như thế, cô nhìn Lôi Ảnh bật cười: “Anh gọi tên tôi thôi”. Cô không còn nghe quen kiểu xưng hô này nữa, cũng không chuẩn bị đảm nhận tiếp vai thiếu phu nhân này.

“À, … Cố tiểu thư” Lôi Ảnh cảm giác mình nói sai, gượng cười, gọi lại.

“Ừm, chúng tôi có việc đi trước nhé” Cố Chiêu Ninh biết lần này chỉ trùng hợp chạm mặt, hiện tại cô muốn tránh, lẩn ra xa xa, không dám nhìn Hoắc Thương Châu ngồi trong xe, gật đầu với Lôi Ảnh một cái, kéo Mạc Nhan chuẩn bị qua đường.

“Ninh Ninh”. Lúc này, từ phía sau cô giọng Hoắc Thương Châu cất lên, anh đã bước xuống khỏi xe, Cố Chiêu Ninh không quay đầu lại, chỉ dứng bước, hít sâu một hơi sau đó tươi cười xoay người: “Em còn có việc, đi trước đã”. Lần này lặp lại với Hoắc Thương Châu.

Sự khách sáo của Cố Chiêu Ninh khiến anh tức giận, cô gái này không hiểu thế nào cứ thay đổi xoành xoạch, đến sáng nay vẫn còn tốt thế, lúc này đã lại thay đổi rồi. Cố Chiêu Ninh đang trốn tránh anh, Hoắc Thương Châu liếc một cái cũng nhận ra, vì vậy, anh bước nhanh đến kép Cố Chiêu Ninh, mặc kệ cô gào thét nhét cô vào trong xe.

Mạc Nhan liếc nhìn Lôi Ảnh, cúi đầu đỏ bừng mặt, đứng tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào.

Lôi Ảnh cũng gượng gạo mở miệng: “Lên xe thôi”

Những lời này phá vỡ sự lúng túng của Mạc Nhan, cô khẽ gật đầu, ngồi vào ghế lái phụ.”

“Hoắc Thương Châu! Sao anh lại kỳ cục như vậy! Em muốn đi ăn cơm với Mạc Nhan” Cố Chiêu Ninh hất tay Hoắc Thương Châu, không biết lấy đâu ra dũng khí, tóm lại chỉ cần nhìn thấy anh đã muốn nổi giận.

“Anh biết rồi, đi thôi, anh cũng đang đói bụng”

“…”

“Mạc tiểu thư không ngại ăn cơm cùng nhau chứ?” Hoắc Thương Châu quay mặt lại nói với Mạc Nhan.

“À? Không, dĩ nhiên là không.” Mạc Nhan không nghĩ Hoắc Thương Châu sẽ hỏi mình, vội vã quay đầu, nhanh chóng phản bội, liên tiếp khoát tay với anh, lại đồng thời bắt gặp ánh mắt như muốn ăn thịt của Cố Chiêu Ninh.

“Vậy thì tốt, Lôi Ảnh, lái xe đi” Hoắc Thương Châu không hỏi Cố Chiêu Ninh, trực tiếp ra lệnh cho Lôi Ảnh.

Xe nhanh chóng đỗ ở cửa Ngọc Sáng, Hoắc Thương Châu xuống xe mở cửa cho Cố Chiêu Ninh.

Lại Ngọc Sáng, Cố Chiêu Ninh trở lại chốn cũ n lần, mỗi lần tới đều không có chuyện gì tốt đẹp, cô còn biết làm sao, chỉ hận nửa đường sao lại đụng phải Hoắc Thương Châu.

Lôi Ảnh vào khách sạn trước, chỉ đạo vài câu với quản lý sau đó trở lại phòng bao riêng xa hoa của Hoắc Thương Châu.

Bữa cơm hôm nay rất yên tĩnh, không có quá nhiều đề tài, cũng không có ai rót rượu cho Mạc Nhan, mọi người cứ ăn cho đến khi kết thúc.

Cơm nước xong, Lôi Ảnh vẫn phụ trách đưa Mạc Nhan về nhà, mà lần này kỳ lạ, Mạc Nhan hoàn toàn tỉnh táo lại đương nhiên đồng ý không chút do dự, Cố Chiêu Ninh có cảm giác mình bị bạn xấu nộp mạng.

“Tại sa lại tránh anh?” Bọn họ không đi xe vì Cố Chiêu Ninh nói muốn tản bộ, cho nên Hoắc Thương Châu đưa xe cho Lôi Ảnh chở Mạc Nhan về. Hai người đi tới một cây cầu, Cố Chiêu Ninh dừng bước, nắm lan can nhìn ánh sáng bạc lấp lánh trên mặt hồ. Lúc này Hoắc Thương Châu mới mở miệng hỏi.

“Không có, em đâu có tránh” Cô cũng không biết nên nói thế nào, có lẽ không nên nói gì, chỉ cần từ từ xa lánh là được rồi, giữa hai người có quá nhiều trở ngại, không thích hợp đi chung một con đường, nhưng trong lòng Cố Chiêu Ninh vẫn không từ bỏ được, rõ ràng đã quyết định, nhưng thấy Hoắc Thương Châu lòng cô lại đau đớn.

“Có thật không? Sáng nay em đi đâu?” Hoắc Thương Châu cảm thấy từ buồi sáng Cố Chiêu Ninh bỏ đi, không còn giống nữa, anh mơ mơ màng màng hình như nghe thấy điện thoại của cô đổ chuông, bây giờ nghĩ lại, sau khi nhận điện thoại cô đi mất, là ai gọi? Bạch Hiên Dật? Hứa Cần Dương? Anh cũng không biết.

“Không có gì… Có chút việc, nên em không đánh thức anh”. Vừa nói ra những lời này, cô thấy đỏ mặt, nghĩ đến chuyện tối hôm qua cô không tránh được, vừa rồi lại nói như thế, nghe rất ám muội.

“ha ha…” Hoắc Thương Châu thấy Cố Chiêu Ninh đỏ mặt bật cười, sau đó anh xoay người cô lại để cô nhin thẳng vào mình, âu yếm nói: “Bất kể có chuyện gì, anh chỉ hi vọng em sẽ tin tưởng anh, đừng hành hạ anh, anh không chịu nổi sự hờ hững của em.” Anh ôm eo Cố Chiêu Ninh, lôi cô gần sát lại mình.

“Thương Châu… Em…” Cô muốn nói chuyện sáng nay gặp Thiên Mộng Tuyết với anh, nhưng liệu anh có tức giận chạy đi tìm cô ta không, nếu vậy, cô khác gì một con đàn bà hư hỏng? Rốt cuộc có nên nói hay không đây?”
 

Bình luận

Back to Top