|
|

Quyển 1 - Chương 20: Ngọc Sáng – vô cùng hấp dẫn


Dọc đường đi, Hoắc Thương Châu bị Cố Chiêu Ninh không ngừng làm phiền, cô như rắn nước cứ dính vào người anh, hại anh mấy lần suýt đâm xe.

Hoắc Thương Châu mang Cố Chiêu Ninh đến Ngọc Sáng, đây là sản nghiệp của Hoắc Thị, nơi này có phòng riêng của anh, Hoắc Thương Châu bế Cố Chiêu Ninh đến đây thu hút không ít ánh mắt, tất cả mọi người rối rít bàn luận.

Thang máy dừng ở tầng cao nhất, phòng riêng cao cấp nhất, Hoắc Thương Châu vất vả móc thẻ mở cửa phòng. Vào trong phòng, anh đặt Cố Chiêu Ninh trên giường lớn, vốn định đi tắm rửa, nhưng không ngờ Cố Chiêu Ninh gắt gao ôm cổ anh không chịu buông tay.

“Em khó chịu khó, khó chịu quá” Cố Chiêu Ninh thần trí mơ màng lẩm bẩm, tác dụng của thuốc đã đạt đến cực điểm, có thể nhịn đến lúc này đã không hề dễ dàng.

“Ngoan nào, anh đi tắm đã” Hoắc Thương Châu vuốt vuốt mấy sợ tóc lòa xòa của Cố Chiêu Ninh, thay cô xoa cái trán ướt mồ hôi, dùng giọng cực kỳ dịu dàng nói với cô.

“Không cần… cứu em” Cố Chiêu Ninh bị loại cảm giác lạ lẫm này hành hạ không chịu được, cô chỉ biết hiện tại cô khát khao nhìn người đàn ông trước mặt, thân thể như bị đào rỗng, hô hấp không ngừng dồn dập.

Cố Chiêu Ninh không ngừng giãy dụa khiến cơ thể Hoắc Thương Châu cũng phát sinh biến hóa, anh không thể không thừa nhận, Cố Chiêu Ninh lúc này vô cùng cuốn hút, cổ áo mở rộng, vì hô hấp dồn dập mà ngực phập phồng, mồ hôi trên người dưới ánh đèn phát ra ánh sáng mê người, thân thể trẻ trung không ngừng mời gọi, anh cũng là một người đàn ông bình thường, đối mặt với Cố Chiêu Ninh như vậy, cổ họng anh không khỏi giật giật.

“Em khẳng định chứ?” Hoắc Thương Châu vừa vuốt ve cái trán Cố Chiêu Ninh, vừa cực kỳ dịu dàng thì thầm bên tai cô.

“Ừ…” Cô căn bản không hiểu Hoắc Thương Châu có ý gì, theo bản năng ừ một tiếng.

“Mở mắt ra, nhìn rõ anh là ai” Hoắc Thương Châu khẽ nhấc đầu lên, giọng cũng trở nên khàn khàn, phần nhạy cảm đã bắt đầu phản ứng, anh muốn cô, nhưng anh phải cho Cố Chiêu Ninh biết anh là ai.

Cố Chiêu Ninh từ từ mở mắt ra, đôi mắt có hàng mi cánh bướm vụt sáng, yếu ớt nhìn người đàn ông trước mặt “Hoắc … Hoắc …”

Cô khổ sở tưởng chừng sắp khóc, mắt ngấn nước, không phải do ý thức rõ ràng mà là trong vô thức cô gọi ra họ của anh. Nói được một nửa, cô gắt gao cắn môi ưỡn người, thật sự là chịu không nổi, cô cảm thấy mình cũng sắp muốn chết.

“Gọi anh là Thương Châu” Hoắc Thương Châu đang nghe Cố Chiêu Ninh gào không thành câu, khóe miệng nở ra một nụ cười mê người, anh bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, vừa cởi ra hai cúc Hoắc Thương Châu đột nhiên ngừng lại, anh đem đôi bàn tay vừa vòng quanh cổ anh của Cố Chiêu Ninh đặt ở ngực mình “Cởi giúp anh”

Cố Chiêu Ninh nghe xong lời nói của Hoắc Thương Châu, tay cô run run bắt đầu cởi, một cúc hai cúc, cô dùng tốc độ cực nhanh cởi áo Hoắc Thương Châu ra, mặc dù cô không biết vì sao muốn cởi cúc, mặc dù không khí này có chút ngại ngùng, nhưng từ trong tiềm thức cô tự nói với mình cần Hoắc Thương Châu. Cho nên, tất cả thẹn thùng hay bị làm khó cô đều không bận tâm.

Hoắc Thương Châu nhanh chóng cởi áo Cố Chiêu Ninh, nhìn thân thể trắng nõn không tì vết của cô, anh mỉm cười, anh cũng từng qua đêm với vô số phụ nữ, nhưng anh có cảm giác mình chưa từng thưởng thức qua một thân thể nào như thế này.

Hoắc Thương Châu cởi nốt trở ngại cuối cùng trên cơ thể mình rồi ôm Cố Chiêu Ninh vào ngực “Em thật không hối hận chứ?” Mặc dù biết rõ còn hỏi, nhưng Hoắc Thương Châu vẫn muốn có đáp án từ miệng Cố Chiêu Ninh.
 

Bình luận

Back to Top