|
|

Quyển 1 - Chương 33: Chết vì sĩ diện


Đây là câu hỏi ngớ ngẩn nhất Bạch Hiên Dật từng nghe, anh cười trả lời: “Sao anh lại không thể ở đây?”

Cố Chiêu Ninh cắn cắn môi, phải rồi, vấn đề này thật sự nhạt nhẽo, A Thị lớn như vậy, sao người ta lại không thể ở đây chứ, ngu ngốc quá! Cố Chiêu Ninh cảm thấy hơi ngượng ngùng, gượng cười xấu hổ, sau đó ngồi thẳng lên “Cảm ơn, lại nợ ân tình anh rồi, tôi đi trước” Cố Chiêu Ninh toan chạy đi.

“Nhưng mà, Cố tiểu thư có phải đã đắc tội với ai không?” Bạch Hiên Dật suy nghĩ, một cô gái sao lại đắc tội với Hứa Thị, tên thủ lĩnh vừa rồi anh biết, trước kia đã từng gặp qua vài lần, chính là thuộc hạ của Hứa đao bang A Đông.

“Không có? Tôi có thể đắc tội ai được chứ” Cố Chiêu Ninh cũng không biết là thế nào, vừa rồi đang ngồi trong cửa hàng đồ uống, đột nhiên bị ba người mặc vest đen nói gì mà ông chủ họ muốn mời cô đi uống trà, cô sao có thể đi đâu được, cô có nhận lời mời của ông chủ nào đâu. Đùa gì chứ, cô tính bỏ đi, vừa ra đến cửa liền bị mấy tên kia quây lại, nói vài câu, Cố Chiêu Ninh đang định bỏ chạy thì Bạch Hiên Dật xuất hiện.

“Vậy sao? Vậy em cũng nên cẩn thận, được chứ? Anh không ngại làm cận vệ 24 giờ của em” Bạch Hiên Dật đi tới bên Cố Chiêu Ninh, khoác tay lên vai cô, nói năng ngọt xớt.

“Anh buông tay ra đi! Tôi không cần hộ vệ! Vừa rồi nếu anh không xuất hiện, tôi đã cho bọn chúng biết tay” Cố Chiêu Ninh đập vào cánh tay Bạch Hiên Dật đặt trên vai cô, liếc anh một cái, sống chết nói, cô không nghĩ tới, màn kịch lúc nãy đều lọt vào mắt Bạch Hiên Dật rồi.

Bạch Hiên Dật xì một cái che miệng bật cười.

“Cười cái gì? Anh không tin à? Không tin tôi quay lại đánh cho anh xem” Cố Chiêu Ninh vén tay áo lên, ra vẻ lâm vào tình thế bắt buộc, chuẩn bị đi ra khỏi hèm.

“Được được, anh tin, anh tin” Bạch Hiên Dật thấy Cố Chiêu Ninh chuẩn bị ra ngoài thật, cô nhóc này chết vì sĩ diện. Bạch Hiên Dật lập tức buông vũ khí đầu hàng, ngộ nhỡ cô đi, một mình anh không đánh nổi ba người, lúc nãy chẳng qua thừa dịp bọn chúng đều đang chú ý tới Cố Chiêu Ninh liền rat ay.

“Là tôi nói thật” Cố Chiêu Ninh nghiêm túc nhìn Bạch Hiên Dật, thấy anh cười ham hiểm, nhất định là đang xem thường cô, cô cái gì cũng không sợ, chỉ sợ người khác xem nhẹ.

“Thật thật, anh tin mà” Bạch Hiên Dật giơ hai tay lên, anh hoàn toàn phục cô gái này rồi.

“Được rồi, nể mặt anh, tôi tạm thời tha cho bọn chúng” Cố Chiêu Ninh nhón chân, kéo tay áo xuống, bộ dạng hết sức ngạo mạn.

Bạch Hiên Dật trong nháy mắt hóa đá, có còn nể mặt anh không? Ha ha! Cô gái này thạt biết đùa!

Bụng Cố Chiêu Ninh tự nhiên sôi lên, cô lúng túng vuốt, nuốt một ngụm nước bọt, bận rộn cả buổi sáng làm điểm tâm cho Hoắc Thương Châu, buổi trưa cũng chưa ăn gì mang cơm tới cho anh ta, bắt thình lình nghe thấy những lời đó, cô tức giận không muốn ăn gì, vừa rồi lại chạy lâu như thế, giờ cảm thấy rất đói.

“Chưa ăn cơm ư?” Bạch Hiên Dật nhíu mày, quan tâm hỏi.

“Chưa” Cố Chiêu Ninh lắc đầu.

“Đi! Vì cô tha cho bọn chúng, tôi mời cô một bữa” Bạch Hiên Dật đeo kính đội mũ vào, rất tự nhiên cầm tay Cố Chiêu Ninh kéo ra khỏi ngõ hẻm.

“Ui! Anh cứ như thế không làm sao nhận ra? Trời nhiều mây thế này mà anh đùa kiểu gì còn đeo kính râm! Anh cho mình là minh tinh à…” Cố Chiêu Ninh bị Bạch Hiên Dật kéo đi, ở phía sau không ngừng nói, người đàn ông này chân dài thật, một bước gấp đôi khiến cô cứ bị lôi đi. Cô bất bình quở trách Bạch Hiên Dật.

Bạch Hiên Dật ngẩng đầu đi, nụ cười không hề tắt, hôm nay mặc dù thời tiết không đẹp, nhưng tâm tình của anh lại rất tối, mặc kệ cô gái sau lưng không ngừng nói, vẫn tự nhiên kéo cô đi.


 

Bình luận

Back to Top