|
|

Quyển 1 - Chương 29: Hoắc Thị - Hẹn gặp


Hoắc Thị

“Chủ tịch, giám đốc Hứa nhất định đòi gặp ngài” thư ký gõ cửa, được phép, bước vào.

“Anh ta đâu?” Hoắc Thương Châu để bút xuống.

“Trong phòng họp ạ” thư ký vội vàng trả lời. Ai cũng biết con trai Hứa Thị và Hoắc Thị đối đầu, trắng trợn đến đây rắp tâm gì ai cũng biết, cô chỉ là một thư ký quèn sao có thể ngăn lại Hứa Cần Dương, đành nói dối Chủ tịch không có ở đây, Hứa Cần Dương không có ý định bỏ đi, vì vậy hắn tự tiện ngồi chờ ở phòng họp. Thư ký không thể làm gì khác đành báo cáo, không biết chủ tịch có trách cô không.

“Tôi biết rồi, đi xuống đi” Hoắc Thương Châu nhẹ nhàng nói, thư ký lúc này mới hết thấp thỏm, cúi đầu đi ra.

Hoắc Thương Châu gấp hồ sơ, cầm điện thoại lên “Lôi Ảnh, đi họp”. Cúp điện thoại, Hoắc Thương Châu đứng dậy cài cúc áo đi ra ngoài.

Trong phòng họp

“Giám đốc, anh nói xem chúng ta đợi thế này… hắn có đến không?” A Đông đứng trong đám người phía sau Hứa Cần Dương, hắn ngồi gác chân lên ghế không ngừng gõ ngón tay lên bàn.

Nghe A Đông nói xong, Hứa Cần Dương cười tà mị nói “Sẽ đến, thậm chí còn lập tức”

“Giám đốc Hứa quả thật đã tính toán kỹ”, Hứa Cần Dương vừa dứt lời, Hoắc Thương Châu cùng Lôi Ảnh đã xuất hiện tại phòng họp, Hoắc Thương Châu đến ngồi tại ghế chủ tịch nhìn Hứa Cần Dương.

Hưa Cần Dương tươi cười, để chân xuống, vòng vo làm thân “Tôi đã đến đây rồi, nhất định phải gặp được anh” Hứa Cần Dương đặt tay trên bàn, thân thể hơi nghiêng về phía trước, tà mị cười cười.

“Ra vậy? Giám đốc Hứa muốn gì?” Hoắc Thương Châu nhíu mày, tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, Hứa Cần Dương tìm đến làm gì, trong lòng anh biết rõ.

Hứa Cần Dương thu hồi thân thế, phủi quần áo tựa lưng vào ghế nhìn Hoắc Thương Châu “Lần trước là hiểu lầm, Hứa mỗ đắc tội với người của Hoắc gia, nhất định phải tới chịu tội rồi, có điều… anh làm vậy có phần tuyệt tình quá?” Hứa Cần Dương nói xong, ánh mắt có chút hiểm độc.

“Giám đốc Hứa nói gì, Hoắc mỗ chưa hiểu” Cặp mắt Hoắc Thương Châu khẽ biến hóa, anh nhún vai ra vẻ nghe không hiểu những lời nói bình thường của Hứa Cần Dương.

“Vậy sao? Đêm hôm kia, đám hàng tại bến tàu của A Đông không phải do anh làm chứ?” Mặt Hứa Cần Dương có chút co quắp, nhìn Hoắc Thương Châu mặt cười nhưng trong lòng không hề.

“Hàng? Giám đốc Hứa đùa gì thế, Hoắc mỗ thật không hiểu anh đang nói gì?” Hoắc Thương Châu dùng miệng kéo một điếu thuốc, Lôi Ảnh giúp anh châm lửa.

Hứa Cần Dương biết Hoắc Thương Châu nhất định sẽ không thừa nhận, đêm hôm trước hắn buôn lậu một lượng lớn súng ống đạn dược, không ngờ vừa mới chất lên thuyền liền bị một nhóm lạ mặt cướp mất, người dưới tay hắn thương vong thảm hại, ngay cả cảnh sát cũng bắt đầu vào cuộc. Thật ra hắn không khẳng định việc này do Hoắc Thương Châu làm, nhưng trừ Hoắc Thương Châu không có kẻ nào dám động vào hắn, vì không có chứng cớ, nếu Hoắc Thương Châu phủ nhận, hắn cũng không biết làm gì, nhưng hôm nay đến không phải muốn Hoắc Thương Châu thừa nhận, nhưng chỉ cần nhìn biểu hiện của anh, hắn đã xác định chuyện này chính là Hoắc Thương Châu làm.

Hứa Cần Dương chậm rãi đứng lên, cài cúc áo rồi lạnh lùng nhìn Hoắc Thương Châu cười gượng “Được lắm, coi như Hứa mỗ mạo muội, Hoắc thiếu gia đừng để trong lòng” Hứa Cần Dương đưa tay ra.

Hoắc Thương Châu nhìn chằm chằm cánh tay Hứa Cần Dương đang giơ ra “Giám đốc Hứa chất vấn xong rồi sao? Đã muốn đi rồi à?” Anh cũng không bắt tay hắn, ngồi trên ghế nhìn Hứa Cần Dương đùa giỡn.

Hứa Cần Dương mất mặt có chút khó nhịn, A Đông vừa định tiến lên một bước liền bị hắn ngăn lại, mà Lôi Ảnh cũng tiến lên một bước, hếch cằm lạnh lùng nhìn chằm chằm A Đông.

“Xem ra, người của Giám đốc Hứa chưa hiểu quy củ” Hoắc Thương Châu cười lạnh một tiếng, xoay ghế nhìn chằm chằm A Đông, cái nhìn này khiến A Đông sợ hãi, né tránh không dám ngẩng đầu.

“Thuộc hạ của tôi về tôi sẽ dạy dỗ lại, không biết Hoắc thiếu gia còn chuyện gì không?” Hứa Cần Dương nhìn A Đông một cái rồi xoay mặt nhìn Hoắc Thương Châu.

“Hưa tổng có vẻ rất hứng thú với người phụ nữ của tôi?” Hoắc Thương Châu đặt tay trên tay ghế, điếu thuốc trong tay cháy sắp hết.

Hứa Cần Dương ngẩn người, xem ra Hoắc Thương Châu đối với người phụ nữ này rất chú trọng, nghĩ tới đây hắn cười tà… “Hoắc thiếu gia đừng hiểu lầm, đều là đàn ông, anh cũng hiểu. Quan trọng tôi cũng không biết đó là người phụ nữ của anh, nếu không đã không động vào cô ta” Hứa Cần Dương cười tà, trong lòng đã sớm có tính toán.
 

Bình luận

Back to Top