|
|

Quyển 3 - Chương 123: Sự thật (2)


“Chẳng phải cô nên nói tiếp hay sao?” Hoắc Thương Châu đổi tư thế, anh buông Cố Chiêu Ninh ra, lười biếng tựa vào ghế salon nhìn Thiên Mộng Tuyết như tra khảo phạm nhân khiến cô ta dựng tóc gáy.

Ánh mắt này của anh, cô bắt gặp nhiều rồi, chỉ có điều không phải nhìn cô mà là nhìn những kẻ anh hận, trong con ngươi đen thâm thúy tỏa ra thứ ánh sáng trí mạng, khiến Thiên Mộng Tuyết toàn thân óa đã, không giãy giụa cũng không thể nhúc nhích.

Cô khẽ nhếch khóe miệng, nở một nụ cười khổ sở, nướt mắt nặng hạt lã chã rơi xuống, cô đưa tay xoa xoa bụng mình, trong đó có một sinh mạng, mới được 1 tháng, thảm hạ cụp mi mắt, cô hỏi: “Anh bắt đầu biết mọi chuyện từ khi nào, sao anh biết đứa bé này không phải con anh? Thứ thuốc kia nói lên điều gì? Chuyện 8 năm trước có quan hệ gì đến tôi? Tôi mới là người bị hại.” Cô đem mọi thắc mắc trong lòng hỏi anh, tới lúc này cô vẫn ngang ngạnh không chịu khuất phục, mặc kệ Hoắc Thương Châu phơi bày mọi thứ vẫn không cúi đầu thừa nhận.

Thế là vì… cô vẫn còn cố chấp.

Hoắc Thương Châu vuốt mặt, không chớp mắt nhìn Thiên Mộng Tuyết ngã ngồi trên ghế ngay trước mặt, người con gái anh đã từng yêu, đã từng cho rằng cô là người con gái dịu dàng lương thiện nhất thế giới, cuối cùng mới phát hiện ra tất cả chỉ là cái vỏ bọc ngụy trang mà thôi.

Cuộc nói chuyện này với Thiên Mộng Tuyết khiến Cố Chiêu Ninh vô cùng kinh ngạc, cô quả thật đã hiểu lầm Hoắc Thương Châu, mặc dù Thiên Mộng Tuyết vẫn còn cố chấp nhưng cô biết đó chính là sự thật, đứa con cô ta mang là của Hứa Cần Dương, điều này có nghĩa là cái đĩa Hứa Cần Dương cho cô xem cũng là giả? Không phải không có khả năng này, Cố Chiêu Ninh bây giờ mới nghĩ ra, mình thật là hồ đồ, ở cái thế giới này, PS có thể tạo nên tất cả, huống hồ là một đoạn phim.

“Cô muốn biết? Được, vậy tôi nói lại từ đầu.” Hoắc Thương Châu lạnh lùng hỏi, xong liếc nhìn Cố Chiêu Ninh đang nắm chặt tay mình, anh biết cô lương thiện, đến lúc này vẫn không muốn làm tổn thương Thiên Mộng Tuyết, nhưng Hoắc Thương Châu không làm được, cha mẹ anh bị cô ta hại chết không nói, nhưng đến nước này cô ta vẫn ra vẻ son sắt thề thốt chuyện không liên quan đến mình, sao cô ta có thể như vậy được? Tại sao có thể không màng mọi chuyện vẫn quay về nói yêu mình sâu đậm, cô ta thật đáng sợ.

Thấy Thiên Mộng Tuyết ngầm đồng ý, Hoắc Thương Châu nắm chặt tay Cố Chiêu Ninh, bắt đầu nói: “Thật ra lúc đầu tôi cũng không để ý, lúc cô xuất hiện tôi cũng không hề nghi ngờ, nhưng ngày hôm đó về nhà, cô cho tôi uống một bát canh tôi liền hiểu ra, những năm qua chẳng phải tôi không động tới cô sao? Lần nào cũng là cô cho tôi uống cái gì đó rồi ngủ mê man, đến khi tỉnh dậy thì cô nằm bên cạnh, tôi tự nhiên cho rằng mình có quan hệ với cô, cô luôn khiến tôi hiểu lầm vì sợ tôi không có trách nhiệm với cô.” Nói đến đây, anh ngừng lại vì bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Cố Chiêu Ninh, cười cười với cô rồi anh tiếp tục: “Cô biết tôi cũng không vào bếp, sau khi bà nội và vú Vương đi, trong nhà cũng không thuê ai nữa, cô… đã sai sót ở chỗ này, đem thuốc giấu trong bình đặt trên tủ bát, lần cuối cùng xong lại mang ném ra thùng rác, không may bị Lôi Ảnh phát hiện”

Ngày đó, Lôi Ảnh đem chiếc bình giao cho Hoắc Thương Châu, anh lập tức cảm thấy có vấn đề, mang đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói đó là thuốc mê, là một loại thuốc cấm, chỉ những cửa hàng kinh doanh bất chính mới bán, sau đó Lôi Ảnh lục lọi tìm ra cửa hàng này, vì nơi bán những thứ như thế không nhiều, nên không khó khăn tìm ra nơi Thiên Mộng Tuyết đã mua. Bởi vì cô quá đẹp nên chủ quá chỉ liếc nhìn ảnh đã nhận ra cô đến mua thuốc đã lâu rồi.

Hoắc Thương Châu lập tức hiểu ra, tại sao mỗi lần ngủ cùng Thiên Mộng Tuyết anh đều không nhớ nổi là chuyện xảy ra thế nào, một người đàn ông lại không hề có ấn tượng gì với chuyện này thật khiến người ta nghi ngờ.

“Cô biết không? Buồn cười nhất không phải là thứ này, mà là trên người cô có một bí mật, chuyện này cũng xui xẻo bị tôi phát hiện. Năm đó lần đầu tiên đến nhà chúng tôi, quả thật tôi bị cô hấp dẫn, cô luôn quấn lấy tôi, thật ra trong lòng tôi cũng rất vui vẻ, cho đến khi cha mẹ cô qua đời, cô sống nhờ ở nhà tôi, lúc đó cô hận cha mẹ tôi lắm sao? Cô cảm thấy là họ đã hại cha mẹ cô ư?” Hoắc Thương Châu thở dài, nói đến cha mẹ anh cảm giác tim mình đau nhói, lúc đó còn yêu hung thủ sát hại cha mẹ mình, bây giờ nghĩ lại như một cơn ác mộng không thể tưởng tượng nổi, anh đã điều tra nhiều lần, nhưng chưa bao giờ hoài nghi Thiên Mộng Tuyết! Một cô gái 19 tuổi không ngờ lại độc ác như thế.

“ha ha… đó là vì bọn họ đáng chết” Thiên Mộng Tuyết đột nhiên cười, sau đó nhìn Hoắc Thương Châu.

bằng ánh mắt hung ác, mặt cô cau có hiện rõ vẻ thủ hận, cô vốn chẳng phải là một Thiên Mộng Tuyết thiện lương thuần mỹ gì cả.

“Tại sao cô lại ác độc như vậy! Cô biết họ vô tội! Vẫn còn muốn hại chết họ! Tôi thật sự không hiểu nổi! Ban đầu sao cô còn ôm tư tưởng cùng chung sống với tôi?” Hoắc Thương Châu nghe Thiên Mộng Tuyết nói vậy, tức giận đứng bật dậy sải bước đến nắm cằm cô, bắt cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt mình, anh cũng muốn xem, cô ta vẫn còn nói tiếp được gì.

“Thương Châu… Buông cô ấy ra đi! Nghe cô ấy nói xong đã! Anh đừng kích động.” Cố Chiêu Ninh vội vàng đứng lên, nhìn anh bằng ánh mắt cầu xin, kéo cánh tay anh ra, cô liếc mắt nhìn Thiên Mộng Tuyết, cũng không phải cô thông cảm cho cô ta, mà chỉ lo nhỡ may Hoắc Thương Châu không nhịn được mà giết cô ta, trong bụng cô ấy còn có một đứa bé, đây là một người hai mạng đấy.

Hoắc Thương Châu quả nhiên nghe cô…, anh từ từ buông tay, chân mày vốn đang nhíu chặt cũng giãn dần hòa hoãn, lần nữa kinh ngạc trở lại ngồi trên ghế salon nghe Thiên Mộng Tuyết nói tiếp.

“Tôi ác độc ư? Anh biết không? Ác độc nhất chính là cha anh! Ông ta biết rõ sáng sớm đi công tác rất nguy hiểm mà lại muốn cha tôi đi. Hơn nữa còn mang theo mẹ tôi. Tôi thành bộ dạng như thế này là do ai! Đáng hận hơn là, ngay khi tôi ở cùng với anh, cha anh sống chết không đồng ý. Lúc anh 17 tuổi chúng ta nắm tay nhau bị cha anh phát hiện, sau đó tìm tôi, muốn cho tôi một khoản tiền để tôi rời xa anh! Nói rằng đời này không thể để tôi chung sống với anh! Tôi hận ông ta! Hận đến chết!” Thiên Mộng Tuyết càng nói càng kích động, tay nắm chặt, nước mắt ngân ngấn, những việc đã qua lại như lần nữa hiện ra trước mặt cô.

Hoắc Thương Châu hiển nhiên sửng sốt! Anh quả thật không biết việc này, mặc dù cha anh đã cảnh cáo không cho anh đến gần Thiên Mộng Tuyết, nhưng chẳng phải sau đó đã ngầm cho phép sao? Bây giờ anh mới biết, thì ra đó không phải ngầm cho phép mà ông đã chuẩn bị kỹ càng để cô ta rời đi.

Đối với việc này, anh thấy thông cảm với cô, trong nháy mắt, rồi sau đó rất nhanh bị chôn vùi, bất kể cha anh đã làm gì, nhưng cái chết của cha mẹ cô xác định là không phải do ông làm, chuyện này ông đã từng nói đến.

“Thiên Mộng Tuyết, hôm nay tôi sẽ cho cô biết nguyên nhân cái chết của cha mẹ cô.” Hoắc Thương Châu nghiến răng nghiến lợi, dừng lại vài giây rồi tiếp tục: “Năm đó, cha cô không nghe lời cha tôi, sát hạt một thuộc hạ của bang Hứa Thiên, cha tôi muốn để cha cô đi trốn nên mới bảo ông ta ra ngoài, nhưng… không hiểu vì sao, bang Hứa Thiên biết tin tức, nửa đường sát hại cha mẹ cô, tất cả là vì đã chọc đến đầu sỏ xã hội đen, cô không nên đổ lỗi cho cha tôi, mà hãy đổ lỗi cho con trai của hắn – Hứa Cần Dương.” Hoắc Thương Châu luôn cho rằng Hứa Cần Dương từ nhỏ đã ác độc có tiếng.

Sau khi nghe những lời này, Thiên Mộng Tuyết không thể tin nổi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hoắc Thương Châu, nửa ngày không nói nổi một câu.

Hứa Cần Dương! Cha của đứa con trong bụng cô, lại là hung thủ sát hại cha mẹ cô, tất cả những cái này chẳng phải là quá nực cười ư?

“Nếu không tin, cô chỉ cần hỏi Hứa Cần Dương năm đó đã làm gì!” Hoắc Thương Châu giật giật khóe miệng cười lạnh.

“Cô vì chuyện này mà cấu kết với một kẻ không nên cấu kết để hại chết cha tôi, cô cảm thấy tôi có thể bỏ qua được không?” Hoắc Thương Châu nói lại, chuyện cô câu kết với Hứa Cần Dương không còn nghi ngờ gì nữa, chuyện này lúc còn mơ hồ đã như một lưỡi dao xoẹt qua ngực anh, sự đau đớn rối rắm khiến anh không thở nổi.

“ha ha ha ha. Hoắc Thương Châu … anh thật buồn cười, anh nói vài câu như vậy là có thể che giấu đi tội ác của cha anh năm đó? Anh tưởng tôi dễ gạt lắm sao? Anh tưởng tôi ngu lắm à?” Thiên Mộng Tuyết không thề chấp nhận, lúc cô 18 tuổi, Hứa Thiên tìm gặp nói cho cô biết, cha mẹ cô là do cha mẹ Hoắc Thương Châu hại chết, đến bây giờ cô vẫn không quên cái cảm giác mâu thuẫn khi nghe chuyện đó, sự cô đơn khiến cô không còn sức lực để suy nghĩ, cho đến một ngày Hoắc Hành Bác tìm cô, muốn cô rời xa con trai ông ta, khi đó cô khẳng định Hoắc Hành Bác là người tàn nhẫn đến mức nào, rốt cuộc đến một ngày Hoắc Hành Bác và vợ ra ngoài đi chơi, cô vội vã tìm Hứa Thiên, đó cũng là lần đầu tiên cô gặp Hứa Cần Dương, chính là anh ta giúp cô thiết kế việc ngoài ý muốn này khiến cha mẹ anh chết y như cách của cha mẹ cô.

Choang!

Hoắc Thương Châu cầm ly trà trên khay ném mạnh xuống đất, cái chén mỏng vỡ tan tành.

Cố Chiêu Ninh nghe những lời đó không biết phải làm sao, những sai lầm của Thiên Mộng Tuyết quá nhiều, ngay cả cô cũng bắt đầu cảm thấy khinh bỉ, huống hồ là Hoắc Thương Châu, cảm giác bị chính người yêu mình hãm hại mà không hề biết gì thật khó chịu, cho nên cô nhất định im lặng ngồi trên ghế theo dõi nhất cử nhất động của anh không dám ngăn cản.

“Cô tin thì tin, không tin thì thôi, tôi cũng không có nghĩa vụ phải giải thích! Cô từ đầu đến cuối đã đi lệch đường! Chuyện cô bị bắt cóc 8 năm trước chẳng phải cũng là do đám người kia làm hay sao? Thật khéo diễn trò! Vết sẹo trên mặt cô cũng là thật, 5 năm trước cô xuất hiện cũng không phải trùng hợp, mà là có kẻ cố ý sắp xếp cho cô phải không? Chậc chậc! Đến giờ tôi mới nhìn rõ, gò má căng mịn của cô mới xấu xí làm sao!” Hoắc Thương Châu từng chút từng chút vạch trần sự thật, chuyện đến mức này khiến anh khó mà không chế, mặc dù không muốn tin tưởng, nhưng thực tế như vậy, anh không làm sao xóa bỏ được.

Không ngờ Hoắc Thương Châu lại biết tất cả mọi chuyện, Thiên Mộng Tuyết run rẩy ngước nhìn: “Làm sao anh biết?” Chuyện này, đúng là năm đó cô hồ đồ, Hứa Cần Dương nói muốn cô giúp một chuyện, sẽ không làm tổn thương đến Hoắc Thương Châu, dĩ nhiên anh ta uy hiếp cô khong thể chối từ, nếu không nghe lệnh mọi việc sẽ bị hắn ta vạch trần.

Không nghĩ đến Hứa Cần Dương lại muốn hại chết Hoắc Thương Châu, khi đó cô luống cuống muốn phản kháng, ra sức ngăn chặn hành động của hắn không ngờ bị con dao sắc bén rạch vào mặt. Hắn cũng không buông tay, trói cô lại làm con tin tới uy hiếp Hoắc Thương Châu.

Ngay lập tức, Hoắc Thương Châu liều giết Hứa bang khiến cô sợ quá hôn mê bất tỉnh, không ngờ khi mở mắt đã bị Hứa Cần Dương đưa ra nước ngoài điều trị, ở đó mỗi ngày cô đều tự trách bản thân, cô rất hối hạn, không biết Hoắc Thương Châu thế nào, khi đó bác sĩ chẩn đoán vết thương của cô sẽ để lại di chứng, cô không muốn mang dáng vẻ đó xuất hiện trước mặt Hoắc Thương Châu, cho nên đã đợi suốt 3 năm, 1 ngày 5 năm trước Hứa Cần Dương cho người đến đón cô, nói rằng Hoắc Thương Châu đã kết hôn, bảo cô hãy đòi lại thứ thuộc về mình.

Cô quay về…

Bây giờ mới nghĩ, nếu biết sự việc sẽ thành thế này, cô thà ở nước ngoài vĩnh viễn không bao giờ trở về.

“Thế nào? Động vào nỗi đau của cô rồi à? Cô rốt đạt được tâm nguyện gì? Rõ ràng là tính toán với tôi, khiến tôi luôn tự trách, sau đó trở lại ôm tôi khóc lóc, biến đổi chuyện trở thành tôi nợ cô, nói thật, những chuyện này đáng ra tôi cũng không thế biết, nhưng chính cô lại tiếp tục giúp Hứa Cần Dương, cô phải biết, một khi tôi đã nghi ngờ thì nhất định phải biết rõ mọi việc.” Hoắc Thương Châu nheo mắt đỏ mặt nhìn Thiên Mộng Tuyết.

Anh quả thật đã mất không ít thời gian, từ khi biết Thiên Mộng Tuyết có liên hệ với Hứa Cần Dương, anh bắt đầu điều tra, chỉ có điều không biết phải gắn kết sự việc thế nào cho đúng, cho đến khi cô cầm tờ giấy xét nghiệm đưa ra trước mặt anh, lúc ấy anh mới thông suốt được mọi việc.

Cô ta thực sự quan hệ như vậy với Hứa Cần Dương, sự nghi ngờ đã được làm sáng tỏ, vốn tưởng cô dù thế nào cũng sẽ ở cùng một chỗ với hắn, giờ nghĩ lại, để giữ được anh, cô ta có thể bán cả thân thể, đây không phải là yêu mà là điên cuống, chiếm đoạt.

“Không! Không phải như vậy đâ! Em yêu anh! Em vẫn xem anh là tất cả của em” Mặt Thiên Mộng Tuyết vốn đang rối rắm trong nháy mắt trở nên dịu dàng, cô nhìn ánh mắt khinh thương của Hoắc Thương Châu, bắt đầu sợ, cô đứng lên khỏi ghế nhưng đứng không vững, ngã xuống đất, chật vật bò mấy bước đến nắm chặt gấu quần Hoắc Thương Châu, cô không muốn mất anh, cho dù là lúc này cô vẫn không thể từ bỏ anh.

Cùng là phụ nữ, huống hồ Thiên Mộng Tuyết còn đang có bầu, Cố Chiêu Ninh thật sự không đành lòng nhìn như vậy, thấy Hoắc Thương Châu thờ ơ, cô không nhìn được vội ngồi xổm xuống trước mặt Thiên Mộng Tuyết chuẩn bị đỡ cô dậy: “Thiên tiểu thư, cô đừng như vậy, đứng lên đi.”

Trong mắt Thiên Mộng Tuyết, Cố Chiêu Ninh làm như thế chẳng qua là diễn trò, cô tức giận nhìn Cố Chiêu Ninh, hung hăng hất tay cô ra, lạnh nhạt rít lên: “Đồ tiện nhân! Nếu không phải vì cô! Thương Châu sẽ không rời bỏ tôi! Cút đi! Tôi không cần cô giả nhân giả nghĩa! Cút”

Cố Chiêu Ninh cắn môi lắc đầu, nhìn khuôn mặt dữ tợn của Thiên Mộng Tuyết cô cũng không sợ, chẳng qua là thấy đáng buồn cho cô ta đến lúc này vẫn đổ tội cho người khác, đúng là không còn thuốc chữa.

Hoắc Thương Châu giật chân hất Thiên Mộng Tuyết ra, vội vàng ngồi xuống đỡ Cố Chiêu Ninh dậy, đúng lúc này anh thấy dưới chiếc váy trắng của Thiên Mộng Tuyết nhuộm màu đỏ tươi.

Cố Chiêu Ninh cũng nhìn thấy, cô biết đấy là dấu hiệu sảy thai, mặc cho người lớn sai lầm thế nào, nhưng trẻ con luôn vô tội, cô vội vã kéo tay Hoắc Thương Châu cầu xin: “Nhanh! Nhanh gọi 120 đi”

Nhìn người phụ nữ trên đất có chút khổ sở, đang ôm bụng kêu thảm thiết, Hoắc Thương Châu cũng không phải là tảng đá, anh cũng có trái tim, dù sao cũng là người mình từng yêu, mặc dù những gì cô làm khiến anh hận thấu xương, nhưng nhìn bộ dạng của cô như vậy cũng không đành lòng, đáp ứng lời nói của Cố Chiêu Ninh, anh bấm 120.

Xe cứu thương đến rất nhanh, Thiên Mộng Tuyết được đưa lên băng ca, Cố Chiêu Ninh muốn đi theo đến bệnh viện, Hoắc Thương Châu mâu thuẫn cũng không thể làm gì khác đành đi theo.

Đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, Cố Chiêu Ninh tựa trên người Hoắc Thương Châu, nghĩ đến mùi máu tanh vừa rồi, cô cảm thấy buồn nôn. “Ọe” Cố Chiêu Ninh ôm miệng chạy ra một góc nôn thốc nôn tháo.

Hoắc Thương Châu chạy theo cô, đứng đằng sau vỗ nhè nhẹ vào lưng, quan tâm hỏi cô: “Sao thế? Em khôn sao chứ?”

Cố Chiêu Ninh lắc đầu, đợi hết cảm giác buồn nôn, cô ngẩng đầu lên, mỉm cười ngọt ngào với anh: “Em không sao”. Cô rất vui vẻ, rốt cuộc những chuyện này cũng được giải quyết, nhưng để có được kết quả này, không ngờ lại trải qua nhiều bi thảm đến thé, cô cảm thấy đau lòng. Khi đó Hoắc Thương Châu mới 18 tuổi, đã đau khổ mất đi cha mẹ, lúc này Cố Chiêu Ninh mới hiểu, tại sao lúc đầu nhìn Hoắc Thương Châu, anh không cười, nếu đổi lại là cô cũng không thể nào cười nổi.

Nghĩ tới đây, cô cảm thấy đau lòng, yên lặng dựa vào ngực Hoắc Thương Châu, chủ động ôm lấy anh.

Hoắc Thương Châu không nghĩ Cố Chiêu Ninh lại đột nhiên ôm lấy mình, hơi sửng sốt, sau đó dang tay ôm thật chặt cô, anh vẫn sợ cái buổi chiều hôm đó, thấy có thể mất cô khiến anh sợ hãi, anh chỉ muốn ôm lấ cô, bất kể tương lai như thế nào, chỉ cần có cô bên cạnh là được rồi.

“Thương Châu… em sẽ không phản bội anh”. Có lẽ vì chuyện của Thiên Mộng Tuyết, Cố Chiêu Ninh đột nhiên muốn nói một câu như vậy, giọng cô rất nhỏ, nhưng Hoắc Thương Châu nghe rõ.

Anh cười, một nụ cười từ trong tim, chuyển động cằm trên đỉnh đầu Cố Chiêu Ninh, một tay vuốt mái tóc dài, dịu dàng nói với cô: “Anh thích mái tóc quăn của em”. Phải, anh từng thích mái tóc dài đen nhánh của Thiên Mộng Tuyết, nhưng từ khi biết Cố Chiêu Ninh, anh thích mái tóc dài hơi xoăn của cô, không ngờ, khi trở về cô lại thay đổi kiểu tóc, những lời này vẫn luôn chôn vùi trong lòng, hôm nay anh mới nói ra được.

Cố Chiêu Ninh dính vào lồng ngực anh, vì câu nói này mà cười thỏa mãn, trước tới giờ cô đều thay đổi bản thân thành dạng mà anh thích, kể cả trong 5 năm bỏ đi, cô vẫn luôn làm vậy.

Bây giờ anh lại nói không thích mái tóc dài đen, anh thích tóc xoăn, cô vui vẻ hơn cả trúng thưởng, tối thiểu cô cũng biết là anh yêu cô, về sau cô sẽ tuyệt đối không nghi ngờ, tuyệt đối không để kẻ khác kích bác.

“Đồng ý với em, bất kể như thế nào, cũng đừng làm tổn thương Thiên Mộng Tuyết nữa được không? Chuyện gì đã qua hãy để cho nó qua đi, em không muốn anh phải sống trong thù hận.” Cố Chiêu Ninh nghĩ đến Thiên Mộng Tuyết như vừa rồi trong lòng cảm thấy chua xót, một cô gái kiêu ngạo phải rơi vào hoàn cảnh này, tuy là gieo gió phải gặt bão, nhưng khiến người ta đau lòng, Cố Chiêu Ninh vẫn tin tưởng một câu nói, người tốt có phước, cô muốn Hoắc Thương Châu tha thứ, cô muốn anh biết thật ra có những việc có thể cười cho qua.

Động tác trên tay Hoắc Thương Châu dừng lại, anh nghĩ mình không thể làm được, báo thù cho cha mẹ vẫn luôn là động lực chống đỡ cho anh, lần này Hứa Cần Dương đã phơi bày tất cả trước mặt anh, anh không thể coi như không có chuyện gì mà cười cho qua, với Thiên Mộng Tuyết, anh cũng không thể quên được cô ta đã suýt chút nữa làm anh mất đi người quan trọng nhất, còn hại chết cha mẹ anh, anh nhất định phải khiến họ trả giá đắt.

“Đồng ý với em được không?” Cố Chiêu Ninh thấy anh không trả lời, khẽ đẩy anh ra, vẻ mặt cầu xin.

Hoắc Thương Châu cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô, thản nhiên nói: “Được… anh sẽ cố”. Anh chỉ có thể trả lời như thế.

Cố Chiêu Ninh cười, anh chịu nhường một bước là tốt rồi, cô nhất định phải dùng cơ hội này để cải tạo anh, cô tin một ngày nào đó anh sẽ hiểu cô chỉ muốn tốt cho anh mà thôi.

Rất nhanh, cửa phòng cấp cứu mở ra, Cố Chiêu Ninh đẩy Hoắc Thương Châu vội vàng chạy đến trước mặt bác sĩ, ân cần hỏi: “Bác sĩ! Cô ấy thế nào?”

Hoắc Thương Châu cũng đi theo, từ phía sau ôm Cố Chiêu Ninh, anh căn bản không quan tâm Thiên Mộng Tuyết thế nào, anh ở đây chẳng qua là vì Cố Chiêu Ninh.

“Ai là chồng bệnh nhân?” Bác sĩ liếc nhìn hai người.

“Chồng cô ấy có việc không tới được, ông cứ nói với chúng tôi là được.” Cố Chiêu Ninh lúng túng liếc nhìn Hoắc Thương Châu.

Bác sĩ định nói rồi lại thôi, sau đó làm cho Cố Chiêu Ninh và Hoắc Thương Châu tại chỗ khiếp sợ…
 

Bình luận

Back to Top