|
|

Quyển 3 - Chương 121: Là hiểu lầm ư?


Hoắc Thương Châu liếc nhìn Hoắc Thanh Lăng, chớp mắt ý muốn cô ngoan ngoãn ngồi vào phía đối diện, cô không cam tâm ngồi xuống, vẫn thờ phì phì nhìn chằm chằm vào anh, anh bất đắc dĩ lắc đầu nhấc điện thoại.

“Ừ… cái gì? Ở đâu?... Được, tôi lập tức đi ngay!” Cúp điện thoại, vẻ mặt Hoắc Thương Châu vô cùng khó coi, cũng không thèm nói gì với Hoắc Thanh Lăng, đứng dậy đi ra cửa.

Hoắc Thanh Lăng mù mờ xách túi chạy theo anh, được nửa đường, phục vụ gọi lại: “Tiểu thư, tiểu thư, cô chưa trả tiền.”

Hoắc Thanh Lăng móc tiền từ trong túi nhét vào tay người phục vụ rồi tiếp tục chạy cũng không quan tâm người này kêu la đằng sau rằng cô chưa lấy tiền thừa.

Hoắc Thương Châu ngồi trên xe vừa định nổ máy thì cửa ghế lái phụ mở ra, chưa kịp nhìn thì cô đã trèo lên xe, anh lập tức nghiêm túc nói: “Em về trước đi, anh có việc!”

Hoắc Thanh Lăng chẳng có ai quen biết ở đây, hơn nữa anh còn chưa nói chuyện Lôi Ảnh cho cô, cô biết vừa rồi là Lôi Ảnh gọi, cô nhất định phải đi theo anh, thế là gặp được Lôi Ảnh. Cho nên lời Hoắc Thương Châu nói không có tác dụng gì, cô nhíu mày nói với anh: “Hôm nay anh đi đâu em theo đó, đừng hòng bỏ rơi em!” Cô vươn tay ôm chặt cánh tay anh, con mắt nhìn anh tinh quái.

Lúc này, Hoắc Thương Châu không còn hơi sức giằng co với con nhóc này, không đi ngay sẽ không kịp, lập tức đạp chân ga.

Lôi Ảnh ở sân bay, tìm nửa ngày cũng không thấy Cố Chiêu Ninh, buổi trưa anh nhận được điện thoại của Mạc Nhan, nói là Cố Chiêu Ninh vừa nói với cô toàn những lời kỳ quái, đầu óc ngay thẳng của cô không hiểu nổi lời nào, vì vậy sau khi nghe cô tường thuật lại, anh lập tức nghĩ đến cảnh cô đột nhiên biến mất 5 năm trước, không chút suy nghĩ, anh đến LOVER thì được tin cô đã chuyển đi, 4 rưỡi chiều nay lên máy bay về Milan, sẽ không bao giờ trở lại.

Lôi Ảnh vừa nghe, không còn nghĩ gì thê, bây giờ đã 3 giờ rồi, chạy đến sân bay tối thiểu mất nửa tiếng, vì vậy anh vừa lái xe vừa gọi điện cho Hoắc Thương Châu, lúc anh đến nơi vẫn chưa thấy Hoắc Thương Châu đến. Lôi Ảnh bắt đầu tìm kiếm một bóng người không xác định trong biển người đông nghịt.

Hỏi được phòng chờ chuyến bay tới Milan, Lôi Ảnh vội vàng chạy đến, nhưng vẫn không thấy Cố Chiêu Ninh, đang vô cùng lo lắng thì thấy bóng dáng Hoắc Thương Châu, đồn thời… còn có một cô nhóc trông rất quen nhưng không dám nhận.

Hoắc Thanh Lăng nhìn thấy Lôi Ảnh vô cùng vui vẻ chạy đến ôm cổ anh: “Lôi Ảnh! Em nhớ anh muốn chết”

Sự thẳng thắn của cô khiến anh giật mình, hai tay giơ lên nghi ngờ liếc nhìn Hoắc Thương Châu, nhưng lúc này Hoắc Thương Châu không còn tâm trí quan tâm đến bọn họ, cần nhanh chóng tìm được Cố Chiêu Ninh.

Cố Chiêu Ninh, em lại muốn chạy trốn nữa sao? Rốt cuộc em muốn mất tích bao nhiêu lần mới hài lòng đây.

Hoắc Thương Châu lòng như lửa đốt, Lôi Ảnh cũng lo lắng không kém, anh đẩy Hoắc Thanh Lăng ra, nhìn kỹ cô: “Đây là Thanh Lăng tiểu thư ư?” Hoắc Thương Châu cô gật đầu, anh cười cười: “Thiếu gia hiện đang rất gấp, trước tiên em đứng chờ ở đây, đừng chọc anh ấy biết chưa?” Lôi Ảnh nói rất nhỏ với cô, sau đó lôi cô đến chiếc ghế dựa bên cạnh cho ngồi xuống.

Hoắc Thanh Lăng nhìn thấy Lôi Ảnh tựa như hoàn toàn thay đổi, anh nói gì cô nghe đấy, mỉm cười e thẹn gật đầu với anh, sau đó quan sát hai người bộ dạng gấp gáp không giải thích nổi. Rốt cuộc đang có chuyện gì, cô chưa từng thấy anh họ lại căng thẳng như vậy.

Hai người tìm một vòng, thấy không còn nhiều thời gian, nói với nhau vài câu rồi chia nhau tìm kiếm. Hoắc Thanh Lăng lấy tai nghe trong túi say sưa nghe nhạc.

Cô không để ý tới một người có vẻ lịch sự ngồi sau lưng, đang thò tay như muốn cầm lấy túi xách của cô.

Cố Chiêu Ninh vừa ra khỏi toilet, quay lại phòng chờ lơ đãng nhìn thấy cảnh này, vốn là người có tinh thần trượng nghĩa, cô không thể im lặng, nhưng những năm qua cô đã trưởng thành lên nhiều, nếu là trước đây cô sẽ kêu toáng lên ăn trộm, sau đó hung hăng đạp cho hắn mấy phát, nhưng lúc này cô không muốn làm thế nữa, suy nghĩ một lúc, tiến lên kéo Hoắc Thanh Lăng, tỏ vẻ vui mừng: “A! Tại sao lại là cô? Thật đúng lúc”

Hoắc Thanh Lăng ngơ ngác, trừng mắt nhìn Cố Chiêu Ninh, cô không biết người này, bị bệnh à? Nhưng… trông cô ta hơi quen, hình như đã gặp ở đâu?

Thấy kẻ trộm lườm cô một cái rồi buông tay, cô thở phào nhẹ nhõm buông Hoắc Thanh Lăng ra, khẽ mỉm cười: “Ngại quá, có làm cô sợ không? Vừa rồi tôi thấy có người muốn trộm đồ của cô, cho nên…” Cố Chiêu Ninh thấy vẻ kinh ngạc của Hoắc Thanh Lăng vội vàng giải thích.

“Á…” Hoắc Thanh Lăng nhìn chiếc túi của mình bị kéo ra, kiểm tra thấy không mất gì mới hiểu vì sao vị tiểu thư này lại làm như vậy, mặt nhìn Cố Chiêu Ninh có vẻ hối lỗi: “Thật cảm ơn cô, tôi tên là Hoắc Thanh Lăng, còn cô?” Cô hào phóng vươn tay muốn làm quen với Cố Chiêu Ninh.

Cố Chiêu Ninh nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ, cô lịch sự bắt tay Hoắc Thanh Lăng cười nói: “Cố Chiêu Ninh… Tôi không còn thời gian, đi trước nhé” Cô gật đầu với Hoắc Thanh Lăng, sau đó ra xếp hàng soát vé.

Hoắc Thanh Lăng có cảm giác cái tên này sao quen thuộc, như đã nghe thấy ở đâu, nhưng cũng không muốn đứng dậy, cau mày liếc nhìn bóng lưng Cố Chiêu Ninh, nghĩ mãi không ra cô lại lần nữa nhét ống nghe vào tai chuẩn bị ngồi lại chỗ cũ chờ hai người kia quay lại. Cô đột nhiên nghĩ được điều gì, vội vàng dừng bước, quay đầu lại thấy Cố Chiêu Ninh đang giơ vé ra, tình thế cấp bách, cô cũng chẳng quan tâm hình tượng, sải bước xông lên tóm lấy Cố Chiêu Ninh thở hổn hển: “Chị không đi được, chị dâu! Chị không thể đi!” Cô ra sức kéo Cố Chiêu Ninh ra ngoài.

Cố Chiêu Ninh nhìn lại cô nhóc này, cái gì mà chị dâu? Trời ạ, không cần như vậy chứ, cô chỉ là tốt bụng giúp đỡ cô ấy một chút, tại sao lại muốn gây phiền phức cho cô. Máy bay đã sắp cất cánh rồi!

“Tiểu thư tiểu thư, cô bỏ tay ra, tôi không có thời gian, chắc cô nhận nhầm người rồi.”

Hoắc Thanh Lăng vừa rồi đã bất chấp như vậy, sứng sốt giữ chặt Cố Chiêu Ninh không buông tay, Cố Chiêu Ninh thấy đằng sau còn mấy người xếp hàng, vì vậy đứng ra bên cạnh để cho họ soát vé trước.

Hoắc Thanh Lăng cũng căng thẳng đến mức toát mồ hôi, Hoắc Thương Châu với Lôi Ảnh đi đâu rồi? Chẳng phải bọn họ đang tìm chị dâu sao, nếu không thì sao anh lại gấp gáp như thế, đang liều mạng giữ Cố Chiêu Ninh, cô thoáng thấy bóng dáng hai người vẫn đang tìm kiếm xung quanh, lần này cô nôn nóng, cất giọng thiếu chút nữa ngang loa phát thanh: “Anh trai!!! Chị dâu ở đây!!!”

Tiếng gọi này thu hút Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh, những người khác thì kinh ngạc nhìn cô, một con nhóc có cái giọng kinh khủng như thế, quả là có tiền đồ.

Hoắc Thương Châu nhìn về hướng có tiếng gọi, thấy Cố Chiêu Ninh đang bị Hoắc Thanh Lăng giữ lại, trong nháy máy anh thấy thực sự may mắn vì đã mang cô tới, con nhóc này vẫn có chỗ dùng được.

Một câu anh, một câu chị dâu, Cố Chiêu Ninh hoàn toàn bối rối, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Thương Châu và Lôi Ảnh, cô mới hiểu được, cô nhóc này hình như lúc nãy giới thiệu mình là Hoắc Thanh Lăng, Hoắc … Hoắc Thương Châu lúc nào thì có em gái, sao cô lại không biết. Thấy việc có vẻ không ổn, Hoắc Thương Châu mỗi lúc một đến gần, Cố Chiêu Ninh nhân lúc Hoắc Thanh Lăng sơ hở, rút vội tay về đi đến cửa soát vé.

“Cố Chiêu Ninh! Em đứng lại đó cho anh!” Hoắc Thương Châu gọi, anh nhảy một bước kéo Cố Chiêu Ninh, hung hăng kèm ý trừng phạt cắn lên môi cô, Hoắc Thanh Lăng đứng cạnh lè lưỡi.

Từ trừng phạt gặm cắn biến thành nụ hôn dịu dàng triền miên, đến khi cô bé trong ngực dần thôi giãy giụa Hoắc Thương Châu mới lưu luyến đẩy cô ra, âu yếm nói: “Tại sao phải đi? Chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy anh nữa?” Hoắc Thương Châu không hiểu, tại sao cô đột nhiên nói đi là đi luôn, có chuyện gì đã xảy ra anh cũng không biết, nhưng có thể đoán được tám chin phần.

“Hoắc Thương Châu! Anh thả tôi ra có được không? Bất kể trước đây tôi đã làm gì sai với anh, nhưng bây giờ tôi đã đầy mình thương tích rồi, sao anh còn chưa chịu tha cho tôi, tôi rốt cuộc đã làm gì có lỗi với anh?” Cố Chiêu Ninh lắc đầu, mặt đầy tổn thương nhìn Hoắc Thương Châu mở miệng cầu xin, tại sao cô lại thấy bộ dạng của anh luôn tỏ ra là yêu thương cô, nếu vậy, chiêc đĩa kia phải giải thích thế nào?

“Không được! Anh sẽ không tha cho em! Anh không biết rốt cuộc có chuyện gì, nhưng em phải tin tưởng anh, cho anh thời gian, anh sẽ xử lý” Hoắc Thương Châu lại cho là cô phát tâm lương thiện, muốn chúc phúc cho anh và Thiên Mộng Tuyết.

Hoắc Thanh Lăng nghe những lời này thấy rất mù mờ, cô yên lặng đến bên cạnh Lôi Ảnh nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu với anh trai làm sao thế?”

Lôi Ảnh không biết trả lời thế nào, hắng giọng nói với cô: “Tiểu thư, tôi đưa cô về trước”

Hoắc Thanh Lăng vừa nghe Lôi Ảnh muốn đưa mình về, tạm thời bỏ Hoắc Thương Châu sang một bên, cô muốn gặp Lôi Ảnh lâu lắm rồi, lúc này chính là cơ hội tốt, vì vậy không suy nghĩ gì cô gật đầu đi theo Lôi Ảnh ra ngoài.

Hoắc Thương Châu buông cánh tay Cố Chiêu Ninh, cầm vé máy bay của cô xé nát, nắm bả vai cô: “Cùng anh trở về, anh nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm, chờ giải quyết xong, em muốn đi cũng chưa muộn.”

Lời nói của anh thức tỉnh Cố Chiêu Ninh, trước đến giờ cô chỉ nghe Hứa Cần Dương nói, nghe Thiên Mộng Tuyết nói, nhưng lại chỉ có lời của Hoắc Thương Châu là không nghe, thế thì chuyện có phải thật như thế không, hay giống như anh nói chỉ là hiểu lầm? Suy nghĩ một chút, cô im lặng gật đầu, theo Hoắc Thương Châu đi ra.
 

Bình luận

Back to Top