|
|

Quyển 3 - Chương 132: Anh nhìn thấy ma hả?


Sau một hồi mây mưa mãnh liệt, cuối cùng kết thúc vì lời cầu xin của Cố Chiêu Ninh, Hoắc Thương Châu ôm cô nằm trên giường, khẽ vuốt ve, lưu luyến hít hà mùi hương trên tóc cô.

Cố Chiêu Ninh nhắm mắt lại cảm nhận mùi thuốc lá nhè nhẹ vương vấn trên người anh, cảm thấy hơi mệt, mơ màng hỏi: “Chúng ta sinh một đứa con được không?”

Hoắc Thương Châu dừng động tác, anh cũng mong đợi, nhưng tự dưng nghe thấy hai chữ đứa con lại thoáng một tia do dự, lúc này anh muốn có con không? Trong hoàn cảnh này ư?

“Sao vậy?” Cố Chiêu Ninh hé mắt, hỏi như không còn tí hơi sức.

Anh rút tay về, tựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc, nhưng vừa đốt lên đã bị Cố Chiêu Ninh nhẫn tâm cướp lấy dập tắt, anh mỉm cười, kéo cô vào ngực, tưởng rằng vì mình không trả lời mà cáu giận: “Được, nhưng chờ thêm một thời gian, ít nhất … lúc này chưa được”

Câu nói này như một gáo nước lạnh dội cô từ đỉnh đầu xuống, lạnh thấu gan ruột, anh không muốn có con ư? Trong mắt cô có một vẻ thất vọng, cười đau khổ, khẽ ừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

Anh nghĩ, anh muốn có con, nhưng lúc này quá nhiều trở ngại, không đảm bảo được an toàn cho cô, nếu lại có một đứa trẻ, có lẽ cô sẽ hận anh, hận anh không thể bảo vệ được đứa con của họ.

Chính vì những lời này của Cố Chiêu Ninh, anh quyết định phải giải quyết mọi việc thật nhanh, cho cô một cuộc hôn nhân hoàn chỉnh, một gia đình đầm ấm, đến lúc đó, anh sẽ mang theo vợ con, muốn đi đâu thì đi, đấy mới là cuộc sống mà anh mong muốn.

Hai người không tiếp tục đề tài này nữa, Cố Chiêu Ninh giả vờ ngủ, khi Hoắc Thương Châu tắt đèn, bên mặt cô có một vũng nước mắt, đứa bé này không được chào đón, cô phải làm sao?

……………………………..

“Lôi Ảnh” Hoắc Thanh Lăng nhảy ra hù Lôi Ảnh rồi cười xấu xa nói với anh: “Há há, vui không?”

Vừa ra khỏi cửa nhà Lôi Ảnh sợ hết hồn, anh trừng mắt không biết phải nói gì, sao cô lại biết nhà anh, sao lại xuất hiện vào lúc này? Rất nhiều nghi vấn không biết phải hỏi thế nào.

“Sao? Nhìn thấy em không vui à?” Hoắc Thanh Lăng thất vọng chớp chớp đôi mi dài.

Lôi Ảnh không biết nên làm gì với cô gái đơn thuần này, anh lắc đầu: “Sao thế được, Thanh Lăng tiểu thư sao lại ở đây?” Lời nói của anh không được tự nhiên, đối với người của Hoắc gia, lúc này anh không biết phải đối mặt thế nào.

“À… cái này là em vô tình biết nơi anh ở, quan tâm nên chạy đến.” Cô cúi đầu mân mê ngón tay, như một nữ sinh xấu hổ không dám nhìn anh. Thực ra đúng là cô vô tình biết được, nhưng cũng do đặc biệt hỏi thăm, trước kia cô cũng quen biết bạn bè của anh họ, tối hôm qua cô trực, gặp phải một người, đột nhiên nghĩ đến Lôi Ảnh cô liền đến hỏi thăm, người kia cũng còn nhớ cô, nhin thấy đã thân mật chào hỏi rồi nói địa chỉ Lôi Ảnh cho cô biết, sáng sớm hết ca trực, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại chạy ngay tới đây, vừa định gõ cửa thì đã nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa, do đó cô núp vào một chỗ, cửa mở một cái liền nhảy xổ ra.

“Tiểu thư, cô về đi, lần sau không cần quan tâm đến tôi nữa.” Lôi Ảnh nhíu mày, trước kia Hoắc Thanh Lăng rât vui vẻ quấn lấy anh, nhưng khi đó cô còn bé, anh cũng tự nhiên để cô ấy chạy theo, nhưng bây giờ đã 20 tuổi rồi, không còn là con nít nữa, thế này bị người khác nhìn thấy, không biết phải giải thích thế nào. Còn nữa, tình cảm của cô anh cũng biết, từ ngày gặp ở sân bay, anh đưa cô về nhà, suốt đường đi cô đều hỏi han cuộc sống riêng của anh, người nhạy cảm như Lôi Ảnh không thể không nhận ra, cô nhóc này có ý tứ với mình.

Nhưng trong lòng anh đã có Mạc Nhan, không thể tiếp nhận người nào khác, kể cả không có Mạc Nhan cũng không thể là Hoắc Thanh Lăng, rất đơn giản vì cô là người của Hoắc gia.

Anh tỏ ra quá mức lạnh nhạt, kể cả không thích, từ chối cô cũng không cần phải biểu hiện rõ ràng như vậy chứ? Hoắc Thanh Lăng bỗng dưng muốn khóc, giận dữ nhìn Lôi Ảnh, anh lại quay đi không thèm nhìn cô, cô cảm thấy mình lúc này như một tên hề, chủ động làm cho người ta cười nhạo, quay người đi, nước mắt cũng tranh nhau chảy xuống cô chạy nhanh như bay không muốn để anh nhìn thấy.

Lôi Ảnh nhìn theo bóng lưng cô có chút áy náy, nhưng cái đó khong quan trọng, quan trọng hơn là món nợ của cha mẹ rốt cuộc phải làm thế nào…

Ngồi trong xe taxi, Thanh Lăng khóc thảm thiết, tài xế cũng bối rối không biết làm gì, tiểu thư này lên xe cũng không nói đi đâu, vừa mở cửa lên xe đã ngồi khóc nức nở, đã chở rất nhiều người nhưng tài xế chưa gặp ai như cô, hắn sợ qua chỗ đèn xanh đèn đỏ cánh sát dễ bắt hắn dừng lại kiểm tra quá.

Hoắc Thanh Lăng từ bé tới giờ chưa từng đau khổ như vậy, mặc dù Lôi Ảnh không nói gì, nhưng ánh mắt ấy rõ ràng rất ghét, còn cả giọng nói lạnh như băng kia nữa rõ ràng để cô đừng bao giờ tới đó. Cô không hiểu rốt cuộc mình có điểm nào không tốt, gia thế, tướng mạo đều không thua kém ai! Tại sao anh không chịu nhìn cô kỹ một chút, chỉ coi cô như một đứa con nít mà thôi.

Con nít? Đột nhiên cô nghĩ đến một nơi để đi, ngừng khóc, cô nức nở nói với tài xế: “Đến khu vui chơi.”

“Được”. Tài xế thấy cô nương này rốt cuộc đã chịu nói nơi muốn đến cảm thấy vui vẻ, vòng vo một hồi cũng đến được khu vui chơi.

Đã xui xẻo đến đâu cũng xui xẻo, Hoắc Thanh Lăng vừa bước xuống xe đã gặp ngay phải người không muốn gặp nhất.

“Hơ? Mình hoa mắt hay sao ấy nhỉ, để tôi nhìn cô một chút xem nào.” Vẻ mặt rất lưu manh Bạch Hiên Dật gỡ kính xuống nhìn một lượt Hoắc Thanh Lăng.

Hoắc Thanh Lăng cũng thấy, đây chẳng phải Bạch Hiên Dật hay sao? Cũng may mà tránh xa được hắn, người nhà đó ai cũng như ai, nói đi nói lại thấy ghét, liếc liếc Hiên Dật rồi lạnh lùng: “Anh nhìn thấy ma hả?” Cô đã bực mình sẵn, hắn còn muốn va vào họng súng.

Sau đợt trình diễn thời trang cho Cố Chiêu Ninh, anh đột nhiên nhận được điện thoại của gia đình, liền chạy về, không ngờ là bị gọi về xem mắt, trời đánh, đối tượng hẹn hò chẳng phải ai khác chính là cái cô nàng ngạo mạn vô lễ trước mặt, em họ Hoắc Thương Châu, Hoắc Thanh Lăng.

Càng khiến anh bất ngờ, cô nàng này ngang nhiên chạy trốn trước mặt anh, tốt xấu gì thì anh cũng phải chịu trận, kết quả bị một đòn cảnh cáo, anh lại bị một con nhóc chơi xỏ? Bạch Hiên Dật rất hận. Đời này anh chưa biết thất bại là gì, dĩ nhiên, trừ Cố Chiêu Ninh thì cô nàng này là thứ hai.

Thành ra, Hoắc gia nhìn cha mẹ anh bằng ánh mắt mất thiện cảm, Bạch Hiên Dật cũng đàng hoàng tuyên bố với cha mẹ đừng để anh mất mặt như thế nữa. Nghỉ ngơi vài ngày, anh chạy trốn về nước, hôm nay cũng tình cờ tới đây, thấy trong khu vui chơi có nhiều cảnh đẹp để chụp ảnh, vừa xong, ra đến cửa thì gặp phải cô nàng làm cho anh hận nghiến răng nghiến lợi Hoắc Thanh Lăng này, mà anh cũng không ngờ là, cô nhóc này ngang nhiên không coi anh ra gì. Thật thiếu lễ phép! Dù sao thì anh cũng coi như… nhìn cô lớn lên.

Càng nghĩ càng bực, Bạch Hiên Dật muốn trêu chọc cô một trận, đi theo sau Hoắc Thanh Lăng lại đi vào cái sân chơi mà anh ghét nhất.

Hoắc Thanh Lăng cũng không hề ngốc, dọc đường đi đều cảm giác thấy có người theo mình, hơn nữa, cô có thể nhìn được cái bóng, đây chẳng phải là bóng của cái tên gian tà đáng ghét kia sao! Đúng là âm hồn không tan.

Hoắc Thanh Lăng đột nhiên dừng bước, quay đầu lại.

Bạch Hiên Dật cũng đứng sững, nhún nhún vai buông thong tay.

“Anh rốt cuộc đình làm gì… hả?” Hoắc Thanh Lăng nói bằng chất giọng high-decibel, đâm xuyên qua lỗ tai Bạch Hiên Dật, anh bịt tai cắn răng vẻ mặt đau khổ, trước đây đã từng được thưởng thức một lần, khi đó cô mới lớn, sao đến tận bây giờ, giọng vẫn chua như vậy.

Đợi đến khi cô ngừng nói, anh mới thận trọng bỏ tay ra, nhìn một lượt xung quanh, nơi này nhiều khách đến vậy, khó đảm bảo là không ai nhận ra anh, vội vàng lấy tay đẩy gọng kính lên: “ Đây cũng không phải của nhà cô, tôi muốn làm gì kệ tôi.” Càng ngày anh càng cảm thấy cô nhóc này thú vị, hình như hơi liều mạng giống Cố Chiêu Ninh năm đó, anh chỉ có hứng thú với những người thú vị, cô nhóc trước mắt này đã hoàn toàn khơi gợi hứng thú của anh.

“Được! Chỗ này không phải của nhà tôi, tôi không có quyền quan tâm anh đi đâu, nhưng tôi cảnh cáo, anh đừng có mà đi theo tôi, nếu không tôi sẽ mách anh họ. Xem anh ấy xử lý anh thế nào.” Hoắc Thanh Lăng giận dữ, đã bực mình thì chớ lại còn bị cái tên Bạch Hiên Dật này trêu chọc, không muốn sống nữa thì nói ra đi.

“Được… Cô nói đi… Hay tôi trực tiếp nói với Thương Châu, nói là… cô trốn về, bởi vì phải xem mắt tôi.” Bạch Hiên Dật khom lưng, thân hình cao lớn bất giác chắn ánh mặt trời trước mặt Hoắc Thanh Lăng, khiến cô bị bao phủ bởi một bóng ma. Anh thật có hứng… uy hiếp, phải không sai, là uy hiếp.

“Anh…” Cô không sợ anh ta nói với Hoắc Thương Châu mà sợ Hoắc Thương Châu sợ gia đình lo lắng sẽ lôi cô về nhà, đến lúc đó thì cô thật thảm. Được rồi, cô tạm thời chịu thua đi, hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Hiên Dật rồi quay người bỏ đi. Chẳng thèm chơi nữa, về ngủ cho xong, nghĩ một lúc cô lại cảm thấy không cam tâm cứ bị điều khiển như vậy, nở một nụ cười giả tạo, xoay người lại nụ cười càng sâu sắc hơn nhìn Bạch Hiên Dật đang đứng với vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, cô tiến lại gần chậm rãi nói: “Anh Bạch…gặp lại… sau” Lời cuối cùng như chui từ kẽ răng ra.

“Ái ôi” Chân Bạch Hiên Dật bị chịu trận, con nhóc này, lại dám giở chiêu này, dám giẫm lên chân anh? Nhìn cô ngạo mạn bỏ đi, Bạch Hiên Dật bực mình kêu lên! Nếu không phải là em họ Hoắc Thương Châu, anh đã sớm cho cô biết thế nào là lễ độ.

Hoắc Thanh Lăng thấy thoải mái hẳn, như thể mọi tức giận biến mất, ngâm nga một câu hát, thảnh thơi bước đi, thật ra, thất tình cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

…………………………

Lúc Bạch Hiên Dật tới công ty Hoắc Thương Châu cũng thấy có điều gì là lạ, cụ thể chỗ nào thì không rõ lắm, chỉ cảm giác có cái gì đó không bình thường, dọc đường đi thấy nhân viên túm năm tụm ba không hiểu nói những gì, khi anh bước tới, họ lập tức dừng lại quay người đi! Thật kỳ quái.

“Này, Hoắc Thương Châu. Nhìn thấy bạn mà không có tí biểu cảm nào thế?” Bạch Hiên Dật đẩy cửa phòng làm việc của Hoắc Thương Châu, thấy anh chỉ nhìn mình một cái, chẳng có biểu hiện gì là vui vẻ, anh bực mình đến gõ gõ bàn làm việc của anh bất mãn hỏi.

“Cậu muốn biểu cảm gì? Đợi đó đi” Hoắc Thương Châu không thích nhiều lời, anh cũng đang không rảnh rỗi, chỉ chỉ ghế salon bên cạnh, ý bảo hắn đừng lắm lời ngồi xuống chờ đi.

Bạch Hiên Dật rốt cuộc cũng hiểu vì sao lại kỳ lạ rồi. Anh thở dài, nhàm chán ngồi vào ghế salon, liếc mắt nhìn Hoắc Thương Châu đang vùi đầu làm việc, bất đắc dĩ bĩu môi cầm đại một cuốn tạp chí trên bàn lên xem.

“Uầy uầy uầy… Hoắc Thương Châu, cậu thật trâu bò… Cuộc đấu thầu lớn như vậy cậu cũng dành được? Nghe nói lần đầu thầu này, các công ty hàng đầu cả nước đều tham gia.” Bạch Hiên Dật bình thường cũng không quan tâm mấy cái chuyện này, nhưng cuộc đấu thầu này là cái lớn nhất trong 5 năm qua, hôm qua đến công ty cũng nghe nhiều người nhắc đến chuyện này, nhưng lúc đó anh không để tâm, cũng không rảnh rỗi mà nghe, cũng không biết nó quan trọng đến thế, lại không biết hoa rơi trúng đầu Hoắc Thương Châu, không phải anh không tin năng lực của Hoắc Thương Châu, chỉ là thấy tin ngay trang nhất thì quá kinh ngạc.

Hoắc Thương Châu lạnh lùng quét mắt qua anh một cái như nói rằng anh quá nhiều lời rồi.

Nhận được ánh mắt của Hoắc Thương Châu, vốn có nhiều câu muốn hỏi, đành khoát tay: “Biết rồi, biết rồi, mình im lặng… im lặng.” Cợt nhả nói xong tựa vào ghế salon không nói gì tiếp tục lật giờ cuốn tạp chí.

Hoắc Thương Châu đọc lại văn kiện một lần cuối rồi ký tên mình sau đó đứng dậy, cầm áo trên mắc mặc vào, vòng qua bàn làm việc đến cạnh Bạch Hiên Dật nói: “Đi thôi, cùng ăn trưa.” Nói xong, xoay người đi, không cần biết Bạch Hiên Dật có vui hay không.

Bạch Hiên Dật đã quen thấy Hoắc Thương Châu như vậy, bất đắc dĩ gấp tạp chí lại đứng dậy đi theo anh, đã là bạn bè nhiều năm, Hoắc Thương Châu mặc dù mặt lạnh lùng nhưng tâm lại nóng bỏng, Bạch Hiên Dật biết, cái khuôn mặt lạnh kia chẳng qua là ngụy trang, cuộc sống có nhiều cạm bẫy, giống như anh, thích dùng nụ cười để che dấu sự u buồn.

Hai người ngồi vào một khách sạn bên cạnh, Bạch Hiên Dật mới phát hiện ra điều kỳ lạ nằm ở chỗ nào, từ lúc anh ới, không thấy Lôi Ảnh đâu, người mà ngày nào cũng ở cạnh Hoắc Thương Châu như hình với bóng, giờ đâu rồi?

“Lôi Ảnh đâu?” Bạch Hiên Dật hỏi Hoắc Thương Châu.

Hoắc Thương Châu bóp chặt thực đơn trong tay, sau đó buông lỏng, thờ ơ nói: “Tôi cho anh ta nghỉ phép vài ngày, ăn gì, cậu chọn đi.” Anh ném thực đơn cho Bạch Hiên Dật.

Bạch Hiên Dật biết nhất định có chuyện gì, nhìn biểu hiện của Hoắc Thương Châu là biết, mặc dù khuôn mặt chẳng mấy thay đổi, nhưng anh hiểu quá rõ, chỉ cần một chi tiết đơn giản cũng biết là trong chuyện này có gì mờ ám.

“Có phải hai người xảy ra chuyện gì rồi không? Cậu rất lạ” Bạch Hiên Dật bỏ cái vẻ cợt nhả vốn có, lật giở đại cuốn thực đơn, tầm mắt không hề rời khuôn mặt của Hoắc Thương Châu.

Hoắc Thương Châu không hề chớp mắt nhìn Bạch Hiên Dật, đăm chiêu suy nghĩ, cuối cùng nói một câu khiến anh suýt hộc máu: “Cậu có thể phản bội mình không?”

Mẹ nó! Những lời này khiến Bạch Hiên Dật tức suýt ngất, anh gập thực đơn lại vứt qua một bên, nghiêm túc nhìn Hoắc Thương Châu: “Rốt cuộc thế nào? Sao cậu lại hỏi thế?” Anh biết là Hoắc Thương Châu sẽ không vô duyên vô cớ hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

“Trả lời mình đi.” Hoắc Thương Châu lặp lại.

Bạch Hiên Dật mím chặt môi, hồi lâu nhìn anh khẳng định “Không”. Đúng vậy, anh sẽ không, mặc dù không làm cùng một lĩnh vực với Hoắc Thương Châu, nhưng nếu hắn cần thì có thể tin anh, kể cả lên núi đao xuống biển lửa anh cũng nguyện ý, ngược lại, Hoắc Thương Châu cũng sẽ như vậy thôi.

Hoắc Thương Châu gật đàu, như thể rất hài lòng với đáp án này cười với anh: “Gọi thức ăn đi đã.”

Bạch Hiên Dật thấy Hoắc Thương Châu nhất định không nói, anh khẳng định chuyện này tương đối phứctapjp, không sao, một ngày nào đó nếu Hoắc Thương Châu muốn nói sẽ tự nói cho anh biết, cầm thực đơn lên, Bạch Hiên Dật bắt đầu suy nghĩ trưa nay nên ăn gì.

……………………………………

Hai ngày nay Lôi Ảnh tự cho mình nghỉ phép, một mặt là muốn nhìn cho rõ suy nghĩ của mình, mặt khác tỉnh táo cân nhắc, cảm giác là nguyên nhân cha mẹ anh chết cũng không đơn giản như vậy.

Nói từ những việc cơ bản, sau khi an táng cha mẹ, anh biết rõ là mình bị những người kia truy đuổi, không dám về nhà, nếu quả thật Hoắc Hành Bác gây nên, vậy thì lúc anh xuất hiện trước mặt, ông ta việc gì phải đồng ý với Hoắc Thương Châu chứa chấp mình, huống hồ còn dạy dỗ anh thành một tên sát thủ, ông ta có thể chẳng cần tốn sức giết ngay được anh.

Nghĩa là, chỉ còn một khả năng, đó là Hứa Cần Dương đang nói dối.

Còn Hoài Thúc? Chẳng lẽ bị Hứa Cần Dương mua chuộc? Thật ra cũng không loại trừ khả năng này, ban đầu ông ta biến mất dễ dàng như vậy, bây giờ lại xuất hiện có thể nào là Hứa Cần Dương giở trò?

Cho nên, những ngày qua Lôi Ảnh âm thầm điều tra.

Ban đầu bên cạnh cha anh còn có một người, đối đầu với Hoài Thúc, cũng là người trung thành nhất với ông. A Đường thúc! Trong ký ức mơ hồ của anh đột nhiên lại toát ra hình ảnh A Đường thúc, anh nhớ, bình thường ông không thích nói chuyện, luôn giữ một khuôn mặt lạnh lùng nhìn rất đáng sợ, vì vậy từ bé anh đã thích Hoài Thúc với khuôn mặt luôn tươi cười hơn cho nên ký ức về ông chỉ có một chút.

A Đường thúc là một nông dân của B thị, những thứ này là kết quả điều tra nhiều ngày của anh, cầm tờ giấy ghi địa chỉ không dễ tìm, Lôi Ảnh thấp thỏm lên đường, bất luận thế nào, anh cũng phải tự tay vạch mặt hung thủ đã giết cha mẹ mình.
 

Bình luận

Back to Top