|
|

Quyển 3 - Chương 116: Lại bị “làm thịt”


“Anh nói ai?” Hoắc Thương Châu đương nhiên biết Lý Kinh Lý đang nói đến ai, nhưng anh nghi mình nghe nhầm, anh ta lại có thể nhìn thấy Cố Chiêu Ninh? Chẳng phải anh ta luôn ngồi ở bên trong Ngọc Sáng sao? Nhìn thấy cô ấy khi nào?

“Cố … Cố tiểu thư!” Anh nhất thời không biết Hoắc Thương Châu là có ý gì, ánh mắt như muốn xơi tái anh, tưởng mình nói sai, vội vàng đổi lại cách xưng hô.

“Ở đâu?” Hoắc Thương Châu vội hỏi.

“Bây giờ đang ở trong Cảnh Thiên, cùng mấy người khác… Cô ấy muốn thuê một phòng, nhưng đã kín phòng, cho nên… Tôi viện cớ nói dối, tối nay cô ấy là khách hàng may mắn, để quản lý Lưu mở phòng cho cô ấy.” Lý Kinh Lý thuật lại toàn bộ sự việc, anh cũng không biết mình làm thế có đúng không, không biết quan hệ giữa hai người bây giờ là thế nào, nhưng nhìn vẻ mặt Hoắc Thương Châu lúc này, anh hơi sợ, chẳng lẽ lại xen vào chuyện của người khác rồi?

Hoắc Thương Châu mắm môi nhìn Lý Kinh Lý hồi lâu, Lôi Ảnh cũng đứng đó nhìn anh.

Hoắc Thương Châu đột nhiên vươn tay đập lên bả vai Lý Kinh Lý, nở một nụ cười: “Tốt lắm, tháng này tiền lương tăng gấp đôi.” Việc này Lý Kinh Lý xử lý không tệ, anh rất hài lòng, cứ nghĩ đến khuôn mặt nuối tiếc vì không thuê được phòng của Cố Chiêu Ninh là anh thấy khó chịu, cô nhóc này sao lại không gọi điện cho mình.

Lý Kinh Lý tưởng mình nghe nhầm, há hốc miệng nhìn Hoắc Thương Châu đi vào thang máy rồi mới lẩm bẩm: “Mình không nghe nhầm chứ?”

Lôi Ảnh cười cười, đi đến bên cạnh Lý Kinh lý: “Anh nghe không nhầm đâu.” Sau đó đi vào thang máy.

Được Lôi Ảnh khẳng định lại, Lý Kinh Lý mới hồi phục tinh thần, xem ra anh thực sự đã làm đúng, vui vẻ vào thang máy khác, tối nay anh sẽ chiêu đãi những vị khách kia thật xứng đáng.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, khói thuốc mù mịt khiến Cố Chiêu Ninh hít thở không thông, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, cô chạy vào phòng vệ sinh nôn khan, lúc ăn cô có uống một chút rượu, lúc này lại ngửi mùi thuốc lá nhiều quá, cộng với tiếng nhạc ồn ào khiến dạ dày cô không thoải mái, cho dù là vậy cô cũng không hề nói ra.

Vã nước vào mặt, cô ngẩng đầu lên nhìn mình trong gương, cô phát hiện dạo này mình có vẻ béo ra. Không suy nghĩ nhiều, cô rút khăn giấy lau khô mặt rồi ra khỏi phòng vệ sinh.

Nhìn mấy đồng nghiệp đang hào hứng, như bị điện giật gào khóc thảm thiết, cô thật không chịu nổi nơi này, muốn đi ra ngoài hít thở một chút.

Lúc cô mở cửa phòng, không ai phát hiện ra.

Ngoài hành lang yên tĩnh hơn rất nhiều so với bên trong, chỗ này cách âm quả thật rất tốt. Cố Chiêu Ninh cảm thấy mình không còn hơi sức, chỉ muốn đi ngủ, vừa đi vài bước lúc đến căn phòng ngay sát Cảnh Thiên, đột nhiên bị một người kéo vào trong.

“Á! Ai đó! Cút đi! Thối tha…” Chưa kịp nói nốt hai chữ Lưu manh, cô liền nhìn thấy người kéo mình, chẳng phải ai khác, chính là Hoắc Thương Châu đang tươi cười nhìn mình.

Cố Chiêu Ninh hơi đỏ mặt, vội vàng đẩy Hoắc Thương Châu, tức giận chất vấn: “Anh có ý gì? Dọa người cũng tốt đấy” Cô cứ nghĩ mình gặp phải kẻ xấu, bây giờ tim vẫn đập loạn xạ, còn Hoắc Thương Châu mặt như thực hiện xong âm mưu, nhìn cô cười cợt.

Cô cảm thấy người đàn ông này đúng là ma quỷ.

“Có ý đấy… Anh thấy em chơi rất hăng hái, quên cả thời gian?” Hoắc Thương Châu nhét tay vào túi, cười với Cố Chiêu Ninh đang đỏ mặt.

“Anh thành kẻ ba hoa từ khi nào? Đúng rồi! Phòng kia là anh sắp xếp đúng không? Em phát hiện…”

“Không phải! Là cấp dưới phát hiện ra em nên tự sắp xếp. Thế nào. Đãi ngộ dành cho phu nhân chủ tịch có tốt không?”Hoắc Thương Châu kéo Cố Chiêu Ninh vào ngực, ngắt lời cô…, từ sau lưng ôm ấp, đầu tựa vào cổ, lưu luyến hít hà hương thơm của cô.

Trong căn phòng u ám, yên tĩnh đáng sợ, hai người lại thân mật như vậy làm Cố Chiêu Ninh nghĩ đến những hình ảnh kia, cô đỏ mặt, như học sinh cấp hai đẩy Hoắc Thương Châu ra, nhưng anh biết thể nào cô cũng làm thế, đã sớm chuẩn bị, hai tay ôm chặt bụng cô.

“Anh buông tay ra! Em muốn về phòng, hôm nay cảm ơn anh, bây giờ còn phu nhân chủ tịch gì nữa, họ nhận nhầm người rồi.” Cố Chiêu Ninh gỡ cánh tay Hoắc Thương Châu, cô ý xa lánh anh. Cuối cùng vẫn nói một câu khiến anh nhăn trán.

Hoắc Thương Châu biết Cố Chiêu Ninh đang ra ám hiệu cho mình, có ý nhắc nhở người phụ nữ hiện tại của anh là Thiên Mộng Tuyết, nghĩ đến đây anh tức trong bụng, dám giấu anh đi gặp Thiên Mộng Tuyết còn chưa tính sổ, rõ ràng đã hứa không rời bỏ anh, nhưng bây giờ còn quá, so với rời bỏ còn hành hạ anh hơn, đứng trước mặt anh như người xa lạ, cố ý xa lánh, làm anh không thể chấp nhận được.

Một tay ôm lấy Cố Chiêu Ninh, vòng qua khu hát Karaoke, đẩy ra một cánh cửa.

Cố Chiêu Ninh lúc này mới phát hiện ra, trong phòng này còn có một gian nữa, sau khi vào đó cô còn ngạc nhiên hơn nữa, ở đây trừ giường ra không còn gì khác.

Thôi xong, cô lại chọc vào Hoắc Thương Châu rồi.

Quả nhiên cô đoán không sai, Hoắc Thương Châu ném cô lên giường rồi đè lên.

Cố Chiêu Ninh né tránh, quay sang một bên, nhưng lại bị Hoắc Thương Châu ôm từ sang lưng, cô không thể chạy trốn. Đúng là gặp ma.

“Muốn chạy à? Anh sẽ cho em thấy, chọc giận anh phải gánh hậu quả thế nào!” Hoắc Thương Châu cười nham hiểm, bàn tay bắt đầu không an phận trên người cô, cù cho Cố Chiêu Ninh cười một hồi.

“Nhột quá, đừng chọc vào đó, thật là… ha ha ha… Buông em ra!” Hoắc Thương Châu không ngừng cù vào nách cô, khiến Cố Chiêu Ninh cười chảy nước mắt.

“Cầu xin anh đi… Anh sẽ buông ra”. Hoắc Thương Châu nhìn Cố Chiêu Ninh bất lực giãy giụa, giọng trầm ấm hơi khàn khàn, bất kể Cố Chiêu Ninh có làm gì, luôn khơi lại nỗi đau anh muốn chôn vùi.

“Xin anh… em xin anh, ha ha… Đừng cù nữa” Cô cười sắp chết rồi, Hoắc Thương Châu học đâu ra cái trò này, làm thế nào với anh ta đây.

Hoắc Thương Châu quả nhiên dừng lại, anh đặt Cố Chiêu Ninh nằm ngay ngắn lại, tràn trề sinh lực chống người bên trên, nhìn cô không chớp mắt: “Biết anh muốn phạt em cái gì chưa?”

Cố Chiêu Ninh xoa xoa nước mắt, tư thế này cô cũng đã quen thuộc, nhưng lúc này vẫn thấy ngại ngùng, bất lực lắc đầu, nhìn Hoắc Thương Châu rất vô tội: “Không biết, anh đứng dậy được không?”
 

Bình luận

Back to Top