|
|

Quyển 3 - Chương 124: Một sợ hãi một vui mừng


Bác sĩ nhìn lướt qua hai người, sau đó đẩy mắt kính, giọng nói có vẻ nặng nề: “Đứa bé không giữ được, hơn nữa… sau khi kiểm tra chúng tôi phát hiện bệnh nhân bị ung thư tử cung giai đoạn đầu, cần nằm viện điều trị, mọi người đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy.” Bác sĩ rất thông cảm với bệnh tỉnh của Thiên Mộng Tuyết, nói xong thở dài xoay người rời đi.

Cố Chiêu Ninh sững sờ tại chỗ, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn, một sinh mệnh còn chưa thành hình đã chết chưa nói, ngay cả Thiên Mộng Tuyết cũng không tránh được vận rủi, ung thư? Chẳng lẽ đây gọi là báo ứng ư? Lúc vừa nghe được tin tức này, lòng cô sụp đổ, lúc này cô chỉ cảm thấy thông cảm mà không thể hận cô ấy nữa.

Hoắc Thương Châu cùng Cố Chiêu Ninh làm thủ tục nhập viện cho Thiên Mộng Tuyết, vừa đi đến cửa phòng bệnh, Cố Chiêu Ninh đột nhiên dừng bước, cô xoay người đối mặt với Hoắc Thương Châu.

Cô ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt vừa cương nghị vừa dịu dàng, môi mím chặt, lông mày cau lại, không hề lo lắng, dù sao cũng là người anh từng yêu, cô cũng có thể hiểu, cô vuốt ve lông mày anh, cười nhạt: “Đừng lo lắng, bác sĩ nói là thời kỳ đầu thôi, sẽ không có chuyện gì.”

Hoắc Thương Châu sửng sốt mấy giây sau đó đôi môi đang mím chặt mở ra chậm rãi nói: “Có phải em thấy anh rất vô dụng không? Đáng lẽ anh không nên lo lắng cho cô ấy, nhưng đã nhiều năm, có lẽ từ lúc nhỏ, cô ấy luôn dựa dẫm vào anh, đây không biết có phải là cảm giác của người thân không? Anh không ngờ cô ấy lại làm ra nhiều chuyện sai lầm như vậy, lúc biết được anh thật sự không muốn chấp nhận, nhưng không có cách nào, sự thật không thể thay đổi, anh muốn tống cô ấy vào ngục, muốn dùng rất nhiều cách trả thủ cô ấy, nhưng… bây giờ cô ấy lại bị bệnh như thế này.”

Giọng nói lạnh lùng của anh rót vào tai Cố Chiêu Ninh, thấm vào lòng cô, sự giãy giụa khổ sở của anh cô biết hết, nhìn anh bất lực đấm vào bức tường lạnh băng, Cố Chiêu Ninh cũng thấy đau lòng.

“Đừng nói nữa… vào xem cô ấy thế nào” Cố Chiêu Ninh không muốn nhìn thấy bộ dạng này của Hoắc Thương Châu, chuyện đã đến nước này, không ai có thể thay đổi hiện tại trở về quá khứ.

“Em thì sao?” Hoắc Thương Châu dừng động tác, quay đầu nhìn Cố Chiêu Ninh, ánh mắt như sợ cô lại sắp nói muốn rời bỏ anh.

Cố Chiêu Ninh biết anh đang lo lắng điều gì, cười cười: “Cô ấy chắc không muốn nhìn thấy em, em ở đây chờ anh.”

Câu nói của cô khiến anh yên tâm, anh miễn cưỡng cười gật đầu, hôn một cái lên má cô rồi đi về phía phòng bệnh.

Trong hành lang đầy mùi thuốc, Cố Chiêu Ninh lại có cảm giác buồn nôn, cô ôm miệng nhanh chóng chạy về phía nhà vệ sinh, đứng trong đó nôn thốc nôn tháo. Thật kỳ quái, cô cũng không ăn gì, tại sao cứ cảm thấy buồn nôn liên tục, Cố Chiêu Ninh súc miệng, rửa sạch mặt, nhìn mình trong gương, đột nhiên nghĩ đến chuyện Thiên Mộng Tuyết mang thai, chẳng lẽ… cô cũng có thai?

Cố Chiêu Ninh mang theo suy đoán đi khám phụ khoa, rốt cuộc cũng có kết quả.

“Cố Chiêu Ninh, mời vào”. Y tá mở cửa gọi to tên cô.

Nghe thấy tên mình, Cố Chiêu Ninh lo sợ bất an đi vào phòng khám…

Bên này, Hoắc Thương Châu vào phòng bệnh thì Thiên Mộng Tuyết vẫn đang ngủ mê man.

Nhìn người phụ nữ tái nhợt trên giường bệnh, sự tức giận của anh cũng có phần hòa hoãn, anh đến bên cạnh giường ngồi xuống, vươn tay vén mái tóc xộc xệch của cô, tâm tình rất phức tạp, đối với người phụ nữ đã hại chết cha mẹ mình, hôm nay rơi vào cảnh này, anh cũng có trách nhiệm, có đúng là nên bỏ qua quá khứ không nên truy cứu nữa? Như vậy cha mẹ anh dưới suối vàng có yên lòng không?

Từng chút từng chút hiện lên trong đầu óc, anh thừa nhận, là anh đã thay lòng trước, anh nợ cô quá nhiều, nhưng anh cũng không chấp nhận nổi thực tế này, ít nhất tới bây giờ anh cũng không thể nào quên.

Cố Chiêu Ninh nói đúng, ân oán cứ truy cứu biết khi nào dừng, nhưng khi chuyện rơi vào đúng đầu mình, anh không cách nào xem như chưa hề có chuyện gì.

Sắc mặc Hoắc Thương Châu nặng nề nhìn Thiên Mộng Tuyết trên giường bệnh, phát hiện trên khóe mắt cô có nước mắt, cô trong mơ cũng khóc, Hoắc Thương Châu rút khăn giấy lau cho cô, định rút tay về thì bị Thiên Mộng Tuyết tóm lấy.

Cô chậm rãi mở mắt, không còn kích động như lúc nãy, cũng không khóc lóc, chỉ im lặng nhìn anh, ánh mắt vô cảm, anh ngơ ngẩn rút tay về, gượng gạo đứng lên nói: “Cô đã tỉnh, vậy tôi đi trước.” Anh nói không nhìn cô.

“Anh rất hận em phải không?” Cô vô cùng bình thản, mắt không một tia gợn sóng, giọng run run, cánh tay bị anh hất ra đang túm chặt góc giường chờ đợi câu trả lời của anh.

“Phải! Tôi hận cô” Anh không muốn giấu giếm, mặc dù tình hình của cô lúc này hơi phức tạp, nhưng anh không muốn lừa dối, anh hận cô muốn chết, nếu là trước đây anh sẽ khiến cô còn khổ sở hơn cả chết.

Thiên Mộng Tuyết cười khổ, sụt sịt mũi một cái nói: “Em hiểu rồi”

Một câu nói đơn giản bao hàm bao nhiêu chua xót, Hoắc Thương Châu cũng không biết rốt cuộc tâm tình của cô lúc này ra sao, chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi xoay người đi ra.

Lúc cửa phòng bệnh đóng lại, Thiên Mộng Tuyết khóc nấc lên, đôi tay bình thản đặt trên bụng, xoa xoa nơi bào thai chưa kịp thành hình đã mất đi, cô thật hối hận, vô cùng hối hận…

Nếu thời gian có thể quay lại, cô cũng có thể cười nói với Hoắc Thương Châu: “Chúc anh hạnh phúc” Nhưng điều đó là không thể, làm ra tất cả những điều này chính là cô, sai lầm nối tiếp sai lầm, từ lúc cô hại chết cha mẹ Hoắc Thương Châu đã không có đường rút lui.

“Cô ấy thế nào?” Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu ra ngoài, vội vàng từ ghế dài đứng dậy, kéo cánh tay anh.

Hoắc Thương Châu cười cười với cô, cô bé này chính là người lương thiện như thế, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, điều này cũng khiến anh vừa yêu vừa hận, tay xoa xoa đỉnh đầu cô dịu dàng nói: “ Cô ấy không sao, em thế nào? Sắc mặt không tốt lắm, có phải là mệt quá không?” Cố Chiêu Ninh sắc mặt hơi vàng, đôi môi cũng khô, Hoắc Thương Châu nhìn thấy mà lo lắng.

Cố Chiêu Ninh miễn cưỡng lắc đầu, trong lòng giữ một bí mật.

Mới vừa rồi, bác sĩ thông báo với cô một tin động trời, cô mang thai, đứa bé này làm cô vừa vui vừa sợ, nhưng lúc này, cô không biết phải mở miệng nói với Hoắc Thương Châu thế nào, trong kia Thiên Mộng Tuyết sảy thai, nếu cô lại đứng đây bảo mình có thai, có được không…

“Em sao vậy? Nghĩ gì thế? Mặt đỏ lên rồi.” Hoắc Thương Châu thấy cô mất hồn, cười đùa cợt.

“Không có… Không có gì, chúng ta đi thôi” Cô kéo Hoắc Thương Châu, không muốn tiếp tục đề tài này với anh, chuyện này cô cần tìm thời cơ để nói, muốn cho anh một nhiềm vui bất ngờ.
 

Bình luận

Back to Top