|
|

Quyển 1 - Chương 3: Bà nội đáng yêu


“Mẹ, con không ở đấy mẹ phải nhớ uống thuốc theo lời dặn của bác sĩ nhé, tháng sau có thể làm phẫu thuật được rồi.”

“Ừ, mẹ biết rồi, mẹ biết rồi”

“Vâng” Chiêu Ninh cúp điện thoại thở phào một cái, hôm nay là ngày thứ 2 sau lễ cưới, hôm qua Hoắc Thương Châu cả đêm không về, mà cô cũng chẳng thất vọng ngược lại rất thoải mái ngủ, vốn đang lo lắng phải đối phó với cuộc sống thế nào sau ngày cưới, nhưng xem ra Hoắc Thương Châu có vẻ không thích cô, như vậy cô càng yên tâm, đối với cái tảng băng Hoắc Thương Châu bộ mặt khó ưa này cô cũng chẳng hứng thú gì.

Chiêu Ninh dậy rất sớm, cô vốn quen với việc dậy sớm, chưa thích nghi với sinh hoạt của một thiếu phu nhân, cô xuống nhà định giúp làm đồ ăn.

Vào phòng bếp, cô thấy vú Vương đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.

“Thiếu phu nhân, cô vào đây là gì? Mau đi ra ngoài, bữa sáng vẫn chưa xong, cô nên đi ngủ thêm một lúc, lát nữa tôi gọi cô”. Mới 5 giờ sáng, thấy Chiêu Ninh đi vào vú Vương rất kinh ngạc, bà cũng còn vừa mới dậy, thế nào mà còn tân hôn, thiếu phu nhân đã dậy sớm như vậy.

“Vú Vương? Cháu tới xem có giúp được việc gì không?” Chiêu Ninh vung ống tay áo ngủ, chiếc áo ngủ cổ hình cánh sen, có hình một chú mèo này do chính cô mang tới, không có áo này cô không ngủ được. Xắn tay áo, Chiêu Ninh nhìn quanh phòng bếp xem có gì để làm không.

Vú Vương yêu mến nhìn Chiêu Ninh, giờ đã là một Phượng Hoàng nhưng một chút kiêu ngạo cũng không có, lại chạy đến đây đòi bà cho làm việc.

“Không cần không cần, tôi làm được rồi, thói quen ăn uống của lão phu nhân chỉ có tôi biết rõ”. Vú Vương cũng đã hơn 50 tuổi, 3 đời hầu hạ Hoắc gia, 18 tuổi đã đi theo Lão phu nhân, sau đó là Phu nhân còn hiện tại là thiếu phu nhân, vú Vương vẫn cảm thấy mình thật may mắn, Lão phu nhân và Phu nhân cũng rất hiền lành, đối đãi với bà rất tốt, đây cũng chính là nguyên nhân bà đã làm ở đây được mấy chục năm trời, bây giờ nhìn thiếu phu nhân cũng thật là người thân thiện.

“Cháu đến đây rồi, vú cứ dạy, cháu sẽ làm, làm cái gì cũng được, cháu muốn hiếu kính với bà nội” Chiêu Ninh làm nũng níu tay vú Vương, cô chưa bao giờ hiểu mấy cái thứ quy tắc này, cô chỉ muốn cảm ơn bà nội Hoắc, theo cô, chân thành chính là lời cảm ơn tốt nhất.

Vú Vương nhìn bộ dạng Chiêu Ninh không khỏi bật cười, không từ chối được, bà đành vội vàng gật đầu “Được rồi, nhưng chỉ lần này thôi nhé Thiếu phu nhân.” Vú Vương dơ ra một ngón tay.

Chiêu Ninh thấy vú Vương đồng ý cũng dơ một ngón tay ra “Lần đầu tiên!”

Hai người, vú Vương giao việc, Chiêu Ninh theo chỉ thị làm, tiếng nói cười rôm rả, hoàn thành một bữa sáng phong phú.

“Bà nội, bà dậy rồi ạ”

Đúng 7 giờ, bà nội Hoắc ra khỏi giường, thấy Chiêu Ninh mặc tạp dề bận rộn bưng mâm từ trong phòng bếp ra.

“Ừ, vú Vương đâu rồi?” Bà nội Hoắc cười hỏi, bà thấy kỳ lạ khi Chiêu Ninh ở đây nấu cơm còn vú Vương đi đâu rồi?

Chiêu Ninh đi tới đỡ bà ngồi vào ghế, sau khi bà ngồi, Chiêu Ninh cũng kéo ghế ngồi cạnh, không trả lời mà bưng bát cháo đưa về phía bà nội Hoắc “Bà nội, bà nếm thử chút đi”, Chiêu Ninh nghịch ngợm cười, một chút căng thẳng cũng không thấy, nhưng bà nội Hoắc lại rất thích cái điệu bộ này của cô.

Bà nội Hoắc nhìn bát cháo có nhiều màu sắc, đầu tiên là nhíu mày, sau đó thấy khuôn mặt mong chờ của Chiêu Ninh, bà cầm thìa xúc một miếng.

“Ngon không ạ?”

“Ừ, ngon lắm” ăn thêm một miếng, bà nội Hoắc lại thêm vài miếng, cháo này quả thật là rất ngon.

“Lão phu nhân, thiếu phu nhân mất 1 tiếng đồng hồ nấu đấy, cô nói muốn cho bà nội Hoắc thay đổi khẩu vị” vú Vương bưng sữa tươi từ phòng bếp đi ra, nhìn bà nội đang vui vẻ húp cháo.

“Thật à? Cháu dâu giỏi quá”, bà nội giơ ngón tay cái tán dương Chiêu Ninh

Chiêu Ninh ôm cánh tay bà hóm hỉnh gật đầu, chủ tớ ba ngươi vừa nói vừa cười, đúng lúc này cánh cửa phòng khách cách đó không xa nặng nề được mở ra…
 

Bình luận

Back to Top