|
|

Quyển 1 - Chương 2: Hôn lễ khác thường


Bà nội Hoắc vô cùng vui vẻ tất bật chào hỏi các vị khách quý trong khách sạn, mặc dù đã 70 tuổi nhưng so với trước đây, phong độ vẫn không hề giảm sút. Vì Hoắc gia, vì cháu nội duy nhất, Bà nội Hoắc đã tốn không ít sức lực, để cháu nội đồng ý hôn sự này, bà đã phải ra một đòn sát thủ.

Khách khứa đã đông đủ, sắp đến giờ cử hành hôn lễ, Bà nội Hoắc có chút nóng ruột, giờ này Thương Châu vẫn còn chưa tới. Vừa lúc đó, một đoàn người xuất hiện trước cửa, Bà nội Hoắc định thần nhìn lại, đến rồi. Tâm trí lơ lửng của bà giờ mới coi như hạ xuống mặt đất.

“Đứng phía sau sân khấu, đợi Thiếu phu nhân đi lên” Bà nội Hoắc dặn dò hộ vệ bên cạnh.

“Xin mời mọi người ngồi vào chỗ để hôn lễ được bắt đầu” Bà nội Hoắc mời mọi người ngồi vào chỗ, lúc này cha xứ đã đứng trên sân khấu, Hoắc Thương Châu cũng đi về hướng đó, Lôi Ảnh sắp xếp cho đoàn người tản thành hai hàng đứng hai bên, bảo vệ cho hỗn lễ diễn ra suôn sẻ.

Bản hành khúc dành cho hôn lễ vang lên, nửa phút sau ánh sáng trong phòng tối dần, đèn flash tập trung ở đầu thảm đỏ, rèm cửa màu hồng phấn từng lớp được kéo ra, tiếng nhạc nhẹ nhàng êm ái, Chiêu Ninh bám cánh tay cậu đi ra hội trường, một tràng vỗ tay lập tức vang lên.

Một thân hình yêu kiều trong màu áo cưới trắng tinh vô cùng lung linh hấp dẫn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, sống mũi thẳng, làn da trắng nõn nà, đôi môi mấp máy, đôi mắt to trong sáng với hai hàng mi như cánh bướm trông giống một thiên thần.

“Cô dâu xinh quá”

“Đúng vậy, thật xứng đôi”

Tiếng bàn luận rối rít, Bà nội Hoắc ngồi bên dưới nghe được càng vui vẻ trông thấy.

Cố Chiêu Ninh sinh ra trong một gia đình bần hàn khốn khó, năm nay mới 19 tuổi, lúc 12 tuổi cha bị bệnh qua đời, 1 năm trước mẹ lại bị viêm thận, mọi chi phí sinh hoạt đều đổ lên đầu cô, cô ngược lại kiên cường hơn người, vì bệnh tình của mẹ đành bỏ học, vốn là một học sinh xuất sắc, đột nhiên nghỉ thầy giáo cũng cảm thấy rất tiếc. Một ngày làm công ba ca duy trì kế sinh nhai của cả nhà cùng tiền viện phí của mẹ nhưng vẫn không đủ, đến căn nhà duy nhất cũng đã mang cầm nhưng nửa năm còn lại cũng không biết sẽ ra sao, nếu không gặp được bà nội Hoắc, mẹ của cô chắc không có tiền tiếp tục chữa trị.

Chiêu Ninh đi gần đến đầu kia thảm đỏ cũng nhìn rõ vẻ lạnh lùng của Hoắc Thương Châu, người đàn ông này quả thật rất đẹp trai! Nhưng trong ánh mắt anh ta lại có một tia khinh thường nhìn mình? Chiêu Ninh vốn cũng không phải người sợ phiền phức, ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Thương Châu không dọa được cô, Hoắc Thương Châu càng nhìn cô, cô cũng chăm chăm nhìn anh.

Hai người đang đấu mắt thì cậu của Chiêu Ninh đưa tay cô đặt vào tay Hoắc Thương Châu, mặc dù Hoắc Thương Châu đeo găng tay trắng, nhưng Chiêu Ninh vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay của người đàn ông này, giống như một ngọn lửa vọt thẳng vào đáy lòng Chiêu Ninh.

“Hai con quay về phía ta”, lời nói của cha xứ cắt đứt cái nhìn của hai người, Hoắc Thương Châu cùng Chiêu Ninh xoay về phía cha xứ.

“Hoắc Thương Châu tiên sinh, con có nguyện ý lấy tiểu thư Chiêu Ninh xinh đẹp bên cạnh làm vợ, thề cả đời chung thủy, dù mạnh khỏe hay đau ốm, dù phú quý hay nghèo hèn cũng sẽ yêu thương cô?”

Hoắc Thương Châu im lặng mấy giây, lòng dạ Chiêu Ninh thấp thỏm, cô khấn thầm: Không phải chứ? Đại ca! Ngàn vạn lần xin anh đừng nói không đồng ý vào lúc này! Mất mặt chết.

“Con đồng ý”

Ba từ ngắn gọn không chỉ khiến Chiêu Ninh thở phào nhẹ nhõm mà những người ngồi bên dưới đang toát mồ hôi hột thay cô cũng vậy.

“Tiểu thư Cố Chiêu Ninh, con có đông ý lấy Hoắc Thương Châu tiên sinh anh tuấn bên cạnh làm chồng, thề cả đời chung thủy, dù mạnh khỏe hay đau ốm, dù phú quý hay nghèo hèn cũng sẽ yêu thương anh?

“…”

Một khoảng yên lặng, khiến mọi người lại thót tim, nhưng là cô dâu lại cố tình.

“Con đồng ý”

Chiêu Ninh chẳng qua là ăn miếng trả miếng, vừa rồi Hoắc Thương Châu dọa cô gần chết cho nên cô cũng phải dọa lại anh ta một chút.

Quả nhiên, sự im lặng Chiêu Ninh có tác dụng, cô vừa nói dứt lời Hoắc Thương Châu bắt đầu nhìn kỹ cô, mang theo một tâm trạng phức tạp.

“Cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau”

Mạc Nhan mặc một bộ lễ phục màu đỏ từ ghế ngồi đi lên, cô nhìn Chiêu Ninh cười vui vẻ bởi vì Hoắc Thương Châu xem ra thật sự là một người đàn ông tốt.

Sau khi hai người đeo nhẫn cho nhau, cha xứ hài lòng gật đầu tuyên bố “Chúa phù hộ các con, amen”

Khi cha xứ kết thúc buổi lễ, mọi người bắt đầu dùng tiệc, Chiêu Ninh kéo Hoắc Thương Châu xuống dưới đến từng bàn mời rượu cảm ơn…


 

Bình luận

Back to Top