|
|

Quyển 1 - Chương 22: Mập mờ giằng co


Reng reng reng… Một hồi chuông dồn dập khiến Cố Chiêu Ninh tỉnh giấc, cô khó nhọc mở mí mắt nặng trĩu, lại phát hiện tiếng chuông đã kết thúc, cô cảm thấy giường có tiếng động, đột nhiên cảm thấy có gì đó! Đêm hôm qua… đêm hôm qua…! Từng đoạn ngắn hiện lên trong đầu, cô biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, tuy nhiên không nhớ ra là xảy ra với ai.

Buồn khổ, xấu hổ nhất thời ập vào lòng, Cố Chiêu Ninh cắn cắn môi, cô cũng không nhúc nhích sợ người bên cạnh phát hiện cô đã tỉnh, bây giờ nên làm gì? Xong rồi, cô đã thất thân, sao cô cảm thấy như mình vừa làm việc gì sai trái? Rõ ràng người đàn ông kia được lợi, sao cô lại cảm thấy ngượng ngùng?

“Em tỉnh rồi à? Sao không nói gì? Quấn chặt như vậy không thấy mệt à?”

Đang lúc cô chuẩn bị tìm người đàn ông kia để nói chuyện, đột nhiên sau lưng vang lên âm thanh quen thuộc… Là Hoắc Thương Châu! Cái tên đao phủ này! Lại dám sàm sỡ cô? Cố Chiêu Ninh nhất thời nổi giận, nhưng lại ngại vì mình còn chưa mặc gì, cô bực mình xoay người nguyền rủa một tiếng “Khốn kiếp”

“Khốn kiếp? Em biết rõ lại cố ý giả vờ hồ đồ đấy à?” Hoắc Thương Châu cười cười, mang theo một chút đùa giỡn nhìn bóng lưng Cố Chiêu Ninh, điện thoại của anh vừa kêu lên, sợ làm phiền đến Cố Chiêu Ninh cho nên anh liền tắt đi, hiện tại chuyện gì cũng không thể quấy rầy anh. Vừa quay người liền thấy Cố Chiêu Ninh đang ôm chặt lấy người, anh liền biết cô đã tỉnh. Nhưng không nghĩ cô nửa ngày không thèm nói một câu, vì vậy anh đành mở miệng trước, không ngờ cô lại mắng anh. Đêm qua là cô cầu xin anh, thế mà giờ lại cắn ngược lại một cái.

“Biết rõ cái đầu anh á! Tôi không muốn sống!” Cố Chiêu Ninh nghĩ tới đoạn quan trọng nhất, Hoắc Thương Châu thì thầm bên tai hỏi cô xác định không hối hận, cô hình như trả lời… ừ??? Cố Chiêu Ninh nhất thời cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, liền tranh thủ kéo chăn qua đỉnh đầu, chôn cả người trong đó.

Hoắc Thương Châu bị Cố Chiêu Ninh hoàn toàn chọc cười, anh phát hiện, thực ra thì Cố Chiêu Ninh cũng không hoàn toàn hỏng bét, trừ tính tình nóng nảy, nói chuyện lớn tiếng. Thật ra tì… cũng tốt vô cùng, nhất là… Tối hôm qua, tuy nói Cố Chiêu Ninh dụ dỗ anh, nhưng từ lúc bắt đầu, anh phát hiện ra mình rất có hứng thú với cơ thể cô, lần đầu tiên là cô yêu cầu, khi tác dụng thuốc trên người Cố Chiêu Ninh đã giảm, Hoắc Thương Châu lại muốn ngừng mà không được, đến khi trời gần sáng, anh mới bỏ qua cho Cố Chiêu Ninh đã sớm mệt mỏi nằm sấp xuống.

“Hả? Anh không hiểu?” Hoắc Thương Châu hăng hái hỏi ngược lại.

“Tất cả đều không hiểu!!” Cố Chiêu Ninh ở trong chăn kêu to, chân vẫn không ngừng giãy đạp trong chăn.

Hoắc Thương Châu cùng đắp một cái chăn với cô, Cố Chiêu Ninh động đậy như vậy không khỏi đụng chạm da thịt anh, cơ thể lại đột nhiên phản ứng ‘Vậy… anh liền để cho em hiểu” Hoắc Thương Châu kéo chăn qua đầu mình, mạnh mẽ kéo Cố Chiêu Ninh vào lòng, cơ thể Cố Chiêu Ninh cũng làm phản, lúc này bốn mắt nhìn nhau, hô hấp đều trở nên dồn dập.

Cố Chiêu Ninh nhìn chằm chằm Hoắc Thương Châu nửa ngày, anh thật đẹp trai, như thể lần đầu tiên nhìn rõ ràng gương mặt này. Khi Hoắc Thương Châu khẽ mỉm cười, Cố Chiêu Ninh mới phát hiện tư thế của hai người lúng túng đến cỡ nào. Cô vội vã che mặt mình, vì một đôi tay không che được hai bộ phận quan trọng, dứt khoát che mặt đứng lên.

“Nhiều lần như vậy rồi, vẫn còn xấu hổ à? Người em anh chưa xem qua chắc?”

“A…!!! Im ngay!” Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu lại có thể nói ra những lời đó vội vã kêu to, cô thật không có mặt mũi nào nhìn anh! Cô nhớ tối qua có uống rượu của lão già đó, say rượu liền không thoải mái, chẳng lẽ… Đây chính là bị bỏ thuốc như trong tiểu thuyết? Nhưng là, cô rõ ràng nhớ cô với Nhan Nhan ở chỗ của chủ quán cơ mà, Hoắc Thương Châu xuất hiện lúc nào, xong đời! Thất thân còn chưa tính, bây giờ còn làm trò cười cho anh ta.
 

Bình luận

Back to Top